Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 787: C787: Chương 787

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Mẹ hỏi Bối Thần Vũ bị sao thì cô ta nói đã tìm được tủy phù hợp, nhưng toàn bộ quá trình thay tủy và hóa trị sẽ tốn mấy triệu tệ, gia đình không đủ khả năng chi trả.”Tại sao ông trời lại tàn nhẫn như vậy? Mang đến cho chúng tôi hy vọng nhưng lại khiến chúng tôi thất vọng hết lần này đến lần khác. Tôi thà không nghe được tin này còn hơn…Đây là những gì Bối Thần Vũ đã nói vào thời điểm đó.Lúc ấy Tô Cẩm Ngọc cũng đang chờ đợi người hiến tủy thích hợp, cô hiểu cảm giác đợi chờ tia hy vọng trong tuyệt vọng này là như thế nào.Có bao nhiêu bệnh nhân ung thư máu giai đoạn cuối đã chết trong khi chờ tủy tương thích?Mà cô cũng đang chết dần chết mòn trong đợi chờ….Lời nói của một người trên giường bệnh luôn xuất phát từ trái tim, Tô Cẩm Ngọc không có ý nghĩ gì khác, chỉ hy vọng có thêm một người có thể sống sót.Thật tiếc nếu tìm được người hiến tủy thích hợp nhưng lại phải từ bỏ vì không có tiền.Vì vậy Tô Cẩm Ngọc đã nhờ anh cả của cô giúp đỡ.…Tô Cẩm Ngọc nhìn Bối Thần Vũ đứng trước mặt. Hình như bây giờ cô ta đã hoàn toàn bình phục, nhưng người này hơi khác với người bạn trong kí ức của cô.Có lẽ khi trở thành quỷ hồn, nhìn những chuyện ở đời cũng rõ ràng hơn chăng?…..Nghe Bối Thần Vũ nói muốn tạ ơn, Tô Nhất Trần chỉ thờ ơ đáp: “Không cần. Cô sống tốt cuộc đời của cô là được rồi!”Anh gần như đã quên béng chuyện này rồi, sở dĩ ngày ấy anh đưa tiền cho Bối Thần Vũ là để làm việc thiện và tích đức, hy vọng em gái mình cũng sẽ sớm tìm được tủy tương thích mà thôi.Bối Thần Vũ lại bám chặt không buông, bất an túm chặt góc áo, lắp bắp nói: “Anh Nhất Trần, anh đừng như vậy….Em….em thật lòng muốn cảm ơn mọi người, kêu em làm trâu làm ngựa cũng được….Thật đấy, em cảm ơn ông trời đã cho em gặp được một người bạn như Cẩm Ngọc, bây giờ em khỏi bệnh rồi nhưng Cẩm Ngọc lại…”Hai mắt Bối Thần Vũ đỏ hoe, cô ta lại cầu xin: “Thế nên em chỉ muốn làm những gì trong khả năng của mình, không báo đáp ân tình của mọi người thì em thực sự áy náy trong lòng….”Bà cụ Tô đứng dậy, thờ ơ nói: “Cô muốn báo đáp thế nào? Muốn làm con nuôi của tôi và thay thế Ngọc Nhi hả?”Nhà họ Tô cho cô ta tiền trị liệu còn chưa đủ sao, cô ta còn muốn làm con gái nhà họ Tô à?Bối Thần Vũ lập tức kinh hãi, quỳ xuống nói: “Không phải không phải đâu, lão phu nhân hiểu lầm rồi, con chưa bao giờ có ý nghĩ như vậy!!”“Con, con thật lòng muốn thay Cẩm Ngọc hiếu kính với bác, chăm sóc bác…Mọi người đồng ý cho con vào nhà họ Tô làm người giúp việc cũng được…Con làm trâu làm ngựa báo đáp mọi người!”“Cầu xin mọi người….”Thái độ của Bối Thần Vũ vô cùng hèn mọn, liên tục cầu xin.Túc Bảo bỗng nói xen vào: “Dì này, rốt cuộc dì muốn chăm sóc cho bà ngoại con hay cậu cả của con thế ạ?”“Sao dì luôn lén liếc nhìn cậu cả của con?”Tuy Bối Thần Vũ cụp mi nhưng thi thoảng lại lén nhìn Tô Nhất Trần.

