Tác giả:

Cô gái trên người vẫn còn bộ đồng phục cấp 3, lạnh mặt nhìn một trai một gái đang cười đùa vui vẻ bên trong quán cà phê. Ánh mắt cô như muốn xuyên nát cửa kính mà đâm thẳng vào khuôn mặt dịu dàng của chàng trai. An Lạc lôi bao thuốc lá được chôn vùi trong cặp cả tháng qua, mấy tháng trước còn hùng hồ sẽ cai thuốc vậy mà giờ cô lại lấy nó ra. 6 tháng trước. Trường THPT Ngụy Dương. Vừa kết thúc lễ khai giảng, học sinh vui vẻ thoát khỏi cái nắng chói chang, cùng nhau về lớp. Lên cấp 3, trường mới bạn mới, tất cả mọi thứ đều mới đặc biệt là với một học sinh từ tỉnh khác như An Lạc. Cô nàng nhíu mày rõ bực bội, đứng một lúc cô nàng nhìn thấy một cậu bạn mọt sách, cậu đang cặm cụi gom lại sấp giấy đang rơi tứ tung. An Lạc đi đến một tay gom giúp đóng giấy với cậu, cậu bạn ríu rít cảm ơn, ngẩng đầu lên nhìn thấy nụ cười của cô thì bị trật một nhịp:" Cảm...cảm ơn". "Giúp đỡ nhau thôi, phiền cậu chỉ cho tôi lớp 10A1 ở đâu được không ? Trường ta rộng quá, kiếm mãi chẳng thấy". An Lạc nở nụ cười…

