Chiều hôm ấy, ánh hoàng hôn đỏ rực khắp trường, tán cây phượng thổi rì rào, gió lần nào cũng mạnh, thổi từng đợt mát rượi Tại trường cấp 3, tiếng chuông reo ra về, có vài học sinh đi lác đác trong sân tản bộ, một phần chưa muốn về, một phần lại thích đi ngắm cảnh "Ê! Mỹ Thanh!" Một cô gái chạy tới khoác vai bạn của mình, giọng nói nhẹ nhàng, tự nhiên như rất thân thuộc Bóng lưng thiếu nữ dừng lại, ngoảnh mặt hỏi "Gì đây?" mái tóc xoăn gợn sóng nhẹ ngang lưng được gió thổi bay bay, khuôn mặt nàng diễm lệ xinh đẹp, thân hình nhỏ nhắn, thoáng thấy tính tình cô rất trầm tĩnh, ít nói "Mày với thằng ấy chia tay rồi à?" Cô bạn thắc mắc hỏi, tính tình nhiều chuyện vẫn không thay đổi, cô gái đó tên là Ý Hương, tính tình hoạt bát, lanh lợi "Ừm!" Mỹ Thanh chán nản đáp "Thôi! tiếc gì ba loại đàn ông đó! Kiếm người khác ngon hơn!" Nàng tức giận nói một tràn, không giống bị thất tình "Tao không tiếc! chỉ tức thôi! Lúc đầu nghe tên đó chia tay với người cũ rồi, xong quen tao. Vậy mà bây giờ hai đứa…
Chương 56: 56: Bỏ Đi
Sự Quyến Rũ Chết NgườiTác giả: SD.TTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChiều hôm ấy, ánh hoàng hôn đỏ rực khắp trường, tán cây phượng thổi rì rào, gió lần nào cũng mạnh, thổi từng đợt mát rượi Tại trường cấp 3, tiếng chuông reo ra về, có vài học sinh đi lác đác trong sân tản bộ, một phần chưa muốn về, một phần lại thích đi ngắm cảnh "Ê! Mỹ Thanh!" Một cô gái chạy tới khoác vai bạn của mình, giọng nói nhẹ nhàng, tự nhiên như rất thân thuộc Bóng lưng thiếu nữ dừng lại, ngoảnh mặt hỏi "Gì đây?" mái tóc xoăn gợn sóng nhẹ ngang lưng được gió thổi bay bay, khuôn mặt nàng diễm lệ xinh đẹp, thân hình nhỏ nhắn, thoáng thấy tính tình cô rất trầm tĩnh, ít nói "Mày với thằng ấy chia tay rồi à?" Cô bạn thắc mắc hỏi, tính tình nhiều chuyện vẫn không thay đổi, cô gái đó tên là Ý Hương, tính tình hoạt bát, lanh lợi "Ừm!" Mỹ Thanh chán nản đáp "Thôi! tiếc gì ba loại đàn ông đó! Kiếm người khác ngon hơn!" Nàng tức giận nói một tràn, không giống bị thất tình "Tao không tiếc! chỉ tức thôi! Lúc đầu nghe tên đó chia tay với người cũ rồi, xong quen tao. Vậy mà bây giờ hai đứa… Tối hôm ấy Mỹ Thanh giúp anh lau sạch vết thương rồi băng bó cẩn thận, anh vẫn hôn mê chưa tỉnh, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn điển trai như thường ngàyTrên tay cô cũng đầy vết thương li ti do miểng thủy tinh đâm vào, nhưng vẫn chưa được sử lý, cô cũng không thèm quan tâm đến nóCô đành lấy điện thoại trong túi quần của anh gọi cho Tử Lâm, dù sao hai người họ cũng là bạn thân, đêm hôm nhờ vả cô cũng có chút ngạiChiếc xe hơi vừa đến, cô và Tử Lâm đã dìu Anh Duy vào trong xe, Mỹ Thanh còn kêu anh chở Duy đến bệnh viện xem thử vết thương có nặng không, rồi xin lỗi hắn nhiềuTử Lâm cũng không rõ giữa hai người họ có mâu thuẫn gì mà lại tới nước này, thấy cô cũng