“Mẹ hỏi Bối Thần Vũ bị sao thì cô ta nói đã tìm được tủy phù hợp, nhưng toàn bộ quá trình thay tủy và hóa trị sẽ tốn mấy triệu tệ, gia đình không đủ khả năng chi trả.”

Tại sao ông trời lại tàn nhẫn như vậy? Mang đến cho chúng tôi hy vọng nhưng lại khiến chúng tôi thất vọng hết lần này đến lần khác. Tôi thà không nghe được tin này còn hơn…

Đây là những gì Bối Thần Vũ đã nói vào thời điểm đó.

Lúc ấy Tô Cẩm Ngọc cũng đang chờ đợi người hiến tủy thích hợp, cô hiểu cảm giác đợi chờ tia hy vọng trong tuyệt vọng này là như thế nào.

Có bao nhiêu bệnh nhân ung thư máu giai đoạn cuối đã chết trong khi chờ tủy tương thích?

Mà cô cũng đang chết dần chết mòn trong đợi chờ….

Lời nói của một người trên giường bệnh luôn xuất phát từ trái tim, Tô Cẩm Ngọc không có ý nghĩ gì khác, chỉ hy vọng có thêm một người có thể sống sót.

Thật tiếc nếu tìm được người hiến tủy thích hợp nhưng lại phải từ bỏ vì không có tiền.

Vì vậy Tô Cẩm Ngọc đã nhờ anh cả của cô giúp đỡ.

Tô Cẩm Ngọc nhìn Bối Thần Vũ đứng trước mặt. Hình như bây giờ cô ta đã hoàn toàn bình phục, nhưng người này hơi khác với người bạn trong kí ức của cô.

Có lẽ khi trở thành quỷ hồn, nhìn những chuyện ở đời cũng rõ ràng hơn chăng?

…..

Nghe Bối Thần Vũ nói muốn tạ ơn, Tô Nhất Trần chỉ thờ ơ đáp: “Không cần. Cô sống tốt cuộc đời của cô là được rồi!”

Anh gần như đã quên béng chuyện này rồi, sở dĩ ngày ấy anh đưa tiền cho Bối Thần Vũ là để làm việc thiện và tích đức, hy vọng em gái mình cũng sẽ sớm tìm được tủy tương thích mà thôi.

Bối Thần Vũ lại bám chặt không buông, bất an túm chặt góc áo, lắp bắp nói: “Anh Nhất Trần, anh đừng như vậy….Em….em thật lòng muốn cảm ơn mọi người, kêu em làm trâu làm ngựa cũng được….Thật đấy, em cảm ơn ông trời đã cho em gặp được một người bạn như Cẩm Ngọc, bây giờ em khỏi bệnh rồi nhưng Cẩm Ngọc lại…”

Hai mắt Bối Thần Vũ đỏ hoe, cô ta lại cầu xin: “Thế nên em chỉ muốn làm những gì trong khả năng của mình, không báo đáp ân tình của mọi người thì em thực sự áy náy trong lòng….”

Bà cụ Tô đứng dậy, thờ ơ nói: “Cô muốn báo đáp thế nào? Muốn làm con nuôi của tôi và thay thế Ngọc Nhi hả?”

Nhà họ Tô cho cô ta tiền trị liệu còn chưa đủ sao, cô ta còn muốn làm con gái nhà họ Tô à?

Bối Thần Vũ lập tức kinh hãi, quỳ xuống nói: “Không phải không phải đâu, lão phu nhân hiểu lầm rồi, con chưa bao giờ có ý nghĩ như vậy!!”

“Con, con thật lòng muốn thay Cẩm Ngọc hiếu kính với bác, chăm sóc bác…Mọi người đồng ý cho con vào nhà họ Tô làm người giúp việc cũng được…Con làm trâu làm ngựa báo đáp mọi người!”

“Cầu xin mọi người….”

Thái độ của Bối Thần Vũ vô cùng hèn mọn, liên tục cầu xin.

Túc Bảo bỗng nói xen vào: “Dì này, rốt cuộc dì muốn chăm sóc cho bà ngoại con hay cậu cả của con thế ạ?”

“Sao dì luôn lén liếc nhìn cậu cả của con?”

