Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1060: C1060: Chương 1060

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bà cụ làm những điều này mà gần như không sợ bị phát hiện.Thông thường mọi người đều không biết không thể cho người khác bát tự của mình.Thậm chí, rất nhiều cô gái trẻ còn thành thật nhập tên, ngày sinh của mình trên một số trang web đoán mệnh mà không hay biết rằng trang web chẳng những không đoán được mệnh mà các cô gái đó còn gặp phải xui xẻo.Hơn nữa, đối với người xem quẻ trong group này, mỗi lần bà cụ chỉ mượn chút vận may của họ, một thời gian sau vận rủi của đối phương sẽ thuyên giảm, nên ít người phát hiện ra đây là kết quả của việc tùy tiện đưa bát tự cho bà cụ.Nếu đạo hạnh của bà cụ đủ cao thâm, bà có thể mượn mạng sống của người có bát tự thích hợp….Nghĩ tới đây, bà cụ sực nhớ ra Tô Tử Tích, cậu có mệnh đại phú đại quý, cả đời bình an vui vẻ, nếu có thể mượn mệnh của cậu cho cháu trai bà cụ thì tốt biết bao!Bà cụ thong thả đi lên tầng mười một rồi dạo một vòng quanh phòng mổ.Kết quả, lại trông thấy Túc Bảo.Bà cụ nhìn chằm chằm Túc Bảo, mệnh của cô bé này còn tốt hơn thằng bé kia, dù không làm gì cũng sẽ đại phúc đại quý, được nuông chiều cả đời, khỏe mạnh, bình an, mọi sự như ý.Nhưng mệnh của cô bé này thuộc loại số học gì, sao bà cụ không nhìn ra được?Túc Bảo đang mở tờ giấy mà Tô Tử Tích đưa.Chữ viết của Tô Tử Tích rất gọn, khác hẳn lối viết nguệch ngoạc tùy hứng hàng ngày của cậu, nhìn thôi cũng biết khi viết những dòng chữ này, Tô Tử Tích rất nghiêm túc.“Anh ơi, cái này viết gì thế?” Túc Bảo hỏi.Tô Tử Du sáp tới gần nhìn, lập tức ngẩn người.“Di thư?” Cậu sửng sốt nói: “Uầy, em ấy đã tính đến chuyện chết rồi hả?”Chỉ làm tiểu phẫu thôi mà, làm gì đến mức đó….Chú út đã nói tỷ lệ thành công là 95%, Tô Tử Du không tin Tô Tử Tích lại đen đủi tới vậy, chỉ 5% mà cũng dính phải.“Để lại năm mươi vạn tệ cho Túc Bảo… Tài khoản game trị giá mấy chục triệu tệ cũng để lại cho Túc Bảo… để lại hai quyển bài tập chưa làm xong cho Hân Hân….”Đọc tới đây, Tô Tử Du không khỏi bật cười.Ác thật, để lại bài tập cho Hân Hân.Bà cụ Tô nhận lấy di thư, cau mày nói: “Phỉ nhổ, phỉ nhổ phỉ nhổ! Thằng bé viết cái quái gì vậy? Đúng là làm xằng.”Bà muốn xé lá thư tuyệt mệnh, nhưng Tô Tử Du đã giật lại và nói: “Bà ơi, đừng làm vậy. Ít nhiều thì em ấy đã chân thành viết ra những dòng chữ này.”Mọi người cho rằng Tô Tử Du đang bảo vệ Tô Tử Tích hả?Nhầm to, cậu bé đang giữ lại chứng cứ để sau này có thứ cười nhạo Tô Tử Tích thôi.Túc Bảo khẽ cau mày, nhìn ánh đèn sáng rực trong phòng mổ.Anh Tử Tích sẽ không gặp chuyện gì chứ.Kỷ Trường an ủi: “Yên tâm, mệnh của cậu bé dài mà.”Túc Bảo đột nhiên hỏi: “Lỡ như mệnh dài nhưng sống như em Tuấn Tuấn thì sao….”Ngay cả khi trở thành một kẻ ngốc và già đi, mệnh cũng dài đó thôi.Kỷ Trường sửng sốt.