tự trách nên đồng ý không làm lớn chuyện, cứ thế xe dần lăng bánh chạy đi mất.Anh Duy hôn mê tận 2 ngày, mặc dù vết thương không sâu nhưng bác sĩ nói gần đây tâm trạng anh không ổn định, thường mất ngủ, cộng thêm lúc bị thương gặp chuyện căng thẳng quá độ nên mới mất sức mà ngủ lâu như vậy, cứ coi như cho cậu nghỉ ngơi đi!Anh Duy tỉnh dậy, nhìn thấy bóng đèn trắng trên trần nhà kèm theo mùi thuốc khử trùng của bệnh viện khiến anh khó chịu mà chau mày, hai ngón tay day giữa thái dươngAnh khàn giọng nhìn người đang bấm điện thoại trước mặt "Mấy giờ rồi?"Tử Lâm khẩn trương trả lời "Tỉnh rồi đấy à, mới 3h chiều thôi!""Mỹ Thanh đâu?" Anh nghĩ nàng là người đưa mình đến đây, tại sao không có mặt"Mày còn hơi sức nhắc đến cô ấy? Rốt cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì? Cô ấy làm mày bị thương mà hai ngày nay chẳng thấy đến hỏi thăm một câu, yên hơi lặng tiếng như chưa có gì xảy ra, thật là vô tâm!" Anh tức giận trách mắng"Đã hai ngày rồi sao? Cô ấy vậy mà bỏ mặt tao thật! " Duy trầm giọng thở dài"Anh Duy! Không ngờ mày cũng có ngày này, vì gái mà tàn tạ đến như vậy.Thật mất mặt!" Hắn cười mỉa maiAnh Duy ngồi dậy gỡ ống tim truyền nước biển, gương mặt điềm tĩnh lạnh băng"Định làm trò gì đấy?" Tử Lâm hốt hoảng trợn mắt"Đi tìm người!" Nói xong anh liền đứng dậy bỏ đi, không để cho hắn trả lờiBàn tay dùng lực đóng cửa một cách thật mạnh, Tử Lâm ngồi đó cũng ngơ ngác theo "Không phải não có vấn đề đấy chứ?"*******Anh Duy liền chạy đến nhà Mỹ Thanh, anh bấm chuông liên tục, không lâu có người ra mở cổngAnh ngạc nhiên cười điềm đạm, đột nhiên nhà cô lại có người làm "Cho hỏi Mỹ Thanh có ở nhà không?""Cậu tìm cô chủ sao? Vậy thì đến muộn rồi, cô ấy đã chuyển đi từ hai ngày trước! Chắc sẽ không quay lại đâu! Chúng tôi dọn đến để canh nhà cho phu nhân!" Người giúp việc vui vẻ trả lời"Vậy dì có biết cô ấy đi đâu không?" Anh tìm cách để moi móc thông tin gì đó từ người giúp việc, một ít cũng đượcNgười giúp việc lắc đầu bó tay "Chẳng ai biết cô ấy dọn đi đâu cả, không còn việc gì nữa thì tôi vào nhà đây!"Anh nghe như sét đánh ngang tai, vậy mà dùng cách này để tránh mặt anh tới cùng, anh sai rồi! anh không nên dùng cách do để trói buộc em cạnhChúng ta vừa mới gặp nhau vào hôm đó, sao em dễ dàng bỏ đi cứ như bốc hơi khỏi thế giới này vậy!Anh nhếch miệng cười đau khổ, cắng nữa môi cố gắng kìm nén cảm xúc nhưng cuối cùng vẫn rơi một giọt nước mắt lăn dài trên má.Em thắng rồi! Vẫn là muốn rời xa tôi, tôi buông tha cho em! Vậy thì sau này đừng gặp lại, bằng không tôi sẽ khiến em tự nguyện bám lấy tôiCũng đến lúc anh phải để bản thân trở về như trước, không thể vì một người con gái mà đau lòng như vậy, cũng không nên nuông chiều một người quá, vì cô ấy chẳng nghe lời còn khiến bạn đau lòng, anh lạnh lùng bỏ đi, trong mắt đầy lửa hận**********************.
