Cô gái trên người vẫn còn bộ đồng phục cấp 3, lạnh mặt nhìn một trai một gái đang cười đùa vui vẻ bên trong quán cà phê. Ánh mắt cô như muốn xuyên nát cửa kính mà đâm thẳng vào khuôn mặt dịu dàng của chàng trai. An Lạc lôi bao thuốc lá được chôn vùi trong cặp cả tháng qua, mấy tháng trước còn hùng hồ sẽ cai thuốc vậy mà giờ cô lại lấy nó ra. 6 tháng trước. Trường THPT Ngụy Dương. Vừa kết thúc lễ khai giảng, học sinh vui vẻ thoát khỏi cái nắng chói chang, cùng nhau về lớp. Lên cấp 3, trường mới bạn mới, tất cả mọi thứ đều mới đặc biệt là với một học sinh từ tỉnh khác như An Lạc. Cô nàng nhíu mày rõ bực bội, đứng một lúc cô nàng nhìn thấy một cậu bạn mọt sách, cậu đang cặm cụi gom lại sấp giấy đang rơi tứ tung. An Lạc đi đến một tay gom giúp đóng giấy với cậu, cậu bạn ríu rít cảm ơn, ngẩng đầu lên nhìn thấy nụ cười của cô thì bị trật một nhịp:" Cảm...cảm ơn". "Giúp đỡ nhau thôi, phiền cậu chỉ cho tôi lớp 10A1 ở đâu được không ? Trường ta rộng quá, kiếm mãi chẳng thấy". An Lạc nở nụ cười…
Chương 81: Chương 81
Anh Thích Em NhéTác giả: Tóc XoănTruyện Ngôn TìnhCô gái trên người vẫn còn bộ đồng phục cấp 3, lạnh mặt nhìn một trai một gái đang cười đùa vui vẻ bên trong quán cà phê. Ánh mắt cô như muốn xuyên nát cửa kính mà đâm thẳng vào khuôn mặt dịu dàng của chàng trai. An Lạc lôi bao thuốc lá được chôn vùi trong cặp cả tháng qua, mấy tháng trước còn hùng hồ sẽ cai thuốc vậy mà giờ cô lại lấy nó ra. 6 tháng trước. Trường THPT Ngụy Dương. Vừa kết thúc lễ khai giảng, học sinh vui vẻ thoát khỏi cái nắng chói chang, cùng nhau về lớp. Lên cấp 3, trường mới bạn mới, tất cả mọi thứ đều mới đặc biệt là với một học sinh từ tỉnh khác như An Lạc. Cô nàng nhíu mày rõ bực bội, đứng một lúc cô nàng nhìn thấy một cậu bạn mọt sách, cậu đang cặm cụi gom lại sấp giấy đang rơi tứ tung. An Lạc đi đến một tay gom giúp đóng giấy với cậu, cậu bạn ríu rít cảm ơn, ngẩng đầu lên nhìn thấy nụ cười của cô thì bị trật một nhịp:" Cảm...cảm ơn". "Giúp đỡ nhau thôi, phiền cậu chỉ cho tôi lớp 10A1 ở đâu được không ? Trường ta rộng quá, kiếm mãi chẳng thấy". An Lạc nở nụ cười… Cho đến tối , An Lạc mời mọi người đến nhà, cả bọn ăn tối cùng nhau, phá lệ cụng những ly uống có cồn.Vẫn là 5 anh em siêu nhân.Ăn uống xong xuôi, An Lạc nói về việc mình cũng sẽ rời đi.Cả 3 lúc này ngơ ngác, dường như vẫn chưa thích ứng nổi.Vẫn là Dương Yến lên tiếng trước :" sao giờ này cậu mới nói ?"Bùi Tranh đã rưng rưng rồi, cô nàng phóng nhanh sang ôm chằm lấy An Lạc, miệng trách mắng không thôi :" con nhỏ chết tiệt này! "Trương Khởi nhìn về Thiếu Phàm, cậu bạn cũng chẳng khá khẩm gì hơn.Tối đó cả bọn cụng ly rất nhiều, hết khóc lóc lại hẹn ngày đoàn tụ, uống thật say, thật vui cùng nhau.Kết quả là say hết