Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 197
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 197“Anh muốn làm gì? Anh không được đụng vào con của tôi!”Sau khi thấy tên bắt cóc muốn dí mặt Mặc Bảo, người phụ nữ này lập tức che kín khuôn mặt của đứa nhỏ ở trong lòng, gắt gao ôm nó vào trong ngực.Đó chính là Ôn Hủ Hủ.Ánh mắt Hoắc Tư Tước híp lại. Gần như là trong nháy mắt, ngay cả chính hắn cũng không phát hiện, một tia hàn ý lạnh thấu xương từ trong đôi mắt hắn b*n r*.“Nếu không muốn hai mẹ con cô đều chết ở đây thì cô cút ra một bên ngay cho tôi!”Bọn bắt cóc làm sao để Ôn Hủ Hủ che chở đứa nhỏ. Sau khi nhìn thấy cô ôm chặt không buông, tên bắt cóc lập tức nâng chân lên không chút do dự đạp mạnh lên người cô.“Mẹ……”Mặc Bảo bị buông ra khóc lớn, cậu nhìn mẹ bị đạp xuống đất, máu đỏ từ trên vai mẹ chảy ra, mặt đất chỗ nào cũng có vết máu.Hoắc Tư Tước ngay cả xương ngón tay cũng phát ra một tiếng giòn tan đáng sợ!“Mẹ, mẹ……”“Mày lại đây cho tao. Nếu mày không muốn mẹ mày chết thì ngoan ngoãn nghe lời đi.”Tên bắt cóc này đem Mặc Bảo kéo lại,cậu bé mới năm tuổi, súc sinh này bắt lấy cậu giống như là diều hâu bắt gà con, không tốn chút sức liền nhắc lên.“Buông con tôi ra! Ngươi buông nó ra!!!”Ôn Hủ Hủ ở trên mặt đất thấy vậy dùng hết sức kêu lên, bò tới kéo Mặc Báo lại. Cô cố gắng để tên súc sinh này buông tha con trai cô, nhưng tên bắt cóc làm sao có thể đáp ứng yêu cầu của cô?Rất nhanh, tên bắt cóc này liền đem đứa nhỏ dí tới trước ống kính.Hoắc Tư Tước đang nhìn chằm chằm vào màn hình, con ngươi chợt mở ra!Giống như có điều gì đó đánh mạnh vào tâm trí của hắn. Hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ trong ống kính. Có một khoảnh khắc hắn ngây người.Ai đây?Hoắc Dận sao?Không, không thể nào, Hoắc Dận đang ở phía sau hắn, vậy rốt cuộc cậu bé đó là ai? Tại sao lại giống Hoắc Dận như vậy?Đồng tử của hắn co lại, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn này không chớp mắt. Trong đôi mắt đen kịt khiếp người kia, có thứ gì đó đang cuồn cuộn thật sâu.“Là anh!! Anh Dận Dận mau nhìn kìa, là anh Mặc Mặc!”Thời khắc mấu chốt, bọn nhỏ phía sau cũng thấy được. Bọn chúng ở phía sau lớn tiếng kêu lên, bao gồm cả Hoắc Dận!“Hoắc tổng, cuối cùng ông cũng thấy rõ ràng rồi chứ? Nó có phải là con ông không? Ông có muốn đưa một tỷ để đổi không?”Bọn bắt cóc nhìn thấy cảnh này, cho rằng đã nắm chắc phần thắng nên càng thêm dữ tợn nở nụ cười đắc ý.Hoắc Tư Tước hoảng hốt.
Chương 197
“Anh muốn làm gì? Anh không được đụng vào con của tôi!”
Sau khi thấy tên bắt cóc muốn dí mặt Mặc Bảo, người phụ nữ này lập tức che kín khuôn mặt của đứa nhỏ ở trong lòng, gắt gao ôm nó vào trong ngực.
Đó chính là Ôn Hủ Hủ.
Ánh mắt Hoắc Tư Tước híp lại. Gần như là trong nháy mắt, ngay cả chính hắn cũng không phát hiện, một tia hàn ý lạnh thấu xương từ trong đôi mắt hắn b*n r*.
“Nếu không muốn hai mẹ con cô đều chết ở đây thì cô cút ra một bên ngay cho tôi!”
Bọn bắt cóc làm sao để Ôn Hủ Hủ che chở đứa nhỏ. Sau khi nhìn thấy cô ôm chặt không buông, tên bắt cóc lập tức nâng chân lên không chút do dự đạp mạnh lên người cô.
“Mẹ……”
Mặc Bảo bị buông ra khóc lớn, cậu nhìn mẹ bị đạp xuống đất, máu đỏ từ trên vai mẹ chảy ra, mặt đất chỗ nào cũng có vết máu.
Hoắc Tư Tước ngay cả xương ngón tay cũng phát ra một tiếng giòn tan đáng sợ!
“Mẹ, mẹ……”
“Mày lại đây cho tao. Nếu mày không muốn mẹ mày chết thì ngoan ngoãn nghe lời đi.”
Tên bắt cóc này đem Mặc Bảo kéo lại,cậu bé mới năm tuổi, súc sinh này bắt lấy cậu giống như là diều hâu bắt gà con, không tốn chút sức liền nhắc lên.
“Buông con tôi ra! Ngươi buông nó ra!!!”
