Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 809: C809: Chương 809

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bà cụ Tô: “…”Túc Bảo: “?”Bối Thần Vũ nói mình không xứng, không dám ngẩng đầu lên nhìn người khác, lại nhìn về phía Tô Nhất Trần.“Anh Nhất Trần, hôm nay em tới là để cảm ơn anh, nếu không phải năm đó anh đã cho em tiền trị liệu, có lẽ em đã chết từ lâu rồi… Nhưng em cũng không biết phải báo đáp anh như thế nào, em, nhà em… rất nghèo, không biết có thể tặng anh cái gì…”Bối Thần Vũ cắn môi, bất an vặn góc áo.Túc Bảo…Túc Bảo khó hiểu nhìn Bối Thần Vũ. Chỉ cảm thấy lời nói và hành động của dì này thật kỳ lạ.Tô Cẩm Ngọc đứng bên cạnh kinh ngạc nói: “Là Bối Thần Vũ à….”Túc Bảo hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, dì này là bạn của mẹ à?”Tô Cẩm Ngọc nhớ lại chuyện trước đây, nói: “Có lẽ gọi là bạn cùng bệnh viện đấy.”“Ngày trước mẹ trị liệu trong viện, khi có thể rời giường thì mẹ sẽ đi dạo trong vườn hoa.”Tô Cẩm Ngọc đã gặp Bối Thần Vũ vào lúc ấy.Trong lúc trò chuyện, Tô Cẩm Ngọc biết được Bối Thần Vũ cũng mắc bệnh bạch cầu. Cô ta buồn bã nói với Tô Cẩm Ngọc rằng cô ta sắp ngừng trị liệu.“Mẹ đã hỏi Bối Thần Vũ tại sao không tiếp tục trị liệu, rồi động viên cô ta đừng từ bỏ hi vọng. Bối Thần Vũ nói rằng gia đình cô ta đã bán xe và nhà để chữa bệnh cho cô ta. Bối Thần Vũ vốn là một người bình thường ở thị trấn nhỏ, nhưng một căn bệnh đã làm cạn kiệt toàn bộ tài sản của gia đình cô ta…”Tô Cẩm Ngọc nghe Bối Thần Vũ nói sẽ từ bỏ việc điều trị và lựa chọn xuất viện. Tô Cẩm Ngọc cũng trông thấy ba Bối Thần Vũ ngồi xổm sang một bên không nói gì, mẹ cô ta thì im lặng lau nước mắt cho cô ta.Đồng cảm với Bối Thần Vũ, Tô Cẩm Ngọc nhất thời mềm lòng nên đã quyết định cho gia đình Bối Thần Vũ chi phí trị liệu.“Lần thứ hai mẹ gặp lại cô ta đã là một tháng sau. Lần điều trị trước đó kết thúc nên Bối Thần Vũ về quê nghỉ ngơi, sau đó lại đến lúc phải hóa trị tiếp.”“Bối Thần Vũ nói cô ta làm ầm ĩ lên vì không chịu đi điều trị tiếp, nhưng ba cô ta đã bán máu để có tiền viện phí, mẹ cô ta cũng quỳ xuống xin cô ta đừng từ bỏ….”Ngày ấy, Bối Thần Vũ kể xong mọi chuyện rồi nhìn Tô Cẩm Ngọc với ánh mắt đong đầy sự ngưỡng mộ. Tô Cẩm Ngọc được điều trị trong điều kiện tốt nhất, cũng không bao giờ phải đau đầu vì chuyện tiền nong. Nhưng cô ta thì khác, cô ta luôn sẵn sàng chờ đợi cái chết, thậm chí còn định nhảy lầu tự kết liễu đời mình để giải thoát cho ba mẹ cô ta.“Mẹ cảm thấy gia đình Bối Thần Vũ thật sự rất đáng thương, cứ như vậy mẹ và cô ta dần trở thành bạn bè. Sau đó, mỗi lần cô ta nhập viện điều trị, mẹ đều trả tiền”.Dù sao thì khi ấy, tiền bạc với Tô Cẩm Ngọc hoàn toàn không có ý nghĩa gì.Cô không phải thánh mẫu, nhưng cô thấy được Bối Thần Vũ cũng trải qua nỗi tuyệt vọng như cô. Cô hi vọng người khác và cô đều khỏe mạnh, dường như nhìn thấy những người khác khỏe mạnh thì cô lại có thêm một tia hi vọng.Túc Bảo vỡ lẽ, hóa ra là vậy.“Lần cuối cùng có lẽ là lúc mẹ nằm trên giường bệnh không dậy nổi.Bối Thần Vũ đã tự mình tìm đến phòng bệnh của mẹ, khóc để từ biệt mẹ”.