cả, nằm ra sofa cả bọn.Ninh Thiếu Phàm coi như vẫn tỉnh được chút, cậu đỡ An Lạc lên phòng.Cô nàng lên đến phòng lại mở mắt, hai má cô đỏ ửng, đôi mắt ngà ngà say, ôm lấy cổ cậu không buông."Lạc! Lạc Lạc ? đã say chưa ?"An Lạc cười, gật đầu :" tụi mình khiêu vũ lại điệu nhảy hồi sáng đi! "Thiếu Phàm nhướng mày, cũng đồng ý với cô.Tiếng nhạc không quá to, hai con người trong phòng ôm nhau khiêu vũ.An Lạc cười, có vẻ rất vui, cô nhìn cậu thật lâu, bài hát kết thúc, An Lạc nhón chân lên chủ động hôn Thiếu Phàm.Lần thứ hai cô nàng chủ động hôn cậu như thế, có vẻ say thật rồi.Thiếu Phàm cũng không tránh, cậu đổi thế chủ, say mê trong nụ hôn nóng bỏng của hai người.Men rượu khiến người ta không tự chủ được hoặc khiến ta trở nên can đảm hơn, mạnh dạn hơn! hay táo bạo hơn.An Lạc vẫn say sưa trong nụ hôn, chân dần cất bước, một phát đẩy cả hai ngã xuống giường.Cô nằm đè lên cậu, đôi môi ươn ướt, hai má càng thêm đỏ, nhìn vào mắt nhau, có vẻ cậu nhận ra cô đang nghĩ gì.Thiếu Phàm lật người cô xuống, đổi lại cậu nằm đè lên cô nàng, ánh mắt cũng dần đỏ lên.Dụ An Lạc đưa tay ôm lấy cổ cậu :" Thiếu Phàm, tớ cho phép! "Vào khắc ấy, nụ hôn dây dưa lại một lần nữa bắt đầu, lần này khá mạnh bạo, cũng rất gấp gáp.Cậu ôm chặt cô gái dưới thân, điên cuồng ngấu nghiến.Nụ hôn kéo dài không lâu, cậu rời môi cô nàng, nhìn cô lưu luyến, giọng nói khàn đặc :" lần sau! "An Lạc có chút bất ngờ, đang rất nồng cháy cơ đấy.Cô lấy lại sự tự nhiên, cười nói :" mai tớ đi rồi! "Cậu cũng cười, v**t v* gương mặt đang ửng hồng dưới thân :" thì lần sau gặp! "Lần sau gặp, chắc chắn sẽ gặp.An Lạc giữ cậu ngủ lại qua đêm, dù sao mấy đứa ở dưới kia cũng ngủ quên trời đất ở đấy."tớ đi lấy chăn cho bọn họ! ""vậy tớ đi tắm! ".Thiếu Phàm cần đi xối nước lạnh ngay lập tức.Tối nay, lần đầu bọn họ có một giấc ngủ bình yên cùng nhau, không làm gì cả, chỉ là ôm nhau ngủ như thế.Dụ An Lạc xuất phát lúc 8h sáng, đến tiễn cô là những gương mặt có chút thiếu ngủ.An Lạc phì cười nhìn mọi người, cả bọn ôm nhau một vòng lớn.Ba cô gái nghẹn ngào, ôm nhau thật nhiều.Bé Nhi cũng chạy đến chào tạm biệt An Lạc, cô bé có chút bất ngờ nhưng cũng chỉ tạm biệt, không hỏi gì thêm.An Nhật Huy cũng thế, còn có cả bọn lớp 12a1 cũng đã định kéo nhau đến tiễn, bị cô ngăn lại.Mọi người đành gửi thật nhiều lời tạm biệt trong nhóm lớp."đi nhé !".An Lạc mỉm cười, cô lưu luyến nhìn mọi người, một mình kéo vali quay đi.Kéo theo sự xúc động, cô sẽ đem theo những hình ảnh vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất lúc ở đây, để rồi cô sẽ lật lại thật nhiều lần.An Lạc trước khi đi qua cửa an ninh đã quay lại nhìn đằng sau, mọi người vẫn còn đứng đó, vẫy vẫy tay với cô, cô nàng cười mãn nguyện.Đi nhé, lần sau gặp..