Chương 73: Chương 73

Anh Thích Em NhéTác giả: Tóc XoănTruyện Ngôn TìnhCô gái trên người vẫn còn bộ đồng phục cấp 3, lạnh mặt nhìn một trai một gái đang cười đùa vui vẻ bên trong quán cà phê. Ánh mắt cô như muốn xuyên nát cửa kính mà đâm thẳng vào khuôn mặt dịu dàng của chàng trai. An Lạc lôi bao thuốc lá được chôn vùi trong cặp cả tháng qua, mấy tháng trước còn hùng hồ sẽ cai thuốc vậy mà giờ cô lại lấy nó ra. 6 tháng trước. Trường THPT Ngụy Dương. Vừa kết thúc lễ khai giảng, học sinh vui vẻ thoát khỏi cái nắng chói chang, cùng nhau về lớp. Lên cấp 3, trường mới bạn mới, tất cả mọi thứ đều mới đặc biệt là với một học sinh từ tỉnh khác như An Lạc. Cô nàng nhíu mày rõ bực bội, đứng một lúc cô nàng nhìn thấy một cậu bạn mọt sách, cậu đang cặm cụi gom lại sấp giấy đang rơi tứ tung. An Lạc đi đến một tay gom giúp đóng giấy với cậu, cậu bạn ríu rít cảm ơn, ngẩng đầu lên nhìn thấy nụ cười của cô thì bị trật một nhịp:" Cảm...cảm ơn". "Giúp đỡ nhau thôi, phiền cậu chỉ cho tôi lớp 10A1 ở đâu được không ? Trường ta rộng quá, kiếm mãi chẳng thấy". An Lạc nở nụ cười… Trương Khởi sau cú đá kia cũng tỉnh vài phần rồi, lại thêm ly nước dội hẳn lên mặt thì dù có nốc cả xe rượu trước đó thì con mẹ nó anh vẫn phải tỉnh.Cậu ngồi dậy, vuốt mặt, không nói gì ngồi đó nhìn cô bé.Tiêu Nhi sợ hãi, không giữ được chiếc ly trên tay, rớt xuống sàn bể tan tành, cô bé sợ xanh mặt, chẳng dám hé một lời.Vừa thấy ly rơi, cậu liền cử động, quát bảo cô đứng yên.Cô bé nghe răm rắp, đứng thẳng, không dám thở mạnh.Cậu rời giường, không nói gì bế thẳng cô lên giường rồi lại xuống, tự mình dọn đống mảnh thủy tinh.Uống quá nhiều nên dù có tỉnh hơn chút thì cả thân vẫn nhức mỏi.Cậu còn nhớ lúc nãy mình làm gì để bị tạt nước, có chút lúng túng."anh! ""bé Nhi! "Cả hai lên tiếng cùng lúc, cậu hất mặt bảo cô nói trước.Nhưng giờ cô bé chẳng biết mình nên nói gì.Cô giữ im lặng, cậu cũng đánh liều, dù sao cũng đã lỡ rồi, hôn cô bé mà không có một câu giải thích thì cô bé nhìn cậu thành cái dạng gì."chuyện lúc nãy! à không, chuyện mấy hôm trước, anh có bảo anh không muốn làm anh trai của em, nhớ không ?"Tiêu Nhi nhẹ gật đầu.Trương Khởi thở dài một hơi mạnh, lúc này cậu lại muốn chìm vào men rượu, như vậy có lẽ sẽ dễ dàng nói ra hơn."bé Nhi, anh thích em! từ ngày đầu nhìn thấy em trong phòng đoàn anh đã thích em rồi.."Cậu chỉ biết lúc cô bé quay sang ái ngại nhìn cậu khi cậu vừa hô to tên mình với cô, cô bé lúc ấy xinh xắn như nắng xuân, dịu dàng ghé vào tim cậu, khiến cậu vấn vương ánh mắt kia mãi.Từ hôm ấy Trương Khởi cũng đi học nhiều hơn một chút, chỉ là muốn tìm kiếm hình bóng trong đầu cậu mấy ngày nay.Rồi lại nghe được cô bé bị ức h**p, liền không nghĩ ngợi mà chạy đi tìm.Sau hôm đó, cậu lại càng vấn vương, cậu muốn con thỏ nhỏ nhắn này làm của riêng.Trương Khởi thấy mình cũng lạ, cậu nghĩ rằng mình đã đổ cô bé từ lâu, nhưng cậu không biết lý do vì sao.Thiếu Phàm bảo yêu cũng cần phải có lý do hay sao ?Cậu lúc ấy đã gật đầu nghĩ là có, nên có chứ, nếu không vì sao ta lại yêu ?Nhưng ngày qua ngày, cậu tiếp cận và thân thiết với cô bé, cậu không biết vì sao, chỉ biết bản thân càng ngày càng thích cô bé, vậy thôi.Đôi khi, ta thích một người, chỉ vì đó là họ, chứ không phải ai khác.Trương Khởi phì cười, cậu đang tự giễu đấy, nhìn cô như đang mắng chửi cậu trong lòng vậy.Cũng đi đến bước này rồi, cậu chua chát hỏi cô một câu :" anh thích em, vậy em thì sao ?".Em có thích anh không ?Có thích anh như một người con trai bình thường mà em có thể yêu đương không ?Tiêu Nhi trong lòng đúng là đang mắng chửi không thôi, vì sao hôm đó không nói ra cho rồi, cứ phải hành hạ nhau một phen như vậy chứ ?Cô bé bĩu môi, cúi gầm mặt, nhỏ giọng trả lời :" có! thích chết đi được ấy! "Trương Khởi như bừng tỉnh, cậu không dám tin tròn mắt nhìn cô bé, môi mấp máy nói không thành lời :" em! em vừa nói gì cơ ?""xùy! nghe không thấy thì thôi !".Tiêu Nhi ghét bỏ nói một câu, cô bé biết anh nghe thấy.Cậu như đứng hình, niềm vui bỗng nhiên ập tới khiến cậu trở tay không kịp.Bé Nhi bảo thích cậu đấy, còn thích chết đi được cơ đấy !!!Trương Khởi hào hứng, chạy như bay đến giường, cậu ôm hai vai cô bé :" nói lại lần nữa!""nói! nói gì ?""nói em thích anh chết đi được !""không! trễ rồi, để em về! ".Tiêu Nhi tìm lý do trốn về, tự nhiên cô bé thấy ngại.Trương Khởi giở thói lưu manh kéo cô bé về, Tiêu Nhi lọt thỏm trong lòng cậu."nói lại rồi anh đưa em về !""anh bỏ ra coi! ""nhanh lên"Tiêu Nhi nhìn khuôn mặt anh càng ngày càng được phóng đại, cô bé cam chịu mấp máy môi :" em! thích anh! ""em thích anh như nào ?"Tới đây cô bé đã tức lắm rồi, cô nhắm mắt gào vô mặt anh :"muốn chết, thích muốn chết đó được chưa ?!!!"Người nào đó bị quát vào mặt mà vui sướng không thôi, cậu ôm chằm lấy bé Nhi ghì vào lòng :" bé Nhi! ông đây cũng thích em chết đi được !!"..

