Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 895: C895: Chương 895
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Tích quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đổ nát, bên trong tối tăm…Mãi đến lúc này, cậu mới cảm thấy căn phòng trước mắt hơi đáng sợ, lập tức vội vàng bỏ chạy.Bây giờ đã là khoảng sáu giờ chiều, có rất nhiều bà cụ đang chơi đùa với cháu ở quảng trường nhỏ.Vừa xuống lầu, một luồng khí nóng ập vào mặt, giống như bước qua hai thế giới, không gian trước mắt sáng bừng lên.Túc Bảo nhìn lại tòa nhà cũ mờ mịt, càng thêm hồ nghi.Tô Tử Du căng thẳng hỏi: “Tòa nhà này có quỷ à em?”Hân Hân: “??”Quỷ, quỷ gì thế?Túc Bảo lắc đầu: “Còn chưa biết ạ!”“Túc Bảo, đi đâu thế?” Tô Cẩm Ngọc cùng quỷ xui xẻo xuống lầu thì vừa hay trông thấy Túc Bảo.“Mẹ ơi, con phải đi hỏi chút chuyện.” Túc Bảo nói cho Tô Cẩm Ngọc biết căn phòng kỳ lạ ở tầng sáu.Tô Cẩm Ngọc nói: “Con chỉ là một đứa trẻ, có đi hỏi cũng đâu thể hỏi được thông tin về những chuyện thế này.”Đâu có người lớn nào đi tán dóc mấy chuyện như vậy với trẻ con bao giờ.Túc Bảo kéo tay Tô Cẩm Ngọc: “Vậy mẹ đi với con nha!”Tô Cẩm Ngọc: “Ừm.”Tô Tử Du và Tô Tử Tích không hỏi han gì mà tự động đi theo Túc Bảo, chỉ có Hân Hân chưa từng có kinh nghiệm gì về chuyện gặp ma quỷ thì ù ù cạc cạc.“???”Gì thế? Chuyện gì thế nhỉ??Khi đến quảng trường nhỏ, Túc Bảo đi về phía một bà cụ mặc váy hoa màu xanh lá cây, thoạt nhìn bà cụ có vẻ là người thích nói nhiều.“Xin chào cụ!”Bà cụ nhìn Túc Bảo rồi nhìn Tô Cẩm Ngọc, hỏi: “Có chuyện gì à? Hai đứa là con cái nhà ai thế? Sao bà chưa thấy bao giờ nhỉ?”Bà cụ hoàn toàn không biết rằng bà đang trông thấy quỷ….Lúc này Tô Cẩm Ngọc mới ý thức được, bà cụ có thể nhìn thấy cô.“Woa, trông bà khỏe mạnh thật đó, bà ăn cơm chưa ạ?” Tô Cẩm Ngọc cười híp mắt rồi chỉ tay về phía hai tòa nhà: “Anh cả con đang ở đó.”Cô cũng không nói dối, đúng là xe của Tô Nhất Trần đang đỗ phía đó.Bà cụ liếc nhìn một cái, tưởng Túc Bảo và Tô Cẩm Ngọc đến thăm họ hàng nên bắt đầu nói chuyện thân mật: “Ồ, họ hàng của con sống ở đây à, bà ăn rồi, con ăn chưa?”Túc Bảo ngây thơ gật đầu: “Ăn rồi ạ, cảm ơn cụ ạ!”Tô Tử Du cũng nói theo: “Cảm ơn cụ..”Tô Tử Tích: “….”Hân Hân: “??”Tô Cẩm Ngọc ngồi xổm rồi bắt đầu tán dóc với bà cụ, chẳng mấy chốc hai người liền như người quen đã lâu.
Tô Tử Tích quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đổ nát, bên trong tối tăm…
Mãi đến lúc này, cậu mới cảm thấy căn phòng trước mắt hơi đáng sợ, lập tức vội vàng bỏ chạy.
Bây giờ đã là khoảng sáu giờ chiều, có rất nhiều bà cụ đang chơi đùa với cháu ở quảng trường nhỏ.
Vừa xuống lầu, một luồng khí nóng ập vào mặt, giống như bước qua hai thế giới, không gian trước mắt sáng bừng lên.
Túc Bảo nhìn lại tòa nhà cũ mờ mịt, càng thêm hồ nghi.
Tô Tử Du căng thẳng hỏi: “Tòa nhà này có quỷ à em?”
Hân Hân: “??”
Quỷ, quỷ gì thế?
Túc Bảo lắc đầu: “Còn chưa biết ạ!”
“Túc Bảo, đi đâu thế?” Tô Cẩm Ngọc cùng quỷ xui xẻo xuống lầu thì vừa hay trông thấy Túc Bảo.
“Mẹ ơi, con phải đi hỏi chút chuyện.” Túc Bảo nói cho Tô Cẩm Ngọc biết căn phòng kỳ lạ ở tầng sáu.
Tô Cẩm Ngọc nói: “Con chỉ là một đứa trẻ, có đi hỏi cũng đâu thể hỏi được thông tin về những chuyện thế này.”
Đâu có người lớn nào đi tán dóc mấy chuyện như vậy với trẻ con bao giờ.
Túc Bảo kéo tay Tô Cẩm Ngọc: “Vậy mẹ đi với con nha!”
Tô Cẩm Ngọc: “Ừm.”
Tô Tử Du và Tô Tử Tích không hỏi han gì mà tự động đi theo Túc Bảo, chỉ có Hân Hân chưa từng có kinh nghiệm gì về chuyện gặp ma quỷ thì ù ù cạc cạc.
