Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1025: C1025: Chương 1025

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tiểu Ngũ thậm chí còn lắc đầu: “Sợ thì cứ nói thẳng là sợ đi ~ Kiếm cớ tung tin đồn về số lần đá phạt cũng chẳng ích gì ~ Nếu sợ thì cứ nói thẳng ra đi, ngày mai tôi có thể thay bạn nói cho Augusto biết…”Khóe miệng Tô Lạc giật giật.Chu Vũ nhân cơ hội lập tức bưng ly trà sữa tới: “Ôi chao, là Túc Bảo đây sao! Chị là chị Chu Vũ nè, Túc Bảo còn nhớ chị không?”“Túc Bảo, em có muốn uống trà sữa không? Cái này uống ngon lắm đó!”Túc Bảo vừa nghe thấy giọng nói này, lập tức nhớ tới – đây không phải là cái dì bị kẹt chiếc dép lê trong cổ họng sao?Bé từ chối và nói: “Không ạ, bà ngoại cháu nói trẻ con không được uống trà sữa! Dì không biết chuyện này sao?”Chu Vũ lúng túng cười ngượng ngùng, liếc mắt nhìn bà cụ Tô, cổ họng nghèn nghẹn: “A… Chuyện này chị cũng không biết nữa, thật sự xin lỗi.”Túc Bảo: “Dì ơi, dì vẫn chưa khạc được chiếc dép lê trong cổ họng ra sao?”Mặc dù cô ta không biết vì sao chiếc dép lại mắc kẹt trong cổ họng mình.Nhưng nếu anh Tử Du nói có thì chắc chắn là như vậy.Chu Vũ cắn môi: “A cái này… Giọng của chị vốn là như thía nì ó (*)…”(*) như thế này đó, nhưng do nhân vật nói giọng dẹo quáCố Thất Thất trợn tròn mắt, cái kẹp vừa nãy cũng không hỏng nặng như vậy, sao bây giờ lại nghiêm trọng thế này rồi?Cô ấy bẽn lẽn đi tới, ngượng ngùng nói: “Thầy Tô ~ Đây là cháu gái của thầy sao? Ôi chao, cháu gái của thầy đáng yêu thật đó! Khiến người ta hâm mộ quá đi! Tôi cũng muốn có một bé cháu vừa xinh đẹp dễ thương lại ngoan ngoãn như vậy!”Tô Lạc “…”Cố Thất Thất nhìn chằm chằm vào Túc Bảo, đôi mắt sáng ngời.Đúng là rất dễ thương!Muốn v**t v*!Mục tiêu trà xanh của Chu Vũ là Tô Lạc.Mục tiêu trà xanh của Cố Thất Thất là Túc Bảo…Túc Bảo nhìn Cố Thất Thất nghi hoặc hỏi: “Chị ơi, chiếc dép cũng mắc vào cổ họng chị à?”Cố Thất Thất xua tay nói: “Không, không, vừa nãy chị uống trà sữa nhiều quá thôi.”Cô ấy nhìn chằm chằm vào hai búi tóc nhỏ lắc lư trên đầu Túc Bảo, nhịn không được muốn bóp bóp chúng.Túc Bảo gật đầu: “Quả nhiên bà nội nói không sai chút nào, trà sữa không tốt cho sức khỏe, sau này chị đừng uống nữa nhé!”Cố Thất Thất sững sờ, ha ha?Vẻ mặt nghiêm túc của bánh bao nhỏ cũng đáng yêu thật đó nhỉ?!“Được, được!” Cố Thất Thất vui vẻ đáp lại, cuối cùng không nhịn được bóp bóp một bên búi tóc nhỏ trên đầu Túc Bảo.

Tiểu Ngũ thậm chí còn lắc đầu: “Sợ thì cứ nói thẳng là sợ đi ~ Kiếm cớ tung tin đồn về số lần đá phạt cũng chẳng ích gì ~ Nếu sợ thì cứ nói thẳng ra đi, ngày mai tôi có thể thay bạn nói cho Augusto biết…”

Khóe miệng Tô Lạc giật giật.

Chu Vũ nhân cơ hội lập tức bưng ly trà sữa tới: “Ôi chao, là Túc Bảo đây sao! Chị là chị Chu Vũ nè, Túc Bảo còn nhớ chị không?”

“Túc Bảo, em có muốn uống trà sữa không? Cái này uống ngon lắm đó!”

Túc Bảo vừa nghe thấy giọng nói này, lập tức nhớ tới – đây không phải là cái dì bị kẹt chiếc dép lê trong cổ họng sao?

Bé từ chối và nói: “Không ạ, bà ngoại cháu nói trẻ con không được uống trà sữa! Dì không biết chuyện này sao?”

Chu Vũ lúng túng cười ngượng ngùng, liếc mắt nhìn bà cụ Tô, cổ họng nghèn nghẹn: “A… Chuyện này chị cũng không biết nữa, thật sự xin lỗi.”

Túc Bảo: “Dì ơi, dì vẫn chưa khạc được chiếc dép lê trong cổ họng ra sao?”

Mặc dù cô ta không biết vì sao chiếc dép lại mắc kẹt trong cổ họng mình.

Nhưng nếu anh Tử Du nói có thì chắc chắn là như vậy.

Chu Vũ cắn môi: “A cái này… Giọng của chị vốn là như thía nì ó (*)…”

(*) như thế này đó, nhưng do nhân vật nói giọng dẹo quá

Cố Thất Thất trợn tròn mắt, cái kẹp vừa nãy cũng không hỏng nặng như vậy, sao bây giờ lại nghiêm trọng thế này rồi?