Tối hôm ấy Mỹ Thanh giúp anh lau sạch vết thương rồi băng bó cẩn thận, anh vẫn hôn mê chưa tỉnh, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn điển trai như thường ngày
Trên tay cô cũng đầy vết thương li ti do miểng thủy tinh đâm vào, nhưng vẫn chưa được sử lý, cô cũng không thèm quan tâm đến nó
Cô đành lấy điện thoại trong túi quần của anh gọi cho Tử Lâm, dù sao hai người họ cũng là bạn thân, đêm hôm nhờ vả cô cũng có chút ngại
Chiếc xe hơi vừa đến, cô và Tử Lâm đã dìu Anh Duy vào trong xe, Mỹ Thanh còn kêu anh chở Duy đến bệnh viện xem thử vết thương có nặng không, rồi xin lỗi hắn nhiều
Tử Lâm cũng không rõ giữa hai người họ có mâu thuẫn gì mà lại tới nước này, thấy cô cũng tự trách nên đồng ý không làm lớn chuyện, cứ thế xe dần lăng bánh chạy đi mất.
Anh Duy hôn mê tận 2 ngày, mặc dù vết thương không sâu nhưng bác sĩ nói gần đây tâm trạng anh không ổn định, thường mất ngủ, cộng thêm lúc bị thương gặp chuyện căng thẳng quá độ nên mới mất sức mà ngủ lâu như vậy, cứ coi như cho cậu nghỉ ngơi đi!
Anh Duy tỉnh dậy, nhìn thấy bóng đèn trắng trên trần nhà kèm theo mùi thuốc khử trùng của bệnh viện khiến anh khó chịu mà chau mày, hai ngón tay day giữa thái dương
Anh khàn giọng nhìn người đang bấm điện thoại trước mặt "Mấy giờ rồi?"
Tử Lâm khẩn trương trả lời "Tỉnh rồi đấy à, mới 3h chiều thôi!"
"Mỹ Thanh đâu?" Anh nghĩ nàng là người đưa mình đến đây, tại sao không có mặt
"Mày còn hơi sức nhắc đến cô ấy? Rốt cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì? Cô ấy làm mày bị thương mà hai ngày nay chẳng thấy đến hỏi thăm một câu, yên hơi lặng tiếng như chưa có gì xảy ra, thật là vô tâm!" Anh tức giận trách mắng
"Đã hai ngày rồi sao? Cô ấy vậy mà bỏ mặt tao thật! " Duy trầm giọng thở dài
"Anh Duy! Không ngờ mày cũng có ngày này, vì gái mà tàn tạ đến như vậy.
Thật mất mặt!" Hắn cười mỉa mai
Anh Duy ngồi dậy gỡ ống tim truyền nước biển, gương mặt điềm tĩnh lạnh băng
"Định làm trò gì đấy?" Tử Lâm hốt hoảng trợn mắt
"Đi tìm người!" Nói xong anh liền đứng dậy bỏ đi, không để cho hắn trả lời
Bàn tay dùng lực đóng cửa một cách thật mạnh, Tử Lâm ngồi đó cũng ngơ ngác theo "Không phải não có vấn đề đấy chứ?"
*******
Anh Duy liền chạy đến nhà Mỹ Thanh, anh bấm chuông liên tục, không lâu có người ra mở cổng
Anh ngạc nhiên cười điềm đạm, đột nhiên nhà cô lại có người làm "Cho hỏi Mỹ Thanh có ở nhà không?"
"Cậu tìm cô chủ sao? Vậy thì đến muộn rồi, cô ấy đã chuyển đi từ hai ngày trước! Chắc sẽ không quay lại đâu! Chúng tôi dọn đến để canh nhà cho phu nhân!" Người giúp việc vui vẻ trả lời
"Vậy dì có biết cô ấy đi đâu không?" Anh tìm cách để moi móc thông tin gì đó từ người giúp việc, một ít cũng được
Người giúp việc lắc đầu bó tay "Chẳng ai biết cô ấy dọn đi đâu cả, không còn việc gì nữa thì tôi vào nhà đây!"