“???”
Gì thế? Chuyện gì thế nhỉ??
Khi đến quảng trường nhỏ, Túc Bảo đi về phía một bà cụ mặc váy hoa màu xanh lá cây, thoạt nhìn bà cụ có vẻ là người thích nói nhiều.
“Xin chào cụ!”
Bà cụ nhìn Túc Bảo rồi nhìn Tô Cẩm Ngọc, hỏi: “Có chuyện gì à? Hai đứa là con cái nhà ai thế? Sao bà chưa thấy bao giờ nhỉ?”
Bà cụ hoàn toàn không biết rằng bà đang trông thấy quỷ….
Lúc này Tô Cẩm Ngọc mới ý thức được, bà cụ có thể nhìn thấy cô.
“Woa, trông bà khỏe mạnh thật đó, bà ăn cơm chưa ạ?” Tô Cẩm Ngọc cười híp mắt rồi chỉ tay về phía hai tòa nhà: “Anh cả con đang ở đó.”
Cô cũng không nói dối, đúng là xe của Tô Nhất Trần đang đỗ phía đó.
Bà cụ liếc nhìn một cái, tưởng Túc Bảo và Tô Cẩm Ngọc đến thăm họ hàng nên bắt đầu nói chuyện thân mật: “Ồ, họ hàng của con sống ở đây à, bà ăn rồi, con ăn chưa?”
Túc Bảo ngây thơ gật đầu: “Ăn rồi ạ, cảm ơn cụ ạ!”
Tô Tử Du cũng nói theo: “Cảm ơn cụ..”
Tô Tử Tích: “….”
Hân Hân: “??”
Tô Cẩm Ngọc ngồi xổm rồi bắt đầu tán dóc với bà cụ, chẳng mấy chốc hai người liền như người quen đã lâu.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Tích quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đổ nát, bên trong tối tăm…Mãi đến lúc này, cậu mới cảm thấy căn phòng trước mắt hơi đáng sợ, lập tức vội vàng bỏ chạy.Bây giờ đã là khoảng sáu giờ chiều, có rất nhiều bà cụ đang chơi đùa với cháu ở quảng trường nhỏ.Vừa xuống lầu, một luồng khí nóng ập vào mặt, giống như bước qua hai thế giới, không gian trước mắt sáng bừng lên.Túc Bảo nhìn lại tòa nhà cũ mờ mịt, càng thêm hồ nghi.Tô Tử Du căng thẳng hỏi: “Tòa nhà này có quỷ à em?”Hân Hân: “??”Quỷ, quỷ gì thế?Túc Bảo lắc đầu: “Còn chưa biết ạ!”“Túc Bảo, đi đâu thế?” Tô Cẩm Ngọc cùng quỷ xui xẻo xuống lầu thì vừa hay trông thấy Túc Bảo.“Mẹ ơi, con phải đi hỏi chút chuyện.” Túc Bảo nói cho Tô Cẩm Ngọc biết căn phòng kỳ lạ ở tầng sáu.Tô Cẩm Ngọc nói: “Con chỉ là một đứa trẻ, có đi hỏi cũng đâu thể hỏi được thông tin về những chuyện thế này.”Đâu có người lớn nào đi tán dóc mấy chuyện như vậy với trẻ con bao giờ.Túc Bảo kéo tay Tô Cẩm Ngọc: “Vậy mẹ đi với con nha!”Tô Cẩm Ngọc: “Ừm.”Tô Tử Du và Tô Tử Tích không hỏi han gì mà tự động đi theo Túc Bảo, chỉ có Hân Hân chưa từng có kinh nghiệm gì về chuyện gặp ma quỷ thì ù ù cạc cạc.“???”Gì thế? Chuyện gì thế nhỉ??Khi đến quảng trường nhỏ, Túc Bảo đi về phía một bà cụ mặc váy hoa màu xanh lá cây, thoạt nhìn bà cụ có vẻ là người thích nói nhiều.“Xin chào cụ!”Bà cụ nhìn Túc Bảo rồi nhìn Tô Cẩm Ngọc, hỏi: “Có chuyện gì à? Hai đứa là con cái nhà ai thế? Sao bà chưa thấy bao giờ nhỉ?”Bà cụ hoàn toàn không biết rằng bà đang trông thấy quỷ….Lúc này Tô Cẩm Ngọc mới ý thức được, bà cụ có thể nhìn thấy cô.“Woa, trông bà khỏe mạnh thật đó, bà ăn cơm chưa ạ?” Tô Cẩm Ngọc cười híp mắt rồi chỉ tay về phía hai tòa nhà: “Anh cả con đang ở đó.”Cô cũng không nói dối, đúng là xe của Tô Nhất Trần đang đỗ phía đó.Bà cụ liếc nhìn một cái, tưởng Túc Bảo và Tô Cẩm Ngọc đến thăm họ hàng nên bắt đầu nói chuyện thân mật: “Ồ, họ hàng của con sống ở đây à, bà ăn rồi, con ăn chưa?”Túc Bảo ngây thơ gật đầu: “Ăn rồi ạ, cảm ơn cụ ạ!”Tô Tử Du cũng nói theo: “Cảm ơn cụ..”Tô Tử Tích: “….”Hân Hân: “??”Tô Cẩm Ngọc ngồi xổm rồi bắt đầu tán dóc với bà cụ, chẳng mấy chốc hai người liền như người quen đã lâu.