Cô ấy bẽn lẽn đi tới, ngượng ngùng nói: “Thầy Tô ~ Đây là cháu gái của thầy sao? Ôi chao, cháu gái của thầy đáng yêu thật đó! Khiến người ta hâm mộ quá đi! Tôi cũng muốn có một bé cháu vừa xinh đẹp dễ thương lại ngoan ngoãn như vậy!”

Tô Lạc “…”

Cố Thất Thất nhìn chằm chằm vào Túc Bảo, đôi mắt sáng ngời.

Đúng là rất dễ thương!

Muốn v**t v*!

Mục tiêu trà xanh của Chu Vũ là Tô Lạc.

Mục tiêu trà xanh của Cố Thất Thất là Túc Bảo…

Túc Bảo nhìn Cố Thất Thất nghi hoặc hỏi: “Chị ơi, chiếc dép cũng mắc vào cổ họng chị à?”

Cố Thất Thất xua tay nói: “Không, không, vừa nãy chị uống trà sữa nhiều quá thôi.”

Cô ấy nhìn chằm chằm vào hai búi tóc nhỏ lắc lư trên đầu Túc Bảo, nhịn không được muốn bóp bóp chúng.

Túc Bảo gật đầu: “Quả nhiên bà nội nói không sai chút nào, trà sữa không tốt cho sức khỏe, sau này chị đừng uống nữa nhé!”

Cố Thất Thất sững sờ, ha ha?

Vẻ mặt nghiêm túc của bánh bao nhỏ cũng đáng yêu thật đó nhỉ?!

“Được, được!” Cố Thất Thất vui vẻ đáp lại, cuối cùng không nhịn được bóp bóp một bên búi tóc nhỏ trên đầu Túc Bảo.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tiểu Ngũ thậm chí còn lắc đầu: “Sợ thì cứ nói thẳng là sợ đi ~ Kiếm cớ tung tin đồn về số lần đá phạt cũng chẳng ích gì ~ Nếu sợ thì cứ nói thẳng ra đi, ngày mai tôi có thể thay bạn nói cho Augusto biết…”Khóe miệng Tô Lạc giật giật.Chu Vũ nhân cơ hội lập tức bưng ly trà sữa tới: “Ôi chao, là Túc Bảo đây sao! Chị là chị Chu Vũ nè, Túc Bảo còn nhớ chị không?”“Túc Bảo, em có muốn uống trà sữa không? Cái này uống ngon lắm đó!”Túc Bảo vừa nghe thấy giọng nói này, lập tức nhớ tới – đây không phải là cái dì bị kẹt chiếc dép lê trong cổ họng sao?Bé từ chối và nói: “Không ạ, bà ngoại cháu nói trẻ con không được uống trà sữa! Dì không biết chuyện này sao?”Chu Vũ lúng túng cười ngượng ngùng, liếc mắt nhìn bà cụ Tô, cổ họng nghèn nghẹn: “A… Chuyện này chị cũng không biết nữa, thật sự xin lỗi.”Túc Bảo: “Dì ơi, dì vẫn chưa khạc được chiếc dép lê trong cổ họng ra sao?”Mặc dù cô ta không biết vì sao chiếc dép lại mắc kẹt trong cổ họng mình.Nhưng nếu anh Tử Du nói có thì chắc chắn là như vậy.Chu Vũ cắn môi: “A cái này… Giọng của chị vốn là như thía nì ó (*)…”(*) như thế này đó, nhưng do nhân vật nói giọng dẹo quáCố Thất Thất trợn tròn mắt, cái kẹp vừa nãy cũng không hỏng nặng như vậy, sao bây giờ lại nghiêm trọng thế này rồi?Cô ấy bẽn lẽn đi tới, ngượng ngùng nói: “Thầy Tô ~ Đây là cháu gái của thầy sao? Ôi chao, cháu gái của thầy đáng yêu thật đó! Khiến người ta hâm mộ quá đi! Tôi cũng muốn có một bé cháu vừa xinh đẹp dễ thương lại ngoan ngoãn như vậy!”Tô Lạc “…”Cố Thất Thất nhìn chằm chằm vào Túc Bảo, đôi mắt sáng ngời.Đúng là rất dễ thương!Muốn v**t v*!Mục tiêu trà xanh của Chu Vũ là Tô Lạc.Mục tiêu trà xanh của Cố Thất Thất là Túc Bảo…Túc Bảo nhìn Cố Thất Thất nghi hoặc hỏi: “Chị ơi, chiếc dép cũng mắc vào cổ họng chị à?”Cố Thất Thất xua tay nói: “Không, không, vừa nãy chị uống trà sữa nhiều quá thôi.”Cô ấy nhìn chằm chằm vào hai búi tóc nhỏ lắc lư trên đầu Túc Bảo, nhịn không được muốn bóp bóp chúng.Túc Bảo gật đầu: “Quả nhiên bà nội nói không sai chút nào, trà sữa không tốt cho sức khỏe, sau này chị đừng uống nữa nhé!”Cố Thất Thất sững sờ, ha ha?Vẻ mặt nghiêm túc của bánh bao nhỏ cũng đáng yêu thật đó nhỉ?!“Được, được!” Cố Thất Thất vui vẻ đáp lại, cuối cùng không nhịn được bóp bóp một bên búi tóc nhỏ trên đầu Túc Bảo.

Chương 1025: C1025: Chương 1025