Cho đến tối , An Lạc mời mọi người đến nhà, cả bọn ăn tối cùng nhau, phá lệ cụng những ly uống có cồn.
Vẫn là 5 anh em siêu nhân.
Ăn uống xong xuôi, An Lạc nói về việc mình cũng sẽ rời đi.
Cả 3 lúc này ngơ ngác, dường như vẫn chưa thích ứng nổi.
Vẫn là Dương Yến lên tiếng trước :" sao giờ này cậu mới nói ?"
Bùi Tranh đã rưng rưng rồi, cô nàng phóng nhanh sang ôm chằm lấy An Lạc, miệng trách mắng không thôi :" con nhỏ chết tiệt này! "
Trương Khởi nhìn về Thiếu Phàm, cậu bạn cũng chẳng khá khẩm gì hơn.
Tối đó cả bọn cụng ly rất nhiều, hết khóc lóc lại hẹn ngày đoàn tụ, uống thật say, thật vui cùng nhau.
Kết quả là say hết cả, nằm ra sofa cả bọn.
Ninh Thiếu Phàm coi như vẫn tỉnh được chút, cậu đỡ An Lạc lên phòng.
Cô nàng lên đến phòng lại mở mắt, hai má cô đỏ ửng, đôi mắt ngà ngà say, ôm lấy cổ cậu không buông.
"Lạc! Lạc Lạc ? đã say chưa ?"
An Lạc cười, gật đầu :" tụi mình khiêu vũ lại điệu nhảy hồi sáng đi! "
Thiếu Phàm nhướng mày, cũng đồng ý với cô.
Tiếng nhạc không quá to, hai con người trong phòng ôm nhau khiêu vũ.
An Lạc cười, có vẻ rất vui, cô nhìn cậu thật lâu, bài hát kết thúc, An Lạc nhón chân lên chủ động hôn Thiếu Phàm.
Lần thứ hai cô nàng chủ động hôn cậu như thế, có vẻ say thật rồi.
Thiếu Phàm cũng không tránh, cậu đổi thế chủ, say mê trong nụ hôn nóng bỏng của hai người.
Men rượu khiến người ta không tự chủ được hoặc khiến ta trở nên can đảm hơn, mạnh dạn hơn! hay táo bạo hơn.
An Lạc vẫn say sưa trong nụ hôn, chân dần cất bước, một phát đẩy cả hai ngã xuống giường.
Cô nằm đè lên cậu, đôi môi ươn ướt, hai má càng thêm đỏ, nhìn vào mắt nhau, có vẻ cậu nhận ra cô đang nghĩ gì.
Thiếu Phàm lật người cô xuống, đổi lại cậu nằm đè lên cô nàng, ánh mắt cũng dần đỏ lên.
Dụ An Lạc đưa tay ôm lấy cổ cậu :" Thiếu Phàm, tớ cho phép! "
Vào khắc ấy, nụ hôn dây dưa lại một lần nữa bắt đầu, lần này khá mạnh bạo, cũng rất gấp gáp.
Cậu ôm chặt cô gái dưới thân, điên cuồng ngấu nghiến.
Nụ hôn kéo dài không lâu, cậu rời môi cô nàng, nhìn cô lưu luyến, giọng nói khàn đặc :" lần sau! "
An Lạc có chút bất ngờ, đang rất nồng cháy cơ đấy.
Cô lấy lại sự tự nhiên, cười nói :" mai tớ đi rồi! "
Cậu cũng cười, v**t v* gương mặt đang ửng hồng dưới thân :" thì lần sau gặp! "
Lần sau gặp, chắc chắn sẽ gặp.
An Lạc giữ cậu ngủ lại qua đêm, dù sao mấy đứa ở dưới kia cũng ngủ quên trời đất ở đấy.
"tớ đi lấy chăn cho bọn họ! "
"vậy tớ đi tắm! ".
Thiếu Phàm cần đi xối nước lạnh ngay lập tức.
