Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 199
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 199Hoắc Dận cũng cảm nhận được niềm vui của ba. Vì thế sau khi hai anh em trò chuyện xong, chủ động kéo Mặc Bảo đi chào hỏi ba.Nhưng điều khiến người ta cảm thấy kỳ lạ chính là bình thường Mặc Bảo vốn rất cởi mở cũng không có ác cảm với ai. Lúc này khi nghe được câu nói qua chào hỏi ba thì cậu lại ngay lập tức đem bàn tay nhỏ của mình rút trở về.“Tôi đi chờ mẹ. Nhược Nhược, lại đây, chúng ta qua bên kia chờ mẹ.”“Vâng anh.”Nhược Nhược đang ở bên cạnh lập tức theo sát anh trai, hai đứa nhỏ kia cứ như vậy mà rời đi.Hoắc Tư Tước: “……”What?Hắn đây là bị con trai ruột ghét bỏ? Không muốn nhận hắn?Khuôn mặt tuấn tú của hắn lại trầm xuống. Hoắc Dận nhìn thấy, cho rằng ba đang nổi giận, vì vậy vội vàng muốn giải thích. Nhưng ba cậu chỉ sờ sờ cái đầu nhỏ của cậu sau đó liền bước về phía hai đứa nhỏ kia.Có một số việc, chỉ có ba con trực tiếp đối mặt mới có thể giải quyết.Huống chi, trước đó hắn còn chưa làm tròn trách nhiệm của một người ba nên làm với đứa nhỏ này!“Mặc Mặc, con tên là Mặc Mặc đúng không?”Hoắc Tư Tước đi tới, nhìn thấy hai đứa nhỏ đang đứng bên ngoài phòng giải phẫu. Hắn thong thả đi tới trước mặt đứa nhỏ. Đây lần đầu tiên người đàn ông cao to này hạ thấp sự cao ngạo, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống trước mặt đứa nhỏ này.Mặc Bảo nhìn thấy lập tức quay mặt đi.Trong đôi mắt nhỏ như trăng lưỡi liềm kia lại có thể nhìn thấy một tia ửng đỏ.Hoắc Tư Tước thấy vậy càng thêm tự trách.“Xin lỗi con, mấy năm nay là ba không xứng đáng với con. Ba không biết đến sự tồn tại của con. Cho nên, lúc ba nhận được điện thoại của bọn bắt cóc, cũng không tin thật sự mình còn có một đứa con trai. Nếu như ba sớm biết, ba nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào lập tức cứu con ra. Ba thật sự không phải cố ý.”Hoắc Tư Tước không hổ là người có kinh nghiệm nuôi một đứa nhỏ năm năm. Hắn hiểu đứa con này vì sao không để ý tới hắn? Cũng không muốn nhận hắn, vì thế tự mình tới giải thích với cậu.Đúng vậy, Mặc Bảo quả thực vì cái lý do này mà không muốn nói chuyện với ba.Lúc cậu bị bắt cóc, cậu rõ ràng thấy tên bắt cóc kia gọi điện thoại cho hắn ba lần!Thế nhưng, hắn một lần lại một lần làm cho cậu thất vọng. Hắn đối với chuyện này hoàn toàn không quan tâm, cuối cùng mẹ phải thông qua máy tính bảng của cậu tìm được vị trí của cậu rồi đi tới.Chính vì thế mà mẹ cậu mới bị thương nặng như vậy.Mặc Bảo lau nước mắt. Thật lâu sau, tâm trạng tốt hơn một chút.“Vậy có trách mẹ không?”“Cái gì?”“Mẹ không nói cho ba biết về sự tồn tại của con. Vậy khi mẹ tỉnh lại, ba có trách mẹ không?” Mặc Bảo tập trung nhìn về phía ba, trong đôi mắt nhỏ đỏ hoe của cậu đang cố gắng đợi câu trả lời của hắn.Hoắc Tư Tước sẽ trách cứ Ôn Hủ Hủ sao?
