Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 827: C827: Chương 827

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bối Thần Vũ lập tức cắn môi, mặt trắng bệch, nói: “Bác ơi, con sai rồi….con không nên tới làm phiền gia đình bác, con thật đáng chết, xin lỗi…”Lời thì nói với bà cụ Tô nhưng dứt lời cô ta lại nước mắt lưng tròng nhìn về phía Tô Nhất Trần một cái, sau đó lập tức cúi đầu như thỏ con đang sợ hãi.“Anh Nhất Trần, em đã khiến mọi người chán ghét rồi, xin lỗi…”Nghe Bối Thần Vũ năm lần bảy lượt nói xin lỗi, vừa xin lỗi vừa hạ thấp bản thân, bà cụ Tô chỉ thấy trái tim bà vô cùng mệt mỏi.Loại người này phải đuổi thẳng khỏi nhà bà!Sau này nếu Bối Thần Vũ có thể bước chân vào nhà họ Tô lần nữa thì coi như bà là người thua cuộc!!Bối Thần Vũ cúi đầu, túm góc áo đến độ sắp rách cả áo.Theo lẽ thường, mọi người nghe được câu nói ban nãy của cô ta nhất định sẽ khách sáo đáp, chúng tôi không ghét cô…..Sau đó, để chứng tỏ họ không ghét cô ta, họ sẽ giữ cô ta ngồi lại nói chuyện…Bà cụ Tô nói thẳng: “Chú Nhiếp, ‘mời’ cô ta ra ngoài!”Nhìn thôi cũng phiền muốn chết.Chú Nhiếp không nể nang nói: “Mời cô Bối!”Bối Thần Vũ lại như không nghe thấy lời đuổi khách, liên tục dập đầu: “Xin lỗi, xin lỗi….”“Con biết con không xứng bước chân vào nhà bác….Nhưng con thật sự muốn cảm ơn bác và mọi người, nếu anh Nhất Trần không cho con tiền điều trị thì con chẳng thể sống tới hôm nay! Xin lão phu nhân cho con một cơ hội báo đáp, nếu không thì lòng con vô cùng áy náy!”Hai đầu chân mày của Túc Bảo nhíu chặt, rõ ràng dì này tới cảm ơn nhưng sao lại khiến người khác cảm thấy không thoải mái nhỉ?“Dì ơi, vậy dì trả lại tiền đi ạ!” Túc Bảo ngẫm nghĩ rồi nói: “Dì luôn nói không biết báo đáp thế nào, còn nói không báo đáp thì trong lòng sẽ áy náy và bất an, vậy dì trả lại tiền đi! Trả xong tiền thì chẳng còn gì phải nghĩ ngợi nữa!”Cô bé con nghiêm túc trình bày cách giải quyết vấn đề mà bé đã cân nhắc.Hơn nữa, bé chợt nghĩ ra—-Bao nhiêu là tiền như vậy!!!Mấy trăm vạn tệ đó nha!! Nhiều hơn bao lì xì của bé rất nhiều…Trả lại tiền, nhất định phải trả lại tiền!Người nhà họ Tô đều sửng sốt, sao họ….không nghĩ ra cách giải quyết theo hướng này nhỉ??Mọi người đều trầm mặc, bà cụ Tô nháy mắt ra hiệu chú Nhiếp để Túc Bảo nói hết.Bối Thần Vũ tròn mắt ngỡ ngàng.Cô ta tới để cảm ơn nhà họ Tô, không phải để trả tiền nha!Còn nữa, cô ta biết đi đâu để kiếm được nhiều tiền như vậy?“Dì…” Bối Thần Vũ siết chặt góc áo, nói: “Dì không có tiền…..Nhà dì bán sạch nhà cửa và xe để chữa bệnh cho dì rồi….”Túc Bảo kinh ngạc: “Ồ, thế dì tới nhà con để tìm việc à?”Nghe vậy, Bối Thần Vũ vội đáp: “Nếu nhà họ Tô không chê thì…thì dì nguyện làm trâu làm ngựa cho nhà họ Tô…”Cô ta lại bày ra bộ dạng hèn mọn của mình.