Bà cụ làm những điều này mà gần như không sợ bị phát hiện.

Thông thường mọi người đều không biết không thể cho người khác bát tự của mình.

Thậm chí, rất nhiều cô gái trẻ còn thành thật nhập tên, ngày sinh của mình trên một số trang web đoán mệnh mà không hay biết rằng trang web chẳng những không đoán được mệnh mà các cô gái đó còn gặp phải xui xẻo.

Hơn nữa, đối với người xem quẻ trong group này, mỗi lần bà cụ chỉ mượn chút vận may của họ, một thời gian sau vận rủi của đối phương sẽ thuyên giảm, nên ít người phát hiện ra đây là kết quả của việc tùy tiện đưa bát tự cho bà cụ.

Nếu đạo hạnh của bà cụ đủ cao thâm, bà có thể mượn mạng sống của người có bát tự thích hợp….

Nghĩ tới đây, bà cụ sực nhớ ra Tô Tử Tích, cậu có mệnh đại phú đại quý, cả đời bình an vui vẻ, nếu có thể mượn mệnh của cậu cho cháu trai bà cụ thì tốt biết bao!

Bà cụ thong thả đi lên tầng mười một rồi dạo một vòng quanh phòng mổ.

Kết quả, lại trông thấy Túc Bảo.

Bà cụ nhìn chằm chằm Túc Bảo, mệnh của cô bé này còn tốt hơn thằng bé kia, dù không làm gì cũng sẽ đại phúc đại quý, được nuông chiều cả đời, khỏe mạnh, bình an, mọi sự như ý.

Nhưng mệnh của cô bé này thuộc loại số học gì, sao bà cụ không nhìn ra được?

Túc Bảo đang mở tờ giấy mà Tô Tử Tích đưa.

Chữ viết của Tô Tử Tích rất gọn, khác hẳn lối viết nguệch ngoạc tùy hứng hàng ngày của cậu, nhìn thôi cũng biết khi viết những dòng chữ này, Tô Tử Tích rất nghiêm túc.

“Anh ơi, cái này viết gì thế?” Túc Bảo hỏi.

Tô Tử Du sáp tới gần nhìn, lập tức ngẩn người.

“Di thư?” Cậu sửng sốt nói: “Uầy, em ấy đã tính đến chuyện chết rồi hả?”

Chỉ làm tiểu phẫu thôi mà, làm gì đến mức đó….

Chú út đã nói tỷ lệ thành công là 95%, Tô Tử Du không tin Tô Tử Tích lại đen đủi tới vậy, chỉ 5% mà cũng dính phải.

“Để lại năm mươi vạn tệ cho Túc Bảo… Tài khoản game trị giá mấy chục triệu tệ cũng để lại cho Túc Bảo… để lại hai quyển bài tập chưa làm xong cho Hân Hân….”

Đọc tới đây, Tô Tử Du không khỏi bật cười.

Ác thật, để lại bài tập cho Hân Hân.

Bà cụ Tô nhận lấy di thư, cau mày nói: “Phỉ nhổ, phỉ nhổ phỉ nhổ! Thằng bé viết cái quái gì vậy? Đúng là làm xằng.”

Bà muốn xé lá thư tuyệt mệnh, nhưng Tô Tử Du đã giật lại và nói: “Bà ơi, đừng làm vậy. Ít nhiều thì em ấy đã chân thành viết ra những dòng chữ này.”

Mọi người cho rằng Tô Tử Du đang bảo vệ Tô Tử Tích hả?

Nhầm to, cậu bé đang giữ lại chứng cứ để sau này có thứ cười nhạo Tô Tử Tích thôi.

Túc Bảo khẽ cau mày, nhìn ánh đèn sáng rực trong phòng mổ.

Anh Tử Tích sẽ không gặp chuyện gì chứ.

Kỷ Trường an ủi: “Yên tâm, mệnh của cậu bé dài mà.”

