Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1033: C1033: Chương 1033
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Vì vậy, có người còn than thở thời đại bây giờ, chết cũng không đủ khả năng để chết….Lần đầu tiên Túc Bảo biết có chuyện như vậy, bé còn tưởng rằng phần mộ tổ tiên đều được phân chia ở trên núi hết cơ.“Vậy thì của nhà chúng ta đâu ạ?” Túc Bảo giống như một đứa bé tò mò, chỉ cần bắt được một vấn đề là sẽ hỏi tới cùng mới thôi“Nhà của chúng ta có mấy huyệt ạ?”“Ông bà tổ tiên có đủ chỗ ở không ạ?”“Nếu không đủ chỗ ở, có thể nhồi nhét vào cùng một chỗ được không?”“Ông bà tổ tiên thích nghĩa trang Thanh Sơn không ạ?”“Nếu Tiểu Ngũ chết, nó cũng có thể sống ở đó ạ? Vậy còn cụ rùa thì sao?”“Nếu sau này Túc Bảo cũng tới đó sống, có thể xây mộ của con thành một cái nơ bươm bướm được không?”Mọi người: “…!!”Chuyện này, chuyện này, chuyện này…Khóe miệng Mộc Quy Phàm giật giật.Anh cầm lấy một cái giò heo ướp muối tiêu, nhét vào trong miệng Túc Bảo: “Trẻ con thì nên ăn nhiều nói ít.”Bà cụ Tô thì cứ lèm bèm mãi: “Trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ, không biết kiêng kỵ, không biết kiêng kỵ…”Túc Bảo: “…”Gì vậy nè?Người lớn vẫn chưa trả lời câu hỏi của bé mà!Bé hỏi cũng đâu có khó lắm đâu trời?Đáy mắt Tô Nhất Trần hiện lên ý cười, trả lời từng câu một:“Phần mộ gia tộc của nhà họ Tô không chia theo huyệt mà chia theo mét vuông, hiện tại thì chúng ta đang có một trăm mét vuông.”Mỗi huyệt mộ có diện tích tối thiểu là ba mét vuông, có lẽ các nghĩa trang khác đều theo quy chuẩn này.Đối với diện tích nghĩa trang phổ biến thì một trăm mét vuông khá là lớn.Lại còn có vườn hoa ở đằng trước với đằng sau nữa… Cái này thì không cần phải nhắc.“Ông bà tổ tiên đủ chỗ để ở… Ít nhất trong vòng trăm năm tới, không cần thêm chỗ nữa.”Ông cụ Tô bị sặc một ngụm cơm: “Khụ khụ… Khụ…”Đề tài này, sao cứ kỳ kỳ kiểu gì ấy nhỉ!“Chắc là ông bà tổ tiên cũng thích nghĩa trang Thanh Sơn đấy!” Cuối cùng Tô Nhất Trần quay lại hỏi bé một câu: “Túc Bảo thích nơ bươm bướm à?”Túc Bảo gật đầu: “Dạ dạ, như vậy thì mộ của con sẽ khác với các ngôi mộ khác ạ!”Mọi người: “…”Dù sao thì bọn họ cũng chưa từng nhìn thấy bia mộ có hình nơ bươm bướm bao giờ…
Vì vậy, có người còn than thở thời đại bây giờ, chết cũng không đủ khả năng để chết….
Lần đầu tiên Túc Bảo biết có chuyện như vậy, bé còn tưởng rằng phần mộ tổ tiên đều được phân chia ở trên núi hết cơ.
“Vậy thì của nhà chúng ta đâu ạ?” Túc Bảo giống như một đứa bé tò mò, chỉ cần bắt được một vấn đề là sẽ hỏi tới cùng mới thôi
“Nhà của chúng ta có mấy huyệt ạ?”
“Ông bà tổ tiên có đủ chỗ ở không ạ?”
“Nếu không đủ chỗ ở, có thể nhồi nhét vào cùng một chỗ được không?”
“Ông bà tổ tiên thích nghĩa trang Thanh Sơn không ạ?”
“Nếu Tiểu Ngũ chết, nó cũng có thể sống ở đó ạ? Vậy còn cụ rùa thì sao?”
“Nếu sau này Túc Bảo cũng tới đó sống, có thể xây mộ của con thành một cái nơ bươm bướm được không?”
Mọi người: “…!!”
Chuyện này, chuyện này, chuyện này…
Khóe miệng Mộc Quy Phàm giật giật.
Anh cầm lấy một cái giò heo ướp muối tiêu, nhét vào trong miệng Túc Bảo: “Trẻ con thì nên ăn nhiều nói ít.”
Bà cụ Tô thì cứ lèm bèm mãi: “Trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ, không biết kiêng kỵ, không biết kiêng kỵ…”
Túc Bảo: “…”
Gì vậy nè?