Anh nghe như sét đánh ngang tai, vậy mà dùng cách này để tránh mặt anh tới cùng, anh sai rồi! anh không nên dùng cách do để trói buộc em cạnh
Chúng ta vừa mới gặp nhau vào hôm đó, sao em dễ dàng bỏ đi cứ như bốc hơi khỏi thế giới này vậy!
Anh nhếch miệng cười đau khổ, cắng nữa môi cố gắng kìm nén cảm xúc nhưng cuối cùng vẫn rơi một giọt nước mắt lăn dài trên má.
Em thắng rồi! Vẫn là muốn rời xa tôi, tôi buông tha cho em! Vậy thì sau này đừng gặp lại, bằng không tôi sẽ khiến em tự nguyện bám lấy tôi
Cũng đến lúc anh phải để bản thân trở về như trước, không thể vì một người con gái mà đau lòng như vậy, cũng không nên nuông chiều một người quá, vì cô ấy chẳng nghe lời còn khiến bạn đau lòng, anh lạnh lùng bỏ đi, trong mắt đầy lửa hận
**********************.
Sự Quyến Rũ Chết NgườiTác giả: SD.TTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChiều hôm ấy, ánh hoàng hôn đỏ rực khắp trường, tán cây phượng thổi rì rào, gió lần nào cũng mạnh, thổi từng đợt mát rượi Tại trường cấp 3, tiếng chuông reo ra về, có vài học sinh đi lác đác trong sân tản bộ, một phần chưa muốn về, một phần lại thích đi ngắm cảnh "Ê! Mỹ Thanh!" Một cô gái chạy tới khoác vai bạn của mình, giọng nói nhẹ nhàng, tự nhiên như rất thân thuộc Bóng lưng thiếu nữ dừng lại, ngoảnh mặt hỏi "Gì đây?" mái tóc xoăn gợn sóng nhẹ ngang lưng được gió thổi bay bay, khuôn mặt nàng diễm lệ xinh đẹp, thân hình nhỏ nhắn, thoáng thấy tính tình cô rất trầm tĩnh, ít nói "Mày với thằng ấy chia tay rồi à?" Cô bạn thắc mắc hỏi, tính tình nhiều chuyện vẫn không thay đổi, cô gái đó tên là Ý Hương, tính tình hoạt bát, lanh lợi "Ừm!" Mỹ Thanh chán nản đáp "Thôi! tiếc gì ba loại đàn ông đó! Kiếm người khác ngon hơn!" Nàng tức giận nói một tràn, không giống bị thất tình "Tao không tiếc! chỉ tức thôi! Lúc đầu nghe tên đó chia tay với người cũ rồi, xong quen tao. Vậy mà bây giờ hai đứa… Tối hôm ấy Mỹ Thanh giúp anh lau sạch vết thương rồi băng bó cẩn thận, anh vẫn hôn mê chưa tỉnh, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn điển trai như thường ngàyTrên tay cô cũng đầy vết thương li ti do miểng thủy tinh đâm vào, nhưng vẫn chưa được sử lý, cô cũng không thèm quan tâm đến nóCô đành lấy điện thoại trong túi quần của anh gọi cho Tử Lâm, dù sao hai người họ cũng là bạn thân, đêm hôm nhờ vả cô cũng có chút ngạiChiếc xe hơi vừa đến, cô và Tử Lâm đã dìu Anh Duy vào trong xe, Mỹ Thanh còn kêu anh chở Duy đến bệnh viện xem thử vết thương có nặng không, rồi xin lỗi hắn nhiềuTử Lâm cũng không rõ giữa hai người họ có mâu thuẫn gì mà lại tới nước này, thấy cô cũng tự trách nên đồng ý không làm lớn chuyện, cứ thế xe dần lăng bánh chạy đi mất.Anh Duy hôn mê tận 2 ngày, mặc dù vết thương không