Bà cụ Tô: “…”

Túc Bảo: “?”

Bối Thần Vũ nói mình không xứng, không dám ngẩng đầu lên nhìn người khác, lại nhìn về phía Tô Nhất Trần.

“Anh Nhất Trần, hôm nay em tới là để cảm ơn anh, nếu không phải năm đó anh đã cho em tiền trị liệu, có lẽ em đã chết từ lâu rồi… Nhưng em cũng không biết phải báo đáp anh như thế nào, em, nhà em… rất nghèo, không biết có thể tặng anh cái gì…”

Bối Thần Vũ cắn môi, bất an vặn góc áo.

Túc Bảo…

Túc Bảo khó hiểu nhìn Bối Thần Vũ. Chỉ cảm thấy lời nói và hành động của dì này thật kỳ lạ.

Tô Cẩm Ngọc đứng bên cạnh kinh ngạc nói: “Là Bối Thần Vũ à….”

Túc Bảo hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, dì này là bạn của mẹ à?”

Tô Cẩm Ngọc nhớ lại chuyện trước đây, nói: “Có lẽ gọi là bạn cùng bệnh viện đấy.”

“Ngày trước mẹ trị liệu trong viện, khi có thể rời giường thì mẹ sẽ đi dạo trong vườn hoa.”

Tô Cẩm Ngọc đã gặp Bối Thần Vũ vào lúc ấy.

Trong lúc trò chuyện, Tô Cẩm Ngọc biết được Bối Thần Vũ cũng mắc bệnh bạch cầu. Cô ta buồn bã nói với Tô Cẩm Ngọc rằng cô ta sắp ngừng trị liệu.

“Mẹ đã hỏi Bối Thần Vũ tại sao không tiếp tục trị liệu, rồi động viên cô ta đừng từ bỏ hi vọng. Bối Thần Vũ nói rằng gia đình cô ta đã bán xe và nhà để chữa bệnh cho cô ta. Bối Thần Vũ vốn là một người bình thường ở thị trấn nhỏ, nhưng một căn bệnh đã làm cạn kiệt toàn bộ tài sản của gia đình cô ta…”

Tô Cẩm Ngọc nghe Bối Thần Vũ nói sẽ từ bỏ việc điều trị và lựa chọn xuất viện. Tô Cẩm Ngọc cũng trông thấy ba Bối Thần Vũ ngồi xổm sang một bên không nói gì, mẹ cô ta thì im lặng lau nước mắt cho cô ta.

Đồng cảm với Bối Thần Vũ, Tô Cẩm Ngọc nhất thời mềm lòng nên đã quyết định cho gia đình Bối Thần Vũ chi phí trị liệu.

“Lần thứ hai mẹ gặp lại cô ta đã là một tháng sau. Lần điều trị trước đó kết thúc nên Bối Thần Vũ về quê nghỉ ngơi, sau đó lại đến lúc phải hóa trị tiếp.”

“Bối Thần Vũ nói cô ta làm ầm ĩ lên vì không chịu đi điều trị tiếp, nhưng ba cô ta đã bán máu để có tiền viện phí, mẹ cô ta cũng quỳ xuống xin cô ta đừng từ bỏ….”

Ngày ấy, Bối Thần Vũ kể xong mọi chuyện rồi nhìn Tô Cẩm Ngọc với ánh mắt đong đầy sự ngưỡng mộ. Tô Cẩm Ngọc được điều trị trong điều kiện tốt nhất, cũng không bao giờ phải đau đầu vì chuyện tiền nong. Nhưng cô ta thì khác, cô ta luôn sẵn sàng chờ đợi cái chết, thậm chí còn định nhảy lầu tự kết liễu đời mình để giải thoát cho ba mẹ cô ta.

“Mẹ cảm thấy gia đình Bối Thần Vũ thật sự rất đáng thương, cứ như vậy mẹ và cô ta dần trở thành bạn bè. Sau đó, mỗi lần cô ta nhập viện điều trị, mẹ đều trả tiền”.

Dù sao thì khi ấy, tiền bạc với Tô Cẩm Ngọc hoàn toàn không có ý nghĩa gì.

Cô không phải thánh mẫu, nhưng cô thấy được Bối Thần Vũ cũng trải qua nỗi tuyệt vọng như cô. Cô hi vọng người khác và cô đều khỏe mạnh, dường như nhìn thấy những người khác khỏe mạnh thì cô lại có thêm một tia hi vọng.

Túc Bảo vỡ lẽ, hóa ra là vậy.

