Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1058: C1058: Chương 1058

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… [1]: Ý chỉ được nằm trên giường bệnh đẩy vào phòng mổ, khi đi ra sẽ khỏe mạnh tự đi được bằng hai chân.Tô Tử Tích: “…”Tô Tử Du: Hình như em ấy nói vậy không có gì bất ổn cả!Mọi người đều thấy kỳ quái, lẩm bẩm lại lời Túc Bảo thêm lần nữa.Túc Bảo buộc một vật nhỏ vào cổ tay Tô Tử Tích.“Đây là bùa bình an em vẽ cho anh đó, đeo trên tay nha anh!” Cô bé con cẩn thận dặn dò.Bùa bình an được gấp thành hình tam giác nhỏ và đặt trong một túi vải nhỏ màu vàng, cuối cùng dùng một sợi dây màu đỏ luồn qua lá bùa.Sợi dây màu đỏ quấn quanh cổ tay Tô Tử Tích.Lúc này Tô Tử Tích bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn, không còn sợ hãi nữa.Cậu nhìn Túc Bảo, vẫn im lặng.Mãi cho đến khi được gây mê, cậu mới nói: “Được.”Sau đó Tô Tử Tích chìm vào giấc ngủ.**Ở một nơi khác.Ngay khi Tô Tử Tích được đẩy vào phòng phẫu thuật. Trong phòng bệnh đơn cuối hành lang, một bà cụ cầm một thanh kiếm gỗ nhỏ, miệng lẩm bẩm, tay cầm thanh kiếm vung vẩy lên xuống.Một hình nhân nhỏ bé được đặt trước mặt bà cụ, trên người hình nhân này viết rõ ba chữ Tô Tử Tích và ngày sinh nhật của cậu bé.Cháu trai nhỏ của bà cụ từ bé đã yếu ớt nhiều bệnh.Bà cụ muốn chuyển tai họa và bệnh tật của cháu trai mình… cho Tô Tử Tích!Để Tô Tử Tích bị bệnh và chịu đen đủi thay cháu trai bà cụ.Làm vậy, cháu trai của bà sẽ ngày càng khỏe hơn và có nhiều phước lành hơn…Sau khi nhảy xong điệu ‘Đại Thần’, bà cụ ngồi thở hổn hển một lúc.Trên giường bệnh có một cậu bé, hình như cậu đã quen nhìn bà nội ‘nhảy múa’, yếu ớt nói: “Nội ơi, con khát nước quá.”Bà cụ nhanh chóng đứng dậy, đi rót một cốc nước rồi đưa lên miệng cậu bé.“Cháu trai ngoan, con chịu đựng thêm chút thời gian nha. Bác sĩ nói nếu tình trạng sức khỏe của con tốt thì hai ngày nữa con có thể xuất viện đấy!”Cháu trai của bà cụ bị phát hiện có một khối u trong não, bà cụ không hiểu bác sĩ đang nói đến loại u ác tính nào, bà cụ chỉ biết rằng một căn bệnh nào đó đang bám lấy cháu trai bà, chỉ cần tiễn căn bệnh này đi, cháu trai của bà sẽ bình phục được.Vì mục đích đó, bà cụ bắt thân với tất cả mọi người, hỏi dò tên họ cùng bát tự của đám trẻ con nhà họ, bà cụ sẽ không hại chết đám trẻ con kia, mà chỉ muốn bệnh tật trên người cháu trai mình chuyển bớt một phần sang người đám trẻ con đó là được…Sau khi cho cháu trai uống nước, bà cụ bật điện thoại di động và đăng nhập vào một group tên là xx.Tài khoản của bà cụ đã cài đặt lời nhắc đăng nhập, bà vừa vào group đã lập tức có nhắc nhở đặc biệt: Bà cụ Huyền Môn đã vào group.Group tức thì bùng nổ.[Ahhhh, bà cụ online rồi! Cụ ơi, hôm nay cụ có thể giúp tôi xem được không?]