sâu nhưng bác sĩ nói gần đây tâm trạng anh không ổn định, thường mất ngủ, cộng thêm lúc bị thương gặp chuyện căng thẳng quá độ nên mới mất sức mà ngủ lâu như vậy, cứ coi như cho cậu nghỉ ngơi đi!Anh Duy tỉnh dậy, nhìn thấy bóng đèn trắng trên trần nhà kèm theo mùi thuốc khử trùng của bệnh viện khiến anh khó chịu mà chau mày, hai ngón tay day giữa thái dươngAnh khàn giọng nhìn người đang bấm điện thoại trước mặt "Mấy giờ rồi?"Tử Lâm khẩn trương trả lời "Tỉnh rồi đấy à, mới 3h chiều thôi!""Mỹ Thanh đâu?" Anh nghĩ nàng là người đưa mình đến đây, tại sao không có mặt"Mày còn hơi sức nhắc đến cô ấy? Rốt cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì? Cô ấy làm mày bị thương mà hai ngày nay chẳng thấy đến hỏi thăm một câu, yên hơi lặng tiếng như chưa có gì xảy ra, thật là vô tâm!" Anh tức giận trách mắng"Đã hai ngày rồi sao? Cô ấy vậy mà bỏ mặt tao thật! " Duy trầm giọng thở dài"Anh Duy! Không ngờ mày cũng có ngày này, vì gái mà tàn tạ đến như vậy.Thật mất mặt!" Hắn cười mỉa maiAnh Duy ngồi dậy gỡ ống tim truyền nước biển, gương mặt điềm tĩnh lạnh băng"Định làm trò gì đấy?" Tử Lâm hốt hoảng trợn mắt"Đi tìm người!" Nói xong anh liền đứng dậy bỏ đi, không để cho hắn trả lờiBàn tay dùng lực đóng cửa một cách thật mạnh, Tử Lâm ngồi đó cũng ngơ ngác theo "Không phải não có vấn đề đấy chứ?"*******Anh Duy liền chạy đến nhà Mỹ Thanh, anh bấm chuông liên tục, không lâu có người ra mở cổngAnh ngạc nhiên cười điềm đạm, đột nhiên nhà cô lại có người làm "Cho hỏi Mỹ Thanh có ở nhà không?""Cậu tìm cô chủ sao? Vậy thì đến muộn rồi, cô ấy đã chuyển đi từ hai ngày trước! Chắc sẽ không quay lại đâu! Chúng tôi dọn đến để canh nhà cho phu nhân!" Người giúp việc vui vẻ trả lời"Vậy dì có biết cô ấy đi đâu không?" Anh tìm cách để moi móc thông tin gì đó từ người giúp việc, một ít cũng đượcNgười giúp việc lắc đầu bó tay "Chẳng ai biết cô ấy dọn đi đâu cả, không còn việc gì nữa thì tôi vào nhà đây!"Anh nghe như sét đánh ngang tai, vậy mà dùng cách này để tránh mặt anh tới cùng, anh sai rồi! anh không nên dùng cách do để trói buộc em cạnhChúng ta vừa mới gặp nhau vào hôm đó, sao em dễ dàng bỏ đi cứ như bốc hơi khỏi thế giới này vậy!Anh nhếch miệng cười đau khổ, cắng nữa môi cố gắng kìm nén cảm xúc nhưng cuối cùng vẫn rơi một giọt nước mắt lăn dài trên má.Em thắng rồi! Vẫn là muốn rời xa tôi, tôi buông tha cho em! Vậy thì sau này đừng gặp lại, bằng không tôi sẽ khiến em tự nguyện bám lấy tôiCũng đến lúc anh phải để bản thân trở về như trước, không thể vì một người con gái mà đau lòng như vậy, cũng không nên nuông chiều một người quá, vì cô ấy chẳng nghe lời còn khiến bạn đau lòng, anh lạnh lùng bỏ đi, trong mắt đầy lửa hận**********************.