Người lớn vẫn chưa trả lời câu hỏi của bé mà!
Bé hỏi cũng đâu có khó lắm đâu trời?
Đáy mắt Tô Nhất Trần hiện lên ý cười, trả lời từng câu một:
“Phần mộ gia tộc của nhà họ Tô không chia theo huyệt mà chia theo mét vuông, hiện tại thì chúng ta đang có một trăm mét vuông.”
Mỗi huyệt mộ có diện tích tối thiểu là ba mét vuông, có lẽ các nghĩa trang khác đều theo quy chuẩn này.
Đối với diện tích nghĩa trang phổ biến thì một trăm mét vuông khá là lớn.
Lại còn có vườn hoa ở đằng trước với đằng sau nữa… Cái này thì không cần phải nhắc.
“Ông bà tổ tiên đủ chỗ để ở… Ít nhất trong vòng trăm năm tới, không cần thêm chỗ nữa.”
Ông cụ Tô bị sặc một ngụm cơm: “Khụ khụ… Khụ…”
Đề tài này, sao cứ kỳ kỳ kiểu gì ấy nhỉ!
“Chắc là ông bà tổ tiên cũng thích nghĩa trang Thanh Sơn đấy!” Cuối cùng Tô Nhất Trần quay lại hỏi bé một câu: “Túc Bảo thích nơ bươm bướm à?”
Túc Bảo gật đầu: “Dạ dạ, như vậy thì mộ của con sẽ khác với các ngôi mộ khác ạ!”
Mọi người: “…”
Dù sao thì bọn họ cũng chưa từng nhìn thấy bia mộ có hình nơ bươm bướm bao giờ…
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Vì vậy, có người còn than thở thời đại bây giờ, chết cũng không đủ khả năng để chết….Lần đầu tiên Túc Bảo biết có chuyện như vậy, bé còn tưởng rằng phần mộ tổ tiên đều được phân chia ở trên núi hết cơ.“Vậy thì của nhà chúng ta đâu ạ?” Túc Bảo giống như một đứa bé tò mò, chỉ cần bắt được một vấn đề là sẽ hỏi tới cùng mới thôi“Nhà của chúng ta có mấy huyệt ạ?”“Ông bà tổ tiên có đủ chỗ ở không ạ?”“Nếu không đủ chỗ ở, có thể nhồi nhét vào cùng một chỗ được không?”“Ông bà tổ tiên thích nghĩa trang Thanh Sơn không ạ?”“Nếu Tiểu Ngũ chết, nó cũng có thể sống ở đó ạ? Vậy còn cụ rùa thì sao?”“Nếu sau này Túc Bảo cũng tới đó sống, có thể xây mộ của con thành một cái nơ bươm bướm được không?”Mọi người: “…!!”Chuyện này, chuyện này, chuyện này…Khóe miệng Mộc Quy Phàm giật giật.Anh cầm lấy một cái giò heo ướp muối tiêu, nhét vào trong miệng Túc Bảo: “Trẻ con thì nên ăn nhiều nói ít.”Bà cụ Tô thì cứ lèm bèm mãi: “Trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ, không biết kiêng kỵ, không biết kiêng kỵ…”Túc Bảo: “…”Gì vậy nè?Người lớn vẫn chưa trả lời câu hỏi của bé mà!Bé hỏi cũng đâu có khó lắm đâu trời?Đáy mắt Tô Nhất Trần hiện lên ý cười, trả lời từng câu một:“Phần mộ gia tộc của nhà họ Tô không chia theo huyệt mà chia theo mét vuông, hiện tại thì chúng ta đang có một trăm mét vuông.”Mỗi huyệt mộ có diện tích tối thiểu là ba mét vuông, có lẽ các nghĩa trang khác đều theo quy chuẩn này.Đối với diện tích nghĩa trang phổ biến thì một trăm mét vuông khá là lớn.Lại còn có vườn hoa ở đằng trước với đằng sau nữa… Cái này thì không cần phải nhắc.“Ông bà tổ tiên đủ chỗ để ở… Ít nhất trong vòng trăm năm tới, không cần thêm chỗ nữa.”Ông cụ Tô bị sặc một ngụm cơm: “Khụ khụ… Khụ…”Đề tài này, sao cứ kỳ kỳ kiểu gì ấy nhỉ!“Chắc là ông bà tổ tiên cũng thích nghĩa trang Thanh Sơn đấy!” Cuối cùng Tô Nhất Trần quay lại hỏi bé một câu: “Túc Bảo thích nơ bươm bướm à?”Túc Bảo gật đầu: “Dạ dạ, như vậy thì mộ của con sẽ khác với các ngôi mộ khác ạ!”Mọi người: “…”Dù sao thì bọn họ cũng chưa từng nhìn thấy bia mộ có hình nơ bươm bướm bao giờ…