[1]: Ý chỉ được nằm trên giường bệnh đẩy vào phòng mổ, khi đi ra sẽ khỏe mạnh tự đi được bằng hai chân.

Tô Tử Tích: “…”

Tô Tử Du: Hình như em ấy nói vậy không có gì bất ổn cả!

Mọi người đều thấy kỳ quái, lẩm bẩm lại lời Túc Bảo thêm lần nữa.

Túc Bảo buộc một vật nhỏ vào cổ tay Tô Tử Tích.

“Đây là bùa bình an em vẽ cho anh đó, đeo trên tay nha anh!” Cô bé con cẩn thận dặn dò.

Bùa bình an được gấp thành hình tam giác nhỏ và đặt trong một túi vải nhỏ màu vàng, cuối cùng dùng một sợi dây màu đỏ luồn qua lá bùa.

Sợi dây màu đỏ quấn quanh cổ tay Tô Tử Tích.

Lúc này Tô Tử Tích bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn, không còn sợ hãi nữa.

Cậu nhìn Túc Bảo, vẫn im lặng.

Mãi cho đến khi được gây mê, cậu mới nói: “Được.”

Sau đó Tô Tử Tích chìm vào giấc ngủ.

**

Ở một nơi khác.

Ngay khi Tô Tử Tích được đẩy vào phòng phẫu thuật. Trong phòng bệnh đơn cuối hành lang, một bà cụ cầm một thanh kiếm gỗ nhỏ, miệng lẩm bẩm, tay cầm thanh kiếm vung vẩy lên xuống.

Một hình nhân nhỏ bé được đặt trước mặt bà cụ, trên người hình nhân này viết rõ ba chữ Tô Tử Tích và ngày sinh nhật của cậu bé.

Cháu trai nhỏ của bà cụ từ bé đã yếu ớt nhiều bệnh.

Bà cụ muốn chuyển tai họa và bệnh tật của cháu trai mình… cho Tô Tử Tích!

Để Tô Tử Tích bị bệnh và chịu đen đủi thay cháu trai bà cụ.

Làm vậy, cháu trai của bà sẽ ngày càng khỏe hơn và có nhiều phước lành hơn…

Sau khi nhảy xong điệu ‘Đại Thần’, bà cụ ngồi thở hổn hển một lúc.

Trên giường bệnh có một cậu bé, hình như cậu đã quen nhìn bà nội ‘nhảy múa’, yếu ớt nói: “Nội ơi, con khát nước quá.”

Bà cụ nhanh chóng đứng dậy, đi rót một cốc nước rồi đưa lên miệng cậu bé.

“Cháu trai ngoan, con chịu đựng thêm chút thời gian nha. Bác sĩ nói nếu tình trạng sức khỏe của con tốt thì hai ngày nữa con có thể xuất viện đấy!”

Cháu trai của bà cụ bị phát hiện có một khối u trong não, bà cụ không hiểu bác sĩ đang nói đến loại u ác tính nào, bà cụ chỉ biết rằng một căn bệnh nào đó đang bám lấy cháu trai bà, chỉ cần tiễn căn bệnh này đi, cháu trai của bà sẽ bình phục được.

Vì mục đích đó, bà cụ bắt thân với tất cả mọi người, hỏi dò tên họ cùng bát tự của đám trẻ con nhà họ, bà cụ sẽ không hại chết đám trẻ con kia, mà chỉ muốn bệnh tật trên người cháu trai mình chuyển bớt một phần sang người đám trẻ con đó là được…

Sau khi cho cháu trai uống nước, bà cụ bật điện thoại di động và đăng nhập vào một group tên là xx.

Tài khoản của bà cụ đã cài đặt lời nhắc đăng nhập, bà vừa vào group đã lập tức có nhắc nhở đặc biệt: Bà cụ Huyền Môn đã vào group.

Group tức thì bùng nổ.

[Ahhhh, bà cụ online rồi! Cụ ơi, hôm nay cụ có thể giúp tôi xem được không?]

