Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 930: C930: Chương 930
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Có lẽ nào là lưới bắt quỷ của cậu không hoạt động không? Lúc chế tạo ra nó có vấn đề gì hả?Dù sao thì chỉ cần nơi này không có quỷ là được… Tô Tử Du thoáng thở phào nhẹ nhõm.Lúc này thình lình vang lên một tiếng soạt!Rèm cửa sổ bất ngờ bị kéo ra.Tô Tử Du sợ hãi nhảy dựng lên: “U hu hu, ba ơi!”Cậu nhào vào lòng Tô Nhất Trần, đập mạnh đầu vào đúng giữa háng Tô Nhất Trần…Tô Nhất Trần lập tức rên lên.Cái thằng quỷ sứ này!Tô Tử Tích đứng đơ ra ngay tại chỗ, Hân Hân cũng giật mình, mặt mũi tái nhợt nhìn bóng dáng nhỏ bé bên cửa sổ.Túc Bảo ngây thơ chớp mắt: “Là em nè!”Mọi người: “…”Đúng thật là, tự mình dọa mình, sợ chết khiếp đi được…Tấm rèm mục nát giũ ra rất nhiều bụi, mọi người đều phải che mũi bịt miệng. Xuyên qua ánh sáng lờ mờ bên ngoài, cuối cùng họ cũng nhìn rõ thứ đang đứng thẳng trên bàn là cái gì…Là bốn tấm bài vị!Dưới ánh trăng mờ tối, bốn tấm bài vị lặng lẽ dựng thẳng ở đó, phía trước còn bày một đĩa trái cây, những quả táo đỏ tươi khiến cho những tấm bài vị màu đen trông càng lạnh lẽo ghê rợn hơn.Tô Tử Du dựng tóc gáy, nhìn bốn tấm bài vị trên bàn, sợ đến mức suýt nữa thì tè ra quần.“Là… là ai làm thế? Ai lại b**n th** đến mức đặt bốn tấm bài vị ở đây thế này?” Cậu tức giận nói.Sắc mặt Hân Hân dần thay đổi, bài vị… chỉ có người chết rồi mới có bài vị!Cuối cùng Hân đầu to cũng phản ứng lại.Cô nhóc run rẩy tiến lên mấy bước, nắm lấy cánh tay của Tô Tử Tích ở gần mình nhất.“Anh ơi, em sợ!” Hân Hân nức nở.Giọng Tô Tử Tích cũng run run: “Đừng… đừng kéo anh! Anh cũng sợ!”Kỷ Trường bay đến một bên, nói: “Túc Bảo, đi lấy bốn tấm bài vị kia xuống đi.”“Dạ!” Túc Bảo chạy tới, kéo một chiếc ghế bị gãy chân qua.Bé lảo đảo đứng lên ghế, chiếc bàn này là một bàn thờ bằng gỗ mun siêu nặng, cũng rất cao, Túc Bảo không với tới.Tô Nhất Trần lập tức tiến lên, một tay ôm lấy Túc Bảo, tay kia lấy mấy tấm bài vị xuống.Đèn flash của điện thoại di động trong tay anh nhấp nháy, chiếu sáng trần nhà, chỉ thấy bốn khuôn mặt dán chặt lên trần nhà…Khi nhìn thấy mấy người họ, bốn khuôn mặt đều nở nụ cười quỷ dị, thoáng chốc lao về phía họ.Lần này không chỉ có Tô Tử Du mà Tô Tử Tích và Hân Hân cũng hét lên.Tô Tử Tích: “Đậu má, aaa! Cái đậu má nó!”Tô Tử Du: “Ba ơi! Em gái ơi!”
Có lẽ nào là lưới bắt quỷ của cậu không hoạt động không? Lúc chế tạo ra nó có vấn đề gì hả?
Dù sao thì chỉ cần nơi này không có quỷ là được… Tô Tử Du thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này thình lình vang lên một tiếng soạt!
Rèm cửa sổ bất ngờ bị kéo ra.
Tô Tử Du sợ hãi nhảy dựng lên: “U hu hu, ba ơi!”
Cậu nhào vào lòng Tô Nhất Trần, đập mạnh đầu vào đúng giữa háng Tô Nhất Trần…
Tô Nhất Trần lập tức rên lên.
Cái thằng quỷ sứ này!
Tô Tử Tích đứng đơ ra ngay tại chỗ, Hân Hân cũng giật mình, mặt mũi tái nhợt nhìn bóng dáng nhỏ bé bên cửa sổ.
Túc Bảo ngây thơ chớp mắt: “Là em nè!”
Mọi người: “…”
Đúng thật là, tự mình dọa mình, sợ chết khiếp đi được…
Tấm rèm mục nát giũ ra rất nhiều bụi, mọi người đều phải che mũi bịt miệng. Xuyên qua ánh sáng lờ mờ bên ngoài, cuối cùng họ cũng nhìn rõ thứ đang đứng thẳng trên bàn là cái gì…
Là bốn tấm bài vị!
Dưới ánh trăng mờ tối, bốn tấm bài vị lặng lẽ dựng thẳng ở đó, phía trước còn bày một đĩa trái cây, những quả táo đỏ tươi khiến cho những tấm bài vị màu đen trông càng lạnh lẽo ghê rợn hơn.
Tô Tử Du dựng tóc gáy, nhìn bốn tấm bài vị trên bàn, sợ đến mức suýt nữa thì tè ra quần.