Chương 199
Hoắc Dận cũng cảm nhận được niềm vui của ba. Vì thế sau khi hai anh em trò chuyện xong, chủ động kéo Mặc Bảo đi chào hỏi ba.
Nhưng điều khiến người ta cảm thấy kỳ lạ chính là bình thường Mặc Bảo vốn rất cởi mở cũng không có ác cảm với ai. Lúc này khi nghe được câu nói qua chào hỏi ba thì cậu lại ngay lập tức đem bàn tay nhỏ của mình rút trở về.
“Tôi đi chờ mẹ. Nhược Nhược, lại đây, chúng ta qua bên kia chờ mẹ.”
“Vâng anh.”
Nhược Nhược đang ở bên cạnh lập tức theo sát anh trai, hai đứa nhỏ kia cứ như vậy mà rời đi.
Hoắc Tư Tước: “……”
What?
Hắn đây là bị con trai ruột ghét bỏ? Không muốn nhận hắn?
Khuôn mặt tuấn tú của hắn lại trầm xuống. Hoắc Dận nhìn thấy, cho rằng ba đang nổi giận, vì vậy vội vàng muốn giải thích. Nhưng ba cậu chỉ sờ sờ cái đầu nhỏ của cậu sau đó liền bước về phía hai đứa nhỏ kia.
Có một số việc, chỉ có ba con trực tiếp đối mặt mới có thể giải quyết.
Huống chi, trước đó hắn còn chưa làm tròn trách nhiệm của một người ba nên làm với đứa nhỏ này!
“Mặc Mặc, con tên là Mặc Mặc đúng không?”
Hoắc Tư Tước đi tới, nhìn thấy hai đứa nhỏ đang đứng bên ngoài phòng giải phẫu. Hắn thong thả đi tới trước mặt đứa nhỏ. Đây lần đầu tiên người đàn ông cao to này hạ thấp sự cao ngạo, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống trước mặt đứa nhỏ này.
Mặc Bảo nhìn thấy lập tức quay mặt đi.
Trong đôi mắt nhỏ như trăng lưỡi liềm kia lại có thể nhìn thấy một tia ửng đỏ.
Hoắc Tư Tước thấy vậy càng thêm tự trách.
“Xin lỗi con, mấy năm nay là ba không xứng đáng với con. Ba không biết đến sự tồn tại của con. Cho nên, lúc ba nhận được điện thoại của bọn bắt cóc, cũng không tin thật sự mình còn có một đứa con trai. Nếu như ba sớm biết, ba nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào lập tức cứu con ra. Ba thật sự không phải cố ý.”
Hoắc Tư Tước không hổ là người có kinh nghiệm nuôi một đứa nhỏ năm năm. Hắn hiểu đứa con này vì sao không để ý tới hắn? Cũng không muốn nhận hắn, vì thế tự mình tới giải thích với cậu.
Đúng vậy, Mặc Bảo quả thực vì cái lý do này mà không muốn nói chuyện với ba.
Lúc cậu bị bắt cóc, cậu rõ ràng thấy tên bắt cóc kia gọi điện thoại cho hắn ba lần!
Thế nhưng, hắn một lần lại một lần làm cho cậu thất vọng. Hắn đối với chuyện này hoàn toàn không quan tâm, cuối cùng mẹ phải thông qua máy tính bảng của cậu tìm được vị trí của cậu rồi đi tới.
Chính vì thế mà mẹ cậu mới bị thương nặng như vậy.
Mặc Bảo lau nước mắt. Thật lâu sau, tâm trạng tốt hơn một chút.
“Vậy có trách mẹ không?”
“Cái gì?”
“Mẹ không nói cho ba biết về sự tồn tại của con. Vậy khi mẹ tỉnh lại, ba có trách mẹ không?” Mặc Bảo tập trung nhìn về phía ba, trong đôi mắt nhỏ đỏ hoe của cậu đang cố gắng đợi câu trả lời của hắn.
Hoắc Tư Tước sẽ trách cứ Ôn Hủ Hủ sao?