Tuy Bối Thần Vũ cụp mi nhưng thi thoảng lại lén nhìn Tô Nhất Trần.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Mẹ hỏi Bối Thần Vũ bị sao thì cô ta nói đã tìm được tủy phù hợp, nhưng toàn bộ quá trình thay tủy và hóa trị sẽ tốn mấy triệu tệ, gia đình không đủ khả năng chi trả.”Tại sao ông trời lại tàn nhẫn như vậy? Mang đến cho chúng tôi hy vọng nhưng lại khiến chúng tôi thất vọng hết lần này đến lần khác. Tôi thà không nghe được tin này còn hơn…Đây là những gì Bối Thần Vũ đã nói vào thời điểm đó.Lúc ấy Tô Cẩm Ngọc cũng đang chờ đợi người hiến tủy thích hợp, cô hiểu cảm giác đợi chờ tia hy vọng trong tuyệt vọng này là như thế nào.Có bao nhiêu bệnh nhân ung thư máu giai đoạn cuối đã chết trong khi chờ tủy tương thích?Mà cô cũng đang chết dần chết mòn trong đợi chờ….Lời nói của một người trên giường bệnh luôn xuất phát từ trái tim, Tô Cẩm Ngọc không có ý nghĩ gì khác, chỉ hy vọng có thêm một người có thể sống sót.Thật tiếc nếu tìm được người hiến tủy thích hợp nhưng lại phải từ bỏ vì không có tiền.Vì vậy Tô Cẩm Ngọc đã nhờ anh cả của cô giúp đỡ.…Tô Cẩm Ngọc nhìn Bối Thần Vũ đứng trước mặt. Hình như bây giờ cô ta đã hoàn toàn bình phục, nhưng người này hơi khác với người bạn trong kí ức của cô.Có lẽ khi trở thành quỷ hồn, nhìn những chuyện ở đời cũng rõ ràng hơn chăng?…..Nghe Bối Thần Vũ nói muốn tạ ơn, Tô Nhất Trần chỉ thờ ơ đáp: “Không cần. Cô sống tốt cuộc đời của cô là được rồi!”Anh gần như đã quên béng chuyện này rồi, sở dĩ ngày ấy anh đưa tiền cho Bối Thần Vũ là để làm việc thiện và tích đức, hy vọng em gái mình cũng sẽ sớm tìm được tủy tương thích mà thôi.Bối Thần Vũ lại bám chặt không buông, bất an túm chặt góc áo, lắp bắp nói: “Anh Nhất Trần, anh đừng như vậy….Em….em thật lòng muốn cảm ơn mọi người, kêu em làm trâu làm ngựa cũng được….Thật đấy, em cảm ơn ông trời đã cho em gặp được một người bạn như Cẩm Ngọc, bây giờ em khỏi bệnh rồi nhưng Cẩm Ngọc lại…”Hai mắt Bối Thần Vũ đỏ hoe, cô ta lại cầu xin: “Thế nên em chỉ muốn làm những gì trong khả năng của mình, không báo đáp ân tình của mọi người thì em thực sự áy náy trong lòng….”Bà cụ Tô đứng dậy, thờ ơ nói: “Cô muốn báo đáp thế nào? Muốn làm con nuôi của tôi và thay thế Ngọc Nhi hả?”Nhà họ Tô cho cô ta tiền trị liệu còn chưa đủ sao, cô ta còn muốn làm con gái nhà họ Tô à?Bối Thần Vũ lập tức kinh hãi, quỳ xuống nói: “Không phải không phải đâu, lão phu nhân hiểu lầm rồi, con chưa bao giờ có ý nghĩ như vậy!!”“Con, con thật lòng muốn thay Cẩm Ngọc hiếu kính với bác, chăm sóc bác…Mọi người đồng ý cho con vào nhà họ Tô làm người giúp việc cũng được…Con làm trâu làm ngựa báo đáp mọi người!”“Cầu xin mọi người….”Thái độ của Bối Thần Vũ vô cùng hèn mọn, liên tục cầu xin.Túc Bảo bỗng nói xen vào: “Dì này, rốt cuộc dì muốn chăm sóc cho bà ngoại con hay cậu cả của con thế ạ?”“Sao dì luôn lén liếc nhìn cậu cả của con?”Tuy Bối Thần Vũ cụp mi nhưng thi thoảng lại lén nhìn Tô Nhất Trần.

Chương 787: C787: Chương 787