Bối Thần Vũ lập tức cắn môi, mặt trắng bệch, nói: “Bác ơi, con sai rồi….con không nên tới làm phiền gia đình bác, con thật đáng chết, xin lỗi…”

Lời thì nói với bà cụ Tô nhưng dứt lời cô ta lại nước mắt lưng tròng nhìn về phía Tô Nhất Trần một cái, sau đó lập tức cúi đầu như thỏ con đang sợ hãi.

“Anh Nhất Trần, em đã khiến mọi người chán ghét rồi, xin lỗi…”

Nghe Bối Thần Vũ năm lần bảy lượt nói xin lỗi, vừa xin lỗi vừa hạ thấp bản thân, bà cụ Tô chỉ thấy trái tim bà vô cùng mệt mỏi.

Loại người này phải đuổi thẳng khỏi nhà bà!

Sau này nếu Bối Thần Vũ có thể bước chân vào nhà họ Tô lần nữa thì coi như bà là người thua cuộc!!

Bối Thần Vũ cúi đầu, túm góc áo đến độ sắp rách cả áo.

Theo lẽ thường, mọi người nghe được câu nói ban nãy của cô ta nhất định sẽ khách sáo đáp, chúng tôi không ghét cô…..

Sau đó, để chứng tỏ họ không ghét cô ta, họ sẽ giữ cô ta ngồi lại nói chuyện…

Bà cụ Tô nói thẳng: “Chú Nhiếp, ‘mời’ cô ta ra ngoài!”

Nhìn thôi cũng phiền muốn chết.

Chú Nhiếp không nể nang nói: “Mời cô Bối!”

Bối Thần Vũ lại như không nghe thấy lời đuổi khách, liên tục dập đầu: “Xin lỗi, xin lỗi….”

“Con biết con không xứng bước chân vào nhà bác….Nhưng con thật sự muốn cảm ơn bác và mọi người, nếu anh Nhất Trần không cho con tiền điều trị thì con chẳng thể sống tới hôm nay! Xin lão phu nhân cho con một cơ hội báo đáp, nếu không thì lòng con vô cùng áy náy!”

Hai đầu chân mày của Túc Bảo nhíu chặt, rõ ràng dì này tới cảm ơn nhưng sao lại khiến người khác cảm thấy không thoải mái nhỉ?

“Dì ơi, vậy dì trả lại tiền đi ạ!” Túc Bảo ngẫm nghĩ rồi nói: “Dì luôn nói không biết báo đáp thế nào, còn nói không báo đáp thì trong lòng sẽ áy náy và bất an, vậy dì trả lại tiền đi! Trả xong tiền thì chẳng còn gì phải nghĩ ngợi nữa!”

Cô bé con nghiêm túc trình bày cách giải quyết vấn đề mà bé đã cân nhắc.

Hơn nữa, bé chợt nghĩ ra—-Bao nhiêu là tiền như vậy!!!

Mấy trăm vạn tệ đó nha!! Nhiều hơn bao lì xì của bé rất nhiều…

Trả lại tiền, nhất định phải trả lại tiền!

Người nhà họ Tô đều sửng sốt, sao họ….không nghĩ ra cách giải quyết theo hướng này nhỉ??

Mọi người đều trầm mặc, bà cụ Tô nháy mắt ra hiệu chú Nhiếp để Túc Bảo nói hết.

Bối Thần Vũ tròn mắt ngỡ ngàng.

Cô ta tới để cảm ơn nhà họ Tô, không phải để trả tiền nha!

Còn nữa, cô ta biết đi đâu để kiếm được nhiều tiền như vậy?

“Dì…” Bối Thần Vũ siết chặt góc áo, nói: “Dì không có tiền…..Nhà dì bán sạch nhà cửa và xe để chữa bệnh cho dì rồi….”

Túc Bảo kinh ngạc: “Ồ, thế dì tới nhà con để tìm việc à?”