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 199Hoắc Dận cũng cảm nhận được niềm vui của ba. Vì thế sau khi hai anh em trò chuyện xong, chủ động kéo Mặc Bảo đi chào hỏi ba.Nhưng điều khiến người ta cảm thấy kỳ lạ chính là bình thường Mặc Bảo vốn rất cởi mở cũng không có ác cảm với ai. Lúc này khi nghe được câu nói qua chào hỏi ba thì cậu lại ngay lập tức đem bàn tay nhỏ của mình rút trở về.“Tôi đi chờ mẹ. Nhược Nhược, lại đây, chúng ta qua bên kia chờ mẹ.”“Vâng anh.”Nhược Nhược đang ở bên cạnh lập tức theo sát anh trai, hai đứa nhỏ kia cứ như vậy mà rời đi.Hoắc Tư Tước: “……”What?Hắn đây là bị con trai ruột ghét bỏ? Không muốn nhận hắn?Khuôn mặt tuấn tú của hắn lại trầm xuống. Hoắc Dận nhìn thấy, cho rằng ba đang nổi giận, vì vậy vội vàng muốn giải thích. Nhưng ba cậu chỉ sờ sờ cái đầu nhỏ của cậu sau đó liền bước về phía hai đứa nhỏ kia.Có một số việc, chỉ có ba con trực tiếp đối mặt mới có thể giải quyết.Huống chi, trước đó hắn còn chưa làm tròn trách nhiệm của một người ba nên làm với đứa nhỏ này!“Mặc Mặc, con tên là Mặc Mặc đúng không?”Hoắc Tư Tước đi tới, nhìn thấy hai đứa nhỏ đang đứng bên ngoài phòng giải phẫu. Hắn thong thả đi tới trước mặt đứa nhỏ. Đây lần đầu tiên người đàn ông cao to này hạ thấp sự cao ngạo, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống trước mặt đứa nhỏ này.Mặc Bảo nhìn thấy lập tức quay mặt đi.Trong đôi mắt nhỏ như trăng lưỡi liềm kia lại có thể nhìn thấy một tia ửng đỏ.Hoắc Tư Tước thấy vậy càng thêm tự trách.“Xin lỗi con, mấy năm nay là ba không xứng đáng với con. Ba không biết đến sự tồn tại của con. Cho nên, lúc ba nhận được điện thoại của bọn bắt cóc, cũng không tin thật sự mình còn có một đứa con trai. Nếu như ba sớm biết, ba nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào lập tức cứu con ra. Ba thật sự không phải cố ý.”Hoắc Tư Tước không hổ là người có kinh nghiệm nuôi một đứa nhỏ năm năm. Hắn hiểu đứa con này vì sao không để ý tới hắn? Cũng không muốn nhận hắn, vì thế tự mình tới giải thích với cậu.Đúng vậy, Mặc Bảo quả thực vì cái lý do này mà không muốn nói chuyện với ba.Lúc cậu bị bắt cóc, cậu rõ ràng thấy tên bắt cóc kia gọi điện thoại cho hắn ba lần!Thế nhưng, hắn một lần lại một lần làm cho cậu thất vọng. Hắn đối với chuyện này hoàn toàn không quan tâm, cuối cùng mẹ phải thông qua máy tính bảng của cậu tìm được vị trí của cậu rồi đi tới.Chính vì thế mà mẹ cậu mới bị thương nặng như vậy.Mặc Bảo lau nước mắt. Thật lâu sau, tâm trạng tốt hơn một chút.“Vậy có trách mẹ không?”“Cái gì?”“Mẹ không nói cho ba biết về sự tồn tại của con. Vậy khi mẹ tỉnh lại, ba có trách mẹ không?” Mặc Bảo tập trung nhìn về phía ba, trong đôi mắt nhỏ đỏ hoe của cậu đang cố gắng đợi câu trả lời của hắn.Hoắc Tư Tước sẽ trách cứ Ôn Hủ Hủ sao?