Trương Khởi sau cú đá kia cũng tỉnh vài phần rồi, lại thêm ly nước dội hẳn lên mặt thì dù có nốc cả xe rượu trước đó thì con mẹ nó anh vẫn phải tỉnh.

Cậu ngồi dậy, vuốt mặt, không nói gì ngồi đó nhìn cô bé.

Tiêu Nhi sợ hãi, không giữ được chiếc ly trên tay, rớt xuống sàn bể tan tành, cô bé sợ xanh mặt, chẳng dám hé một lời.

Vừa thấy ly rơi, cậu liền cử động, quát bảo cô đứng yên.

Cô bé nghe răm rắp, đứng thẳng, không dám thở mạnh.

Cậu rời giường, không nói gì bế thẳng cô lên giường rồi lại xuống, tự mình dọn đống mảnh thủy tinh.

Uống quá nhiều nên dù có tỉnh hơn chút thì cả thân vẫn nhức mỏi.

Cậu còn nhớ lúc nãy mình làm gì để bị tạt nước, có chút lúng túng.

"anh! "

"bé Nhi! "

Cả hai lên tiếng cùng lúc, cậu hất mặt bảo cô nói trước.

Nhưng giờ cô bé chẳng biết mình nên nói gì.

Cô giữ im lặng, cậu cũng đánh liều, dù sao cũng đã lỡ rồi, hôn cô bé mà không có một câu giải thích thì cô bé nhìn cậu thành cái dạng gì.

"chuyện lúc nãy! à không, chuyện mấy hôm trước, anh có bảo anh không muốn làm anh trai của em, nhớ không ?"

Tiêu Nhi nhẹ gật đầu.

Trương Khởi thở dài một hơi mạnh, lúc này cậu lại muốn chìm vào men rượu, như vậy có lẽ sẽ dễ dàng nói ra hơn.

"bé Nhi, anh thích em! từ ngày đầu nhìn thấy em trong phòng đoàn anh đã thích em rồi.

.

"

Cậu chỉ biết lúc cô bé quay sang ái ngại nhìn cậu khi cậu vừa hô to tên mình với cô, cô bé lúc ấy xinh xắn như nắng xuân, dịu dàng ghé vào tim cậu, khiến cậu vấn vương ánh mắt kia mãi.

Từ hôm ấy Trương Khởi cũng đi học nhiều hơn một chút, chỉ là muốn tìm kiếm hình bóng trong đầu cậu mấy ngày nay.

Rồi lại nghe được cô bé bị ức h**p, liền không nghĩ ngợi mà chạy đi tìm.

Sau hôm đó, cậu lại càng vấn vương, cậu muốn con thỏ nhỏ nhắn này làm của riêng.

Trương Khởi thấy mình cũng lạ, cậu nghĩ rằng mình đã đổ cô bé từ lâu, nhưng cậu không biết lý do vì sao.

Thiếu Phàm bảo yêu cũng cần phải có lý do hay sao ?

Cậu lúc ấy đã gật đầu nghĩ là có, nên có chứ, nếu không vì sao ta lại yêu ?

Nhưng ngày qua ngày, cậu tiếp cận và thân thiết với cô bé, cậu không biết vì sao, chỉ biết bản thân càng ngày càng thích cô bé, vậy thôi.

Đôi khi, ta thích một người, chỉ vì đó là họ, chứ không phải ai khác.

Trương Khởi phì cười, cậu đang tự giễu đấy, nhìn cô như đang mắng chửi cậu trong lòng vậy.

Cũng đi đến bước này rồi, cậu chua chát hỏi cô một câu :" anh thích em, vậy em thì sao ?".

Em có thích anh không ?

Có thích anh như một người con trai bình thường mà em có thể yêu đương không ?

Tiêu Nhi trong lòng đúng là đang mắng chửi không thôi, vì sao hôm đó không nói ra cho rồi, cứ phải hành hạ nhau một phen như vậy chứ ?

Cô bé bĩu môi, cúi gầm mặt, nhỏ giọng trả lời :" có! thích chết đi được ấy! "

Trương Khởi như bừng tỉnh, cậu không dám tin tròn mắt nhìn cô bé, môi mấp máy nói không thành lời :" em! em vừa nói gì cơ ?"