“Lần cuối cùng có lẽ là lúc mẹ nằm trên giường bệnh không dậy nổi.Bối Thần Vũ đã tự mình tìm đến phòng bệnh của mẹ, khóc để từ biệt mẹ”.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bà cụ Tô: “…”Túc Bảo: “?”Bối Thần Vũ nói mình không xứng, không dám ngẩng đầu lên nhìn người khác, lại nhìn về phía Tô Nhất Trần.“Anh Nhất Trần, hôm nay em tới là để cảm ơn anh, nếu không phải năm đó anh đã cho em tiền trị liệu, có lẽ em đã chết từ lâu rồi… Nhưng em cũng không biết phải báo đáp anh như thế nào, em, nhà em… rất nghèo, không biết có thể tặng anh cái gì…”Bối Thần Vũ cắn môi, bất an vặn góc áo.Túc Bảo…Túc Bảo khó hiểu nhìn Bối Thần Vũ. Chỉ cảm thấy lời nói và hành động của dì này thật kỳ lạ.Tô Cẩm Ngọc đứng bên cạnh kinh ngạc nói: “Là Bối Thần Vũ à….”Túc Bảo hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, dì này là bạn của mẹ à?”Tô Cẩm Ngọc nhớ lại chuyện trước đây, nói: “Có lẽ gọi là bạn cùng bệnh viện đấy.”“Ngày trước mẹ trị liệu trong viện, khi có thể rời giường thì mẹ sẽ đi dạo trong vườn hoa.”Tô Cẩm Ngọc đã gặp Bối Thần Vũ vào lúc ấy.Trong lúc trò chuyện, Tô Cẩm Ngọc biết được Bối Thần Vũ cũng mắc bệnh bạch cầu. Cô ta buồn bã nói với Tô Cẩm Ngọc rằng cô ta sắp ngừng trị liệu.“Mẹ đã hỏi Bối Thần Vũ tại sao không tiếp tục trị liệu, rồi động viên cô ta đừng từ bỏ hi vọng. Bối Thần Vũ nói rằng gia đình cô ta đã bán xe và nhà để chữa bệnh cho cô ta. Bối Thần Vũ vốn là một người bình thường ở thị trấn nhỏ, nhưng một căn bệnh đã làm cạn kiệt toàn bộ tài sản của gia đình cô ta…”Tô Cẩm Ngọc nghe Bối Thần Vũ nói sẽ từ bỏ việc điều trị và lựa chọn xuất viện. Tô Cẩm Ngọc cũng trông thấy ba Bối Thần Vũ ngồi xổm sang một bên không nói gì, mẹ cô ta thì im lặng lau nước mắt cho cô ta.Đồng cảm với Bối Thần Vũ, Tô Cẩm Ngọc nhất thời mềm lòng nên đã quyết định cho gia đình Bối Thần Vũ chi phí trị liệu.“Lần thứ hai mẹ gặp lại cô ta đã là một tháng sau. Lần điều trị trước đó kết thúc nên Bối Thần Vũ về quê nghỉ ngơi, sau đó lại đến lúc phải hóa trị tiếp.”“Bối Thần Vũ nói cô ta làm ầm ĩ lên vì không chịu đi điều trị tiếp, nhưng ba cô ta đã bán máu để có tiền viện phí, mẹ cô ta cũng quỳ xuống xin cô ta đừng từ bỏ….”Ngày ấy, Bối Thần Vũ kể xong mọi chuyện rồi nhìn Tô Cẩm Ngọc với ánh mắt đong đầy sự ngưỡng mộ. Tô Cẩm Ngọc được điều trị trong điều kiện tốt nhất, cũng không bao giờ phải đau đầu vì chuyện tiền nong. Nhưng cô ta thì khác, cô ta luôn sẵn sàng chờ đợi cái chết, thậm chí còn định nhảy lầu tự kết liễu đời mình để giải thoát cho ba mẹ cô ta.“Mẹ cảm thấy gia đình Bối Thần Vũ thật sự rất đáng thương, cứ như vậy mẹ và cô ta dần trở thành bạn bè. Sau đó, mỗi lần cô ta nhập viện điều trị, mẹ đều trả tiền”.Dù sao thì khi ấy, tiền bạc với Tô Cẩm Ngọc hoàn toàn không có ý nghĩa gì.Cô không phải thánh mẫu, nhưng cô thấy được Bối Thần Vũ cũng trải qua nỗi tuyệt vọng như cô. Cô hi vọng người khác và cô đều khỏe mạnh, dường như nhìn thấy những người khác khỏe mạnh thì cô lại có thêm một tia hi vọng.Túc Bảo vỡ lẽ, hóa ra là vậy.“Lần cuối cùng có lẽ là lúc mẹ nằm trên giường bệnh không dậy nổi.Bối Thần Vũ đã tự mình tìm đến phòng bệnh của mẹ, khóc để từ biệt mẹ”.

Chương 809: C809: Chương 809