Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 948: C948: Chương 948
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Một ông chú tiến tới tát cô ta một cái thật mạnh, hai mắt đỏ hoe: “Năm đó bọn ác ôn kia đã giết mẹ, bà nội và em trai hai tuổi của tôi!”“Tôi tận mắt nhìn thấy em trai tôi bị bọn chúng xâm hại, mẹ tôi bị bọn chúng làm nhục, bà nội tôi xông tới thì bị bọn chúng g**t ch*t!”“Cô biết bọn chúng hung ác cỡ nào không? Cô biết chúng đã làm những gì không? Sao cô dám thờ cúng bọn chúng hả??”Mặt Bối Thần Vũ bị đánh sưng vù, miệng liên tục khóc xin tha thứ.Bây giờ nếu còn giả vờ không biết chuyện gì thì chẳng ai tin cô ta cả. Chi bằng vờ đáng thương để xin tha thứ.“Xin lỗi, tôi sai rồi, tôi xin lỗi!”“Tôi xin lỗi tất cả mọi người và cầu xin sự tha thứ của mọi người…”Nhìn thấy Bối Thần Vũ thừa nhận, ba mẹ cô ta như bị vắt kiệt hết sức lực, ngơ ngác nhìn cô ta.Họ chỉ nghĩ rốt cuộc mình đã làm điều ác gì?Sợi dây gai luôn bị chọn cắt ở chỗ mỏng nhất, vận rủi chỉ đến với những người khốn khổ. Họ sống khổ sở như vậy, dành cả cuộc đời để chữa trị cho cô con gái nhưng cuối cùng lại chẳng nhận được gì…Bà cụ ban nãy nhìn ba mẹ Bối Thần Vũ rồi lại hỏi Bối Thần Vũ: “Sao cháu phải làm như vậy? Tại sao??”Chẳng biết Bối Thần Vũ đang nghĩ gì, chỉ cúi đầu, tay nắm chặt góc áo, miệng khóc huhu.Nhìn thấy mấy ông chú kia lại sắp xông tới đánh người, cô ta vội vàng nói: “Tôi nói, tôi nói…”Cô ta nghẹn ngào nói: “Đó là một đêm cách đây bốn tháng, sau khi gia đình chúng tôi chuyển đến đây không lâu…”“Tôi đi dạo trong chung cư và nhìn thấy khuôn mặt của những ác nhân kia trên bảng thông báo trong góc, bị gạch bỏ bằng một cây bút mực đỏ lớn…”“Tôi hỏi thăm thì mới biết chuyện xảy ra năm ấy. Đêm đó tôi đã gặp ác mộng.”“Tôi nằm mơ thấy bốn tên ác nhân kia dùng dao g**t ch*t rất nhiều người già và trẻ em, đồng thời làm nhục và g**t ch*t phụ nữ… Bọn chúng thật hung dữ, hu hu…”“Tôi bị bóng đen tâm lý, đêm nào cũng gặp ác mộng….Thế nên….nên…tôi mới nghĩ ra cách thờ cúng họ để thoát khỏi bể khổ…”Mọi người đều sững sờ.Cái lý do vớ vẩn gì thế này?Bọn ác nhân đã g**t ch*t ba mươi người già, phụ nữ và trẻ em vô tội, biến những người dân vô tội thành oan hồn dưới lưỡi dao của chúng.Bối Thần Vũ thấy bất an trong lòng, lẽ nào không nên đi thờ cúng người bị giết hại ư?? Ai lại đi thờ cúng bọn đao phủ giết người kia??Người đứng gần Bối Thần Vũ nhất trực tiếp đá một cước vào người cô ta, lúc này lửa giận của mọi người đã vượt qua lý trí, bọn họ không thể kiềm chế được nữa.Hai đầu chân mày của Túc Bảo nhíu chặt.Tô Cẩm Ngọc lắc đầu nói: “Chắc chắn không phải vì lý do này, động cơ tiền bạc chỉ là một khía cạnh, còn động cơ khác thì….”Cô nghĩ ngợi một lát nhưng cuối cùng không nói thêm gì nữa.