"xùy! nghe không thấy thì thôi !".

Tiêu Nhi ghét bỏ nói một câu, cô bé biết anh nghe thấy.

Cậu như đứng hình, niềm vui bỗng nhiên ập tới khiến cậu trở tay không kịp.

Bé Nhi bảo thích cậu đấy, còn thích chết đi được cơ đấy !!!

Trương Khởi hào hứng, chạy như bay đến giường, cậu ôm hai vai cô bé :" nói lại lần nữa!"

"nói! nói gì ?"

"nói em thích anh chết đi được !"

"không! trễ rồi, để em về! ".

Tiêu Nhi tìm lý do trốn về, tự nhiên cô bé thấy ngại.

Trương Khởi giở thói lưu manh kéo cô bé về, Tiêu Nhi lọt thỏm trong lòng cậu.

"nói lại rồi anh đưa em về !"

"anh bỏ ra coi! "

"nhanh lên"

Tiêu Nhi nhìn khuôn mặt anh càng ngày càng được phóng đại, cô bé cam chịu mấp máy môi :" em! thích anh! "

"em thích anh như nào ?"

Tới đây cô bé đã tức lắm rồi, cô nhắm mắt gào vô mặt anh :"muốn chết, thích muốn chết đó được chưa ?!!!"

Người nào đó bị quát vào mặt mà vui sướng không thôi, cậu ôm chằm lấy bé Nhi ghì vào lòng :" bé Nhi! ông đây cũng thích em chết đi được !!".

.