“Là… là ai làm thế? Ai lại b**n th** đến mức đặt bốn tấm bài vị ở đây thế này?” Cậu tức giận nói.
Sắc mặt Hân Hân dần thay đổi, bài vị… chỉ có người chết rồi mới có bài vị!
Cuối cùng Hân đầu to cũng phản ứng lại.
Cô nhóc run rẩy tiến lên mấy bước, nắm lấy cánh tay của Tô Tử Tích ở gần mình nhất.
“Anh ơi, em sợ!” Hân Hân nức nở.
Giọng Tô Tử Tích cũng run run: “Đừng… đừng kéo anh! Anh cũng sợ!”
Kỷ Trường bay đến một bên, nói: “Túc Bảo, đi lấy bốn tấm bài vị kia xuống đi.”
“Dạ!” Túc Bảo chạy tới, kéo một chiếc ghế bị gãy chân qua.
Bé lảo đảo đứng lên ghế, chiếc bàn này là một bàn thờ bằng gỗ mun siêu nặng, cũng rất cao, Túc Bảo không với tới.
Tô Nhất Trần lập tức tiến lên, một tay ôm lấy Túc Bảo, tay kia lấy mấy tấm bài vị xuống.
Đèn flash của điện thoại di động trong tay anh nhấp nháy, chiếu sáng trần nhà, chỉ thấy bốn khuôn mặt dán chặt lên trần nhà…
Khi nhìn thấy mấy người họ, bốn khuôn mặt đều nở nụ cười quỷ dị, thoáng chốc lao về phía họ.
Lần này không chỉ có Tô Tử Du mà Tô Tử Tích và Hân Hân cũng hét lên.
Tô Tử Tích: “Đậu má, aaa! Cái đậu má nó!”
Tô Tử Du: “Ba ơi! Em gái ơi!”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Có lẽ nào là lưới bắt quỷ của cậu không hoạt động không? Lúc chế tạo ra nó có vấn đề gì hả?Dù sao thì chỉ cần nơi này không có quỷ là được… Tô Tử Du thoáng thở phào nhẹ nhõm.Lúc này thình lình vang lên một tiếng soạt!Rèm cửa sổ bất ngờ bị kéo ra.Tô Tử Du sợ hãi nhảy dựng lên: “U hu hu, ba ơi!”Cậu nhào vào lòng Tô Nhất Trần, đập mạnh đầu vào đúng giữa háng Tô Nhất Trần…Tô Nhất Trần lập tức rên lên.Cái thằng quỷ sứ này!Tô Tử Tích đứng đơ ra ngay tại chỗ, Hân Hân cũng giật mình, mặt mũi tái nhợt nhìn bóng dáng nhỏ bé bên cửa sổ.Túc Bảo ngây thơ chớp mắt: “Là em nè!”Mọi người: “…”Đúng thật là, tự mình dọa mình, sợ chết khiếp đi được…Tấm rèm mục nát giũ ra rất nhiều bụi, mọi người đều phải che mũi bịt miệng. Xuyên qua ánh sáng lờ mờ bên ngoài, cuối cùng họ cũng nhìn rõ thứ đang đứng thẳng trên bàn là cái gì…Là bốn tấm bài vị!Dưới ánh trăng mờ tối, bốn tấm bài vị lặng lẽ dựng thẳng ở đó, phía trước còn bày một đĩa trái cây, những quả táo đỏ tươi khiến cho những tấm bài vị màu đen trông càng lạnh lẽo ghê rợn hơn.Tô Tử Du dựng tóc gáy, nhìn bốn tấm bài vị trên bàn, sợ đến mức suýt nữa thì tè ra quần.“Là… là ai làm thế? Ai lại b**n th** đến mức đặt bốn tấm bài vị ở đây thế này?” Cậu tức giận nói.Sắc mặt Hân Hân dần thay đổi, bài vị… chỉ có người chết rồi mới có bài vị!Cuối cùng Hân đầu to cũng phản ứng lại.Cô nhóc run rẩy tiến lên mấy bước, nắm lấy cánh tay của Tô Tử Tích ở gần mình nhất.“Anh ơi, em sợ!” Hân Hân nức nở.Giọng Tô Tử Tích cũng run run: “Đừng… đừng kéo anh! Anh cũng sợ!”Kỷ Trường bay đến một bên, nói: “Túc Bảo, đi lấy bốn tấm bài vị kia xuống đi.”“Dạ!” Túc Bảo chạy tới, kéo một chiếc ghế bị gãy chân qua.Bé lảo đảo đứng lên ghế, chiếc bàn này là một bàn thờ bằng gỗ mun siêu nặng, cũng rất cao, Túc Bảo không với tới.Tô Nhất Trần lập tức tiến lên, một tay ôm lấy Túc Bảo, tay kia lấy mấy tấm bài vị xuống.Đèn flash của điện thoại di động trong tay anh nhấp nháy, chiếu sáng trần nhà, chỉ thấy bốn khuôn mặt dán chặt lên trần nhà…Khi nhìn thấy mấy người họ, bốn khuôn mặt đều nở nụ cười quỷ dị, thoáng chốc lao về phía họ.Lần này không chỉ có Tô Tử Du mà Tô Tử Tích và Hân Hân cũng hét lên.Tô Tử Tích: “Đậu má, aaa! Cái đậu má nó!”Tô Tử Du: “Ba ơi! Em gái ơi!”