Tối nay, lần đầu bọn họ có một giấc ngủ bình yên cùng nhau, không làm gì cả, chỉ là ôm nhau ngủ như thế.
Dụ An Lạc xuất phát lúc 8h sáng, đến tiễn cô là những gương mặt có chút thiếu ngủ.
An Lạc phì cười nhìn mọi người, cả bọn ôm nhau một vòng lớn.
Ba cô gái nghẹn ngào, ôm nhau thật nhiều.
Bé Nhi cũng chạy đến chào tạm biệt An Lạc, cô bé có chút bất ngờ nhưng cũng chỉ tạm biệt, không hỏi gì thêm.
An Nhật Huy cũng thế, còn có cả bọn lớp 12a1 cũng đã định kéo nhau đến tiễn, bị cô ngăn lại.
Mọi người đành gửi thật nhiều lời tạm biệt trong nhóm lớp.
"đi nhé !".
An Lạc mỉm cười, cô lưu luyến nhìn mọi người, một mình kéo vali quay đi.
Kéo theo sự xúc động, cô sẽ đem theo những hình ảnh vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất lúc ở đây, để rồi cô sẽ lật lại thật nhiều lần.
An Lạc trước khi đi qua cửa an ninh đã quay lại nhìn đằng sau, mọi người vẫn còn đứng đó, vẫy vẫy tay với cô, cô nàng cười mãn nguyện.
Đi nhé, lần sau gặp.
.
Anh Thích Em NhéTác giả: Tóc XoănTruyện Ngôn TìnhCô gái trên người vẫn còn bộ đồng phục cấp 3, lạnh mặt nhìn một trai một gái đang cười đùa vui vẻ bên trong quán cà phê. Ánh mắt cô như muốn xuyên nát cửa kính mà đâm thẳng vào khuôn mặt dịu dàng của chàng trai. An Lạc lôi bao thuốc lá được chôn vùi trong cặp cả tháng qua, mấy tháng trước còn hùng hồ sẽ cai thuốc vậy mà giờ cô lại lấy nó ra. 6 tháng trước. Trường THPT Ngụy Dương. Vừa kết thúc lễ khai giảng, học sinh vui vẻ thoát khỏi cái nắng chói chang, cùng nhau về lớp. Lên cấp 3, trường mới bạn mới, tất cả mọi thứ đều mới đặc biệt là với một học sinh từ tỉnh khác như An Lạc. Cô nàng nhíu mày rõ bực bội, đứng một lúc cô nàng nhìn thấy một cậu bạn mọt sách, cậu đang cặm cụi gom lại sấp giấy đang rơi tứ tung. An Lạc đi đến một tay gom giúp đóng giấy với cậu, cậu bạn ríu rít cảm ơn, ngẩng đầu lên nhìn thấy nụ cười của cô thì bị trật một nhịp:" Cảm...cảm ơn". "Giúp đỡ nhau thôi, phiền cậu chỉ cho tôi lớp 10A1 ở đâu được không ? Trường ta rộng quá, kiếm mãi chẳng thấy". An Lạc nở nụ cười… Cho đến tối , An Lạc mời mọi người đến nhà, cả bọn ăn tối cùng nhau, phá lệ cụng những ly uống có cồn.Vẫn là 5 anh em siêu nhân.Ăn uống xong xuôi, An Lạc nói về việc mình cũng sẽ rời đi.Cả 3 lúc này ngơ ngác, dường như vẫn chưa thích ứng nổi.Vẫn là Dương Yến lên tiếng trước :" sao giờ này cậu mới nói ?"Bùi Tranh đã rưng rưng rồi, cô nàng phóng nhanh sang ôm chằm lấy An Lạc, miệng trách mắng không thôi :" con nhỏ chết tiệt này! "Trương Khởi nhìn về Thiếu Phàm, cậu bạn cũng chẳng khá khẩm gì hơn.Tối đó cả bọn cụng ly rất nhiều, hết khóc lóc lại hẹn ngày đoàn tụ, uống thật say, thật vui cùng nhau.Kết quả là say hết cả, nằm ra sofa cả bọn.Ninh Thiếu