Một ông chú tiến tới tát cô ta một cái thật mạnh, hai mắt đỏ hoe: “Năm đó bọn ác ôn kia đã giết mẹ, bà nội và em trai hai tuổi của tôi!”
“Tôi tận mắt nhìn thấy em trai tôi bị bọn chúng xâm hại, mẹ tôi bị bọn chúng làm nhục, bà nội tôi xông tới thì bị bọn chúng g**t ch*t!”
“Cô biết bọn chúng hung ác cỡ nào không? Cô biết chúng đã làm những gì không? Sao cô dám thờ cúng bọn chúng hả??”
Mặt Bối Thần Vũ bị đánh sưng vù, miệng liên tục khóc xin tha thứ.
Bây giờ nếu còn giả vờ không biết chuyện gì thì chẳng ai tin cô ta cả. Chi bằng vờ đáng thương để xin tha thứ.
“Xin lỗi, tôi sai rồi, tôi xin lỗi!”
“Tôi xin lỗi tất cả mọi người và cầu xin sự tha thứ của mọi người…”
Nhìn thấy Bối Thần Vũ thừa nhận, ba mẹ cô ta như bị vắt kiệt hết sức lực, ngơ ngác nhìn cô ta.
Họ chỉ nghĩ rốt cuộc mình đã làm điều ác gì?
Sợi dây gai luôn bị chọn cắt ở chỗ mỏng nhất, vận rủi chỉ đến với những người khốn khổ. Họ sống khổ sở như vậy, dành cả cuộc đời để chữa trị cho cô con gái nhưng cuối cùng lại chẳng nhận được gì…
Bà cụ ban nãy nhìn ba mẹ Bối Thần Vũ rồi lại hỏi Bối Thần Vũ: “Sao cháu phải làm như vậy? Tại sao??”
Chẳng biết Bối Thần Vũ đang nghĩ gì, chỉ cúi đầu, tay nắm chặt góc áo, miệng khóc huhu.
Nhìn thấy mấy ông chú kia lại sắp xông tới đánh người, cô ta vội vàng nói: “Tôi nói, tôi nói…”
Cô ta nghẹn ngào nói: “Đó là một đêm cách đây bốn tháng, sau khi gia đình chúng tôi chuyển đến đây không lâu…”
“Tôi đi dạo trong chung cư và nhìn thấy khuôn mặt của những ác nhân kia trên bảng thông báo trong góc, bị gạch bỏ bằng một cây bút mực đỏ lớn…”
“Tôi hỏi thăm thì mới biết chuyện xảy ra năm ấy. Đêm đó tôi đã gặp ác mộng.”
“Tôi nằm mơ thấy bốn tên ác nhân kia dùng dao g**t ch*t rất nhiều người già và trẻ em, đồng thời làm nhục và g**t ch*t phụ nữ… Bọn chúng thật hung dữ, hu hu…”
“Tôi bị bóng đen tâm lý, đêm nào cũng gặp ác mộng….Thế nên….nên…tôi mới nghĩ ra cách thờ cúng họ để thoát khỏi bể khổ…”
Mọi người đều sững sờ.
Cái lý do vớ vẩn gì thế này?
Bọn ác nhân đã g**t ch*t ba mươi người già, phụ nữ và trẻ em vô tội, biến những người dân vô tội thành oan hồn dưới lưỡi dao của chúng.
Bối Thần Vũ thấy bất an trong lòng, lẽ nào không nên đi thờ cúng người bị giết hại ư?? Ai lại đi thờ cúng bọn đao phủ giết người kia??
Người đứng gần Bối Thần Vũ nhất trực tiếp đá một cước vào người cô ta, lúc này lửa giận của mọi người đã vượt qua lý trí, bọn họ không thể kiềm chế được nữa.
Hai đầu chân mày của Túc Bảo nhíu chặt.
Tô Cẩm Ngọc lắc đầu nói: “Chắc chắn không phải vì lý do này, động cơ tiền bạc chỉ là một khía cạnh, còn động cơ khác thì….”