Túc Bảo đột nhiên hỏi: “Lỡ như mệnh dài nhưng sống như em Tuấn Tuấn thì sao….”

Ngay cả khi trở thành một kẻ ngốc và già đi, mệnh cũng dài đó thôi.

Kỷ Trường sửng sốt.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bà cụ làm những điều này mà gần như không sợ bị phát hiện.Thông thường mọi người đều không biết không thể cho người khác bát tự của mình.Thậm chí, rất nhiều cô gái trẻ còn thành thật nhập tên, ngày sinh của mình trên một số trang web đoán mệnh mà không hay biết rằng trang web chẳng những không đoán được mệnh mà các cô gái đó còn gặp phải xui xẻo.Hơn nữa, đối với người xem quẻ trong group này, mỗi lần bà cụ chỉ mượn chút vận may của họ, một thời gian sau vận rủi của đối phương sẽ thuyên giảm, nên ít người phát hiện ra đây là kết quả của việc tùy tiện đưa bát tự cho bà cụ.Nếu đạo hạnh của bà cụ đủ cao thâm, bà có thể mượn mạng sống của người có bát tự thích hợp….Nghĩ tới đây, bà cụ sực nhớ ra Tô Tử Tích, cậu có mệnh đại phú đại quý, cả đời bình an vui vẻ, nếu có thể mượn mệnh của cậu cho cháu trai bà cụ thì tốt biết bao!Bà cụ thong thả đi lên tầng mười một rồi dạo một vòng quanh phòng mổ.Kết quả, lại trông thấy Túc Bảo.Bà cụ nhìn chằm chằm Túc Bảo, mệnh của cô bé này còn tốt hơn thằng bé kia, dù không làm gì cũng sẽ đại phúc đại quý, được nuông chiều cả đời, khỏe mạnh, bình an, mọi sự như ý.Nhưng mệnh của cô bé này thuộc loại số học gì, sao bà cụ không nhìn ra được?Túc Bảo đang mở tờ giấy mà Tô Tử Tích đưa.Chữ viết của Tô Tử Tích rất gọn, khác hẳn lối viết nguệch ngoạc tùy hứng hàng ngày của cậu, nhìn thôi cũng biết khi viết những dòng chữ này, Tô Tử Tích rất nghiêm túc.“Anh ơi, cái này viết gì thế?” Túc Bảo hỏi.Tô Tử Du sáp tới gần nhìn, lập tức ngẩn người.“Di thư?” Cậu sửng sốt nói: “Uầy, em ấy đã tính đến chuyện chết rồi hả?”Chỉ làm tiểu phẫu thôi mà, làm gì đến mức đó….Chú út đã nói tỷ lệ thành công là 95%, Tô Tử Du không tin Tô Tử Tích lại đen đủi tới vậy, chỉ 5% mà cũng dính phải.“Để lại năm mươi vạn tệ cho Túc Bảo… Tài khoản game trị giá mấy chục triệu tệ cũng để lại cho Túc Bảo… để lại hai quyển bài tập chưa làm xong cho Hân Hân….”Đọc tới đây, Tô Tử Du không khỏi bật cười.Ác thật, để lại bài tập cho Hân Hân.Bà cụ Tô nhận lấy di thư, cau mày nói: “Phỉ nhổ, phỉ nhổ phỉ nhổ! Thằng bé viết cái quái gì vậy? Đúng là làm xằng.”Bà muốn xé lá thư tuyệt mệnh, nhưng Tô Tử Du đã giật lại và nói: “Bà ơi, đừng làm vậy. Ít nhiều thì em ấy đã chân thành viết ra những dòng chữ này.”Mọi người cho rằng Tô Tử Du đang bảo vệ Tô Tử Tích hả?Nhầm to, cậu bé đang giữ lại chứng cứ để sau này có thứ cười nhạo Tô Tử Tích thôi.Túc Bảo khẽ cau mày, nhìn ánh đèn sáng rực trong phòng mổ.Anh Tử Tích sẽ không gặp chuyện gì chứ.Kỷ Trường an ủi: “Yên