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… [1]: Ý chỉ được nằm trên giường bệnh đẩy vào phòng mổ, khi đi ra sẽ khỏe mạnh tự đi được bằng hai chân.Tô Tử Tích: “…”Tô Tử Du: Hình như em ấy nói vậy không có gì bất ổn cả!Mọi người đều thấy kỳ quái, lẩm bẩm lại lời Túc Bảo thêm lần nữa.Túc Bảo buộc một vật nhỏ vào cổ tay Tô Tử Tích.“Đây là bùa bình an em vẽ cho anh đó, đeo trên tay nha anh!” Cô bé con cẩn thận dặn dò.Bùa bình an được gấp thành hình tam giác nhỏ và đặt trong một túi vải nhỏ màu vàng, cuối cùng dùng một sợi dây màu đỏ luồn qua lá bùa.Sợi dây màu đỏ quấn quanh cổ tay Tô Tử Tích.Lúc này Tô Tử Tích bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn, không còn sợ hãi nữa.Cậu nhìn Túc Bảo, vẫn im lặng.Mãi cho đến khi được gây mê, cậu mới nói: “Được.”Sau đó Tô Tử Tích chìm vào giấc ngủ.**Ở một nơi khác.Ngay khi Tô Tử Tích được đẩy vào phòng phẫu thuật. Trong phòng bệnh đơn cuối hành lang, một bà cụ cầm một thanh kiếm gỗ nhỏ, miệng lẩm bẩm, tay cầm thanh kiếm vung vẩy lên xuống.Một hình nhân nhỏ bé được đặt trước mặt bà cụ, trên người hình nhân này viết rõ ba chữ Tô Tử Tích và ngày sinh nhật của cậu bé.Cháu trai nhỏ của bà cụ từ bé đã yếu ớt nhiều bệnh.Bà cụ muốn chuyển tai họa và bệnh tật của cháu trai mình… cho Tô Tử Tích!Để Tô Tử Tích bị bệnh và chịu đen đủi thay cháu trai bà cụ.Làm vậy, cháu trai của bà sẽ ngày càng khỏe hơn và có nhiều phước lành hơn…Sau khi nhảy xong điệu ‘Đại Thần’, bà cụ ngồi thở hổn hển một lúc.Trên giường bệnh có một cậu bé, hình như cậu đã quen nhìn bà nội ‘nhảy múa’, yếu ớt nói: “Nội ơi, con khát nước quá.”Bà cụ nhanh chóng đứng dậy, đi rót một cốc nước rồi đưa lên miệng cậu bé.“Cháu trai ngoan, con chịu đựng thêm chút thời gian nha. Bác sĩ nói nếu tình trạng sức khỏe của con tốt thì hai ngày nữa con có thể xuất viện đấy!”Cháu trai của bà cụ bị phát hiện có một khối u trong não, bà cụ không hiểu bác sĩ đang nói đến loại u ác tính nào, bà cụ chỉ biết rằng một căn bệnh nào đó đang bám lấy cháu trai bà, chỉ cần tiễn căn bệnh này đi, cháu trai của bà sẽ bình phục được.Vì mục đích đó, bà cụ bắt thân với tất cả mọi người, hỏi dò tên họ cùng bát tự của đám trẻ con nhà họ, bà cụ sẽ không hại chết đám trẻ con kia, mà chỉ muốn bệnh tật trên người cháu trai mình chuyển bớt một phần sang người đám trẻ con đó là được…Sau khi cho cháu trai uống nước, bà cụ bật điện thoại di động và đăng nhập vào một group tên là xx.Tài khoản của bà cụ đã cài đặt lời nhắc đăng nhập, bà vừa vào group đã lập tức có nhắc nhở đặc biệt: Bà cụ Huyền Môn đã vào group.Group tức thì bùng nổ.[Ahhhh, bà cụ online rồi! Cụ ơi, hôm nay cụ có thể giúp tôi xem được không?]

Chương 1058: C1058: Chương 1058