Cô nghĩ ngợi một lát nhưng cuối cùng không nói thêm gì nữa.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Một ông chú tiến tới tát cô ta một cái thật mạnh, hai mắt đỏ hoe: “Năm đó bọn ác ôn kia đã giết mẹ, bà nội và em trai hai tuổi của tôi!”“Tôi tận mắt nhìn thấy em trai tôi bị bọn chúng xâm hại, mẹ tôi bị bọn chúng làm nhục, bà nội tôi xông tới thì bị bọn chúng g**t ch*t!”“Cô biết bọn chúng hung ác cỡ nào không? Cô biết chúng đã làm những gì không? Sao cô dám thờ cúng bọn chúng hả??”Mặt Bối Thần Vũ bị đánh sưng vù, miệng liên tục khóc xin tha thứ.Bây giờ nếu còn giả vờ không biết chuyện gì thì chẳng ai tin cô ta cả. Chi bằng vờ đáng thương để xin tha thứ.“Xin lỗi, tôi sai rồi, tôi xin lỗi!”“Tôi xin lỗi tất cả mọi người và cầu xin sự tha thứ của mọi người…”Nhìn thấy Bối Thần Vũ thừa nhận, ba mẹ cô ta như bị vắt kiệt hết sức lực, ngơ ngác nhìn cô ta.Họ chỉ nghĩ rốt cuộc mình đã làm điều ác gì?Sợi dây gai luôn bị chọn cắt ở chỗ mỏng nhất, vận rủi chỉ đến với những người khốn khổ. Họ sống khổ sở như vậy, dành cả cuộc đời để chữa trị cho cô con gái nhưng cuối cùng lại chẳng nhận được gì…Bà cụ ban nãy nhìn ba mẹ Bối Thần Vũ rồi lại hỏi Bối Thần Vũ: “Sao cháu phải làm như vậy? Tại sao??”Chẳng biết Bối Thần Vũ đang nghĩ gì, chỉ cúi đầu, tay nắm chặt góc áo, miệng khóc huhu.Nhìn thấy mấy ông chú kia lại sắp xông tới đánh người, cô ta vội vàng nói: “Tôi nói, tôi nói…”Cô ta nghẹn ngào nói: “Đó là một đêm cách đây bốn tháng, sau khi gia đình chúng tôi chuyển đến đây không lâu…”“Tôi đi dạo trong chung cư và nhìn thấy khuôn mặt của những ác nhân kia trên bảng thông báo trong góc, bị gạch bỏ bằng một cây bút mực đỏ lớn…”“Tôi hỏi thăm thì mới biết chuyện xảy ra năm ấy. Đêm đó tôi đã gặp ác mộng.”“Tôi nằm mơ thấy bốn tên ác nhân kia dùng dao g**t ch*t rất nhiều người già và trẻ em, đồng thời làm nhục và g**t ch*t phụ nữ… Bọn chúng thật hung dữ, hu hu…”“Tôi bị bóng đen tâm lý, đêm nào cũng gặp ác mộng….Thế nên….nên…tôi mới nghĩ ra cách thờ cúng họ để thoát khỏi bể khổ…”Mọi người đều sững sờ.Cái lý do vớ vẩn gì thế này?Bọn ác nhân đã g**t ch*t ba mươi người già, phụ nữ và trẻ em vô tội, biến những người dân vô tội thành oan hồn dưới lưỡi dao của chúng.Bối Thần Vũ thấy bất an trong lòng, lẽ nào không nên đi thờ cúng người bị giết hại ư?? Ai lại đi thờ cúng bọn đao phủ giết người kia??Người đứng gần Bối Thần Vũ nhất trực tiếp đá một cước vào người cô ta, lúc này lửa giận của mọi người đã vượt qua lý trí, bọn họ không thể kiềm chế được nữa.Hai đầu chân mày của Túc Bảo nhíu chặt.Tô Cẩm Ngọc lắc đầu nói: “Chắc chắn không phải vì lý do này, động cơ tiền bạc chỉ là một khía cạnh, còn động cơ khác thì….”Cô nghĩ ngợi một lát nhưng cuối cùng không nói thêm gì nữa.