Ôn Hủ Hủ ở trên mặt đất thấy vậy dùng hết sức kêu lên, bò tới kéo Mặc Báo lại. Cô cố gắng để tên súc sinh này buông tha con trai cô, nhưng tên bắt cóc làm sao có thể đáp ứng yêu cầu của cô?
Rất nhanh, tên bắt cóc này liền đem đứa nhỏ dí tới trước ống kính.
Hoắc Tư Tước đang nhìn chằm chằm vào màn hình, con ngươi chợt mở ra!
Giống như có điều gì đó đánh mạnh vào tâm trí của hắn. Hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ trong ống kính. Có một khoảnh khắc hắn ngây người.
Ai đây?
Hoắc Dận sao?
Không, không thể nào, Hoắc Dận đang ở phía sau hắn, vậy rốt cuộc cậu bé đó là ai? Tại sao lại giống Hoắc Dận như vậy?
Đồng tử của hắn co lại, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn này không chớp mắt. Trong đôi mắt đen kịt khiếp người kia, có thứ gì đó đang cuồn cuộn thật sâu.
“Là anh!! Anh Dận Dận mau nhìn kìa, là anh Mặc Mặc!”
Thời khắc mấu chốt, bọn nhỏ phía sau cũng thấy được. Bọn chúng ở phía sau lớn tiếng kêu lên, bao gồm cả Hoắc Dận!
“Hoắc tổng, cuối cùng ông cũng thấy rõ ràng rồi chứ? Nó có phải là con ông không? Ông có muốn đưa một tỷ để đổi không?”
Bọn bắt cóc nhìn thấy cảnh này, cho rằng đã nắm chắc phần thắng nên càng thêm dữ tợn nở nụ cười đắc ý.
Hoắc Tư Tước hoảng hốt.
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 197“Anh muốn làm gì? Anh không được đụng vào con của tôi!”Sau khi thấy tên bắt cóc muốn dí mặt Mặc Bảo, người phụ nữ này lập tức che kín khuôn mặt của đứa nhỏ ở trong lòng, gắt gao ôm nó vào trong ngực.Đó chính là Ôn Hủ Hủ.Ánh mắt Hoắc Tư Tước híp lại. Gần như là trong nháy mắt, ngay cả chính hắn cũng không phát hiện, một tia hàn ý lạnh thấu xương từ trong đôi mắt hắn b*n r*.“Nếu không muốn hai mẹ con cô đều chết ở đây thì cô cút ra một bên ngay cho tôi!”Bọn bắt cóc làm sao để Ôn Hủ Hủ che chở đứa nhỏ. Sau khi nhìn thấy cô ôm chặt không buông, tên bắt cóc lập tức nâng chân lên không chút do dự đạp mạnh lên người cô.“Mẹ……”Mặc Bảo bị buông ra khóc lớn, cậu nhìn mẹ bị đạp xuống đất, máu đỏ từ trên vai mẹ chảy ra, mặt đất chỗ nào cũng có vết máu.Hoắc Tư Tước ngay cả xương ngón tay cũng phát ra một tiếng giòn tan đáng sợ!“Mẹ, mẹ……”“Mày lại đây cho tao. Nếu mày không muốn mẹ mày chết thì ngoan ngoãn nghe lời đi.”Tên bắt cóc này đem Mặc Bảo kéo lại,cậu bé mới năm tuổi, súc sinh này bắt lấy cậu giống như là diều hâu bắt gà con, không tốn chút sức liền nhắc lên.“Buông con tôi ra! Ngươi buông nó ra!!!”Ôn Hủ Hủ ở trên mặt đất thấy vậy dùng hết sức kêu lên, bò tới kéo Mặc Báo lại. Cô cố gắng để tên súc sinh này buông tha con trai cô, nhưng tên bắt cóc làm sao có thể đáp ứng yêu cầu của cô?Rất nhanh, tên bắt cóc này liền đem đứa nhỏ dí tới trước ống kính.Hoắc Tư Tước đang nhìn chằm chằm vào màn hình, con ngươi chợt mở ra!Giống như có điều gì đó đánh mạnh vào tâm trí của hắn. Hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ trong ống kính. Có một khoảnh khắc hắn ngây người.Ai đây?Hoắc Dận sao?Không, không thể nào, Hoắc Dận đang ở phía sau hắn, vậy rốt cuộc cậu bé đó là ai? Tại sao lại giống Hoắc Dận như vậy?Đồng tử của hắn co lại, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn này không chớp mắt. Trong đôi mắt đen kịt khiếp người kia, có thứ gì đó đang cuồn cuộn thật sâu.“Là anh!! Anh Dận Dận mau nhìn kìa, là anh Mặc Mặc!”Thời khắc mấu chốt, bọn nhỏ phía sau cũng thấy được. Bọn chúng ở phía sau lớn tiếng kêu lên, bao gồm cả Hoắc Dận!“Hoắc tổng, cuối cùng ông cũng thấy rõ ràng rồi chứ? Nó có phải là con ông không? Ông có muốn đưa một tỷ để đổi không?”Bọn bắt cóc nhìn thấy cảnh này, cho rằng đã nắm chắc phần thắng nên càng thêm dữ tợn nở nụ cười đắc ý.Hoắc Tư Tước hoảng hốt.