Anh Thích Em NhéTác giả: Tóc XoănTruyện Ngôn TìnhCô gái trên người vẫn còn bộ đồng phục cấp 3, lạnh mặt nhìn một trai một gái đang cười đùa vui vẻ bên trong quán cà phê. Ánh mắt cô như muốn xuyên nát cửa kính mà đâm thẳng vào khuôn mặt dịu dàng của chàng trai. An Lạc lôi bao thuốc lá được chôn vùi trong cặp cả tháng qua, mấy tháng trước còn hùng hồ sẽ cai thuốc vậy mà giờ cô lại lấy nó ra. 6 tháng trước. Trường THPT Ngụy Dương. Vừa kết thúc lễ khai giảng, học sinh vui vẻ thoát khỏi cái nắng chói chang, cùng nhau về lớp. Lên cấp 3, trường mới bạn mới, tất cả mọi thứ đều mới đặc biệt là với một học sinh từ tỉnh khác như An Lạc. Cô nàng nhíu mày rõ bực bội, đứng một lúc cô nàng nhìn thấy một cậu bạn mọt sách, cậu đang cặm cụi gom lại sấp giấy đang rơi tứ tung. An Lạc đi đến một tay gom giúp đóng giấy với cậu, cậu bạn ríu rít cảm ơn, ngẩng đầu lên nhìn thấy nụ cười của cô thì bị trật một nhịp:" Cảm...cảm ơn". "Giúp đỡ nhau thôi, phiền cậu chỉ cho tôi lớp 10A1 ở đâu được không ? Trường ta rộng quá, kiếm mãi chẳng thấy". An Lạc nở nụ cười… Trương Khởi sau cú đá kia cũng tỉnh vài phần rồi, lại thêm ly nước dội hẳn lên mặt thì dù có nốc cả xe rượu trước đó thì con mẹ nó anh vẫn phải tỉnh.Cậu ngồi dậy, vuốt mặt, không nói gì ngồi đó nhìn cô bé.Tiêu Nhi sợ hãi, không giữ được chiếc ly trên tay, rớt xuống sàn bể tan tành, cô bé sợ xanh mặt, chẳng dám hé một lời.Vừa thấy ly rơi, cậu liền cử động, quát bảo cô đứng yên.Cô bé nghe răm rắp, đứng thẳng, không dám thở mạnh.Cậu rời giường, không nói gì bế thẳng cô lên giường rồi lại xuống, tự mình dọn đống mảnh thủy tinh.Uống quá nhiều nên dù có tỉnh hơn chút thì cả thân vẫn nhức mỏi.Cậu còn nhớ lúc nãy mình làm gì để bị tạt nước, có chút lúng túng."anh! ""bé Nhi! "Cả hai lên tiếng cùng lúc, cậu hất mặt bảo cô nói trước.Nhưng giờ cô bé chẳng biết mình nên nói gì.Cô giữ im lặng, cậu cũng đánh liều, dù sao cũng đã lỡ rồi, hôn cô bé mà không có một câu giải thích thì cô bé nhìn cậu thành cái dạng gì."chuyện lúc nãy! à không, chuyện mấy hôm trước, anh có bảo anh không muốn làm anh trai của em, nhớ không ?"Tiêu Nhi nhẹ gật đầu.Trương Khởi thở dài một hơi mạnh, lúc này cậu lại muốn chìm vào men rượu, như vậy có lẽ sẽ dễ dàng nói ra hơn."bé Nhi, anh thích em! từ ngày đầu nhìn thấy em trong phòng đoàn anh đã thích em rồi.."Cậu chỉ biết lúc cô bé quay sang ái ngại nhìn cậu khi cậu vừa hô to tên mình với cô, cô bé lúc ấy xinh xắn như nắng xuân, dịu dàng ghé vào tim cậu, khiến cậu vấn vương ánh mắt kia mãi.Từ hôm ấy Trương Khởi cũng đi học nhiều hơn một chút, chỉ là muốn tìm kiếm hình bóng trong đầu cậu mấy ngày nay.Rồi lại nghe được cô bé bị ức h**p, liền không nghĩ ngợi mà chạy đi tìm.Sau hôm đó, cậu lại càng vấn vương, cậu muốn con thỏ nhỏ nhắn này làm của riêng.Trương Khởi thấy mình cũng lạ, cậu nghĩ rằng mình đã đổ cô bé từ lâu, nhưng cậu không biết lý do vì sao.Thiếu Phàm bảo yêu cũng cần phải có lý do hay sao ?Cậu lúc ấy đã gật đầu nghĩ là có, nên có chứ, nếu không vì sao ta lại yêu ?Nhưng ngày qua ngày, cậu tiếp cận và thân thiết với cô bé, cậu không biết vì sao, chỉ biết bản thân càng ngày càng thích cô bé, vậy thôi.Đôi khi, ta thích một người, chỉ vì đó là họ, chứ không phải ai khác.Trương Khởi phì cười, cậu đang tự giễu đấy, nhìn cô như đang mắng chửi cậu trong lòng vậy.Cũng đi đến bước này rồi, cậu chua chát hỏi cô một câu :" anh thích em, vậy em thì sao ?".Em có thích anh không ?Có thích anh như một người con trai bình thường mà em có thể yêu đương không ?Tiêu Nhi trong lòng đúng là đang mắng chửi không thôi, vì sao hôm đó không nói ra cho rồi, cứ phải hành hạ nhau một phen như vậy chứ ?Cô bé bĩu môi, cúi gầm mặt, nhỏ giọng trả lời :" có! thích chết đi được ấy! "Trương Khởi như bừng tỉnh, cậu không dám tin tròn mắt nhìn cô bé, môi mấp máy nói không thành lời :" em! em vừa nói gì cơ ?""xùy! nghe không thấy thì thôi !".Tiêu Nhi ghét bỏ nói một câu, cô bé biết anh nghe thấy.Cậu như đứng hình, niềm vui bỗng nhiên ập tới khiến cậu trở tay không kịp.Bé Nhi bảo thích cậu đấy, còn thích chết đi được cơ đấy !!!Trương Khởi hào hứng, chạy như bay đến giường, cậu ôm hai vai cô bé :" nói lại lần nữa!""nói! nói gì ?""nói em thích anh chết đi được !""không! trễ rồi, để em về! ".Tiêu Nhi tìm lý do trốn về, tự nhiên cô bé thấy ngại.Trương Khởi giở thói lưu manh kéo cô bé về, Tiêu Nhi lọt thỏm trong lòng cậu."nói lại rồi anh đưa em về !""anh bỏ ra coi! ""nhanh lên"Tiêu Nhi nhìn khuôn mặt anh càng ngày càng được phóng đại, cô bé cam chịu mấp máy môi :" em! thích anh! ""em thích anh như nào ?"Tới đây cô bé đã tức lắm rồi, cô nhắm mắt gào vô mặt anh :"muốn chết, thích muốn chết đó được chưa ?!!!"Người nào đó bị quát vào mặt mà vui sướng không thôi, cậu ôm chằm lấy bé Nhi ghì vào lòng :" bé Nhi! ông đây cũng thích em chết đi được !!"..

Chương 73: Chương 73