Nghe vậy, Bối Thần Vũ vội đáp: “Nếu nhà họ Tô không chê thì…thì dì nguyện làm trâu làm ngựa cho nhà họ Tô…”

Cô ta lại bày ra bộ dạng hèn mọn của mình.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bối Thần Vũ lập tức cắn môi, mặt trắng bệch, nói: “Bác ơi, con sai rồi….con không nên tới làm phiền gia đình bác, con thật đáng chết, xin lỗi…”Lời thì nói với bà cụ Tô nhưng dứt lời cô ta lại nước mắt lưng tròng nhìn về phía Tô Nhất Trần một cái, sau đó lập tức cúi đầu như thỏ con đang sợ hãi.“Anh Nhất Trần, em đã khiến mọi người chán ghét rồi, xin lỗi…”Nghe Bối Thần Vũ năm lần bảy lượt nói xin lỗi, vừa xin lỗi vừa hạ thấp bản thân, bà cụ Tô chỉ thấy trái tim bà vô cùng mệt mỏi.Loại người này phải đuổi thẳng khỏi nhà bà!Sau này nếu Bối Thần Vũ có thể bước chân vào nhà họ Tô lần nữa thì coi như bà là người thua cuộc!!Bối Thần Vũ cúi đầu, túm góc áo đến độ sắp rách cả áo.Theo lẽ thường, mọi người nghe được câu nói ban nãy của cô ta nhất định sẽ khách sáo đáp, chúng tôi không ghét cô…..Sau đó, để chứng tỏ họ không ghét cô ta, họ sẽ giữ cô ta ngồi lại nói chuyện…Bà cụ Tô nói thẳng: “Chú Nhiếp, ‘mời’ cô ta ra ngoài!”Nhìn thôi cũng phiền muốn chết.Chú Nhiếp không nể nang nói: “Mời cô Bối!”Bối Thần Vũ lại như không nghe thấy lời đuổi khách, liên tục dập đầu: “Xin lỗi, xin lỗi….”“Con biết con không xứng bước chân vào nhà bác….Nhưng con thật sự muốn cảm ơn bác và mọi người, nếu anh Nhất Trần không cho con tiền điều trị thì con chẳng thể sống tới hôm nay! Xin lão phu nhân cho con một cơ hội báo đáp, nếu không thì lòng con vô cùng áy náy!”Hai đầu chân mày của Túc Bảo nhíu chặt, rõ ràng dì này tới cảm ơn nhưng sao lại khiến người khác cảm thấy không thoải mái nhỉ?“Dì ơi, vậy dì trả lại tiền đi ạ!” Túc Bảo ngẫm nghĩ rồi nói: “Dì luôn nói không biết báo đáp thế nào, còn nói không báo đáp thì trong lòng sẽ áy náy và bất an, vậy dì trả lại tiền đi! Trả xong tiền thì chẳng còn gì phải nghĩ ngợi nữa!”Cô bé con nghiêm túc trình bày cách giải quyết vấn đề mà bé đã cân nhắc.Hơn nữa, bé chợt nghĩ ra—-Bao nhiêu là tiền như vậy!!!Mấy trăm vạn tệ đó nha!! Nhiều hơn bao lì xì của bé rất nhiều…Trả lại tiền, nhất định phải trả lại tiền!Người nhà họ Tô đều sửng sốt, sao họ….không nghĩ ra cách giải quyết theo hướng này nhỉ??Mọi người đều trầm mặc, bà cụ Tô nháy mắt ra hiệu chú Nhiếp để Túc Bảo nói hết.Bối Thần Vũ tròn mắt ngỡ ngàng.Cô ta tới để cảm ơn nhà họ Tô, không phải để trả tiền nha!Còn nữa, cô ta biết đi đâu để kiếm được nhiều tiền như vậy?“Dì…” Bối Thần Vũ siết chặt góc áo, nói: “Dì không có tiền…..Nhà dì bán sạch nhà cửa và xe để chữa bệnh cho dì rồi….”Túc Bảo kinh ngạc: “Ồ, thế dì tới nhà con để tìm việc à?”Nghe vậy, Bối Thần Vũ vội đáp: “Nếu nhà họ Tô không chê thì…thì dì nguyện làm trâu làm ngựa cho nhà họ Tô…”Cô ta lại bày ra bộ dạng hèn mọn của mình.

Chương 827: C827: Chương 827