Phàm coi như vẫn tỉnh được chút, cậu đỡ An Lạc lên phòng.Cô nàng lên đến phòng lại mở mắt, hai má cô đỏ ửng, đôi mắt ngà ngà say, ôm lấy cổ cậu không buông."Lạc! Lạc Lạc ? đã say chưa ?"An Lạc cười, gật đầu :" tụi mình khiêu vũ lại điệu nhảy hồi sáng đi! "Thiếu Phàm nhướng mày, cũng đồng ý với cô.Tiếng nhạc không quá to, hai con người trong phòng ôm nhau khiêu vũ.An Lạc cười, có vẻ rất vui, cô nhìn cậu thật lâu, bài hát kết thúc, An Lạc nhón chân lên chủ động hôn Thiếu Phàm.Lần thứ hai cô nàng chủ động hôn cậu như thế, có vẻ say thật rồi.Thiếu Phàm cũng không tránh, cậu đổi thế chủ, say mê trong nụ hôn nóng bỏng của hai người.Men rượu khiến người ta không tự chủ được hoặc khiến ta trở nên can đảm hơn, mạnh dạn hơn! hay táo bạo hơn.An Lạc vẫn say sưa trong nụ hôn, chân dần cất bước, một phát đẩy cả hai ngã xuống giường.Cô nằm đè lên cậu, đôi môi ươn ướt, hai má càng thêm đỏ, nhìn vào mắt nhau, có vẻ cậu nhận ra cô đang nghĩ gì.Thiếu Phàm lật người cô xuống, đổi lại cậu nằm đè lên cô nàng, ánh mắt cũng dần đỏ lên.Dụ An Lạc đưa tay ôm lấy cổ cậu :" Thiếu Phàm, tớ cho phép! "Vào khắc ấy, nụ hôn dây dưa lại một lần nữa bắt đầu, lần này khá mạnh bạo, cũng rất gấp gáp.Cậu ôm chặt cô gái dưới thân, điên cuồng ngấu nghiến.Nụ hôn kéo dài không lâu, cậu rời môi cô nàng, nhìn cô lưu luyến, giọng nói khàn đặc :" lần sau! "An Lạc có chút bất ngờ, đang rất nồng cháy cơ đấy.Cô lấy lại sự tự nhiên, cười nói :" mai tớ đi rồi! "Cậu cũng cười, v**t v* gương mặt đang ửng hồng dưới thân :" thì lần sau gặp! "Lần sau gặp, chắc chắn sẽ gặp.An Lạc giữ cậu ngủ lại qua đêm, dù sao mấy đứa ở dưới kia cũng ngủ quên trời đất ở đấy."tớ đi lấy chăn cho bọn họ! ""vậy tớ đi tắm! ".Thiếu Phàm cần đi xối nước lạnh ngay lập tức.Tối nay, lần đầu bọn họ có một giấc ngủ bình yên cùng nhau, không làm gì cả, chỉ là ôm nhau ngủ như thế.Dụ An Lạc xuất phát lúc 8h sáng, đến tiễn cô là những gương mặt có chút thiếu ngủ.An Lạc phì cười nhìn mọi người, cả bọn ôm nhau một vòng lớn.Ba cô gái nghẹn ngào, ôm nhau thật nhiều.Bé Nhi cũng chạy đến chào tạm biệt An Lạc, cô bé có chút bất ngờ nhưng cũng chỉ tạm biệt, không hỏi gì thêm.An Nhật Huy cũng thế, còn có cả bọn lớp 12a1 cũng đã định kéo nhau đến tiễn, bị cô ngăn lại.Mọi người đành gửi thật nhiều lời tạm biệt trong nhóm lớp."đi nhé !".An Lạc mỉm cười, cô lưu luyến nhìn mọi người, một mình kéo vali quay đi.Kéo theo sự xúc động, cô sẽ đem theo những hình ảnh vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất lúc ở đây, để rồi cô sẽ lật lại thật nhiều lần.An Lạc trước khi đi qua cửa an ninh đã quay lại nhìn đằng sau, mọi người vẫn còn đứng đó, vẫy vẫy tay với cô, cô nàng cười mãn nguyện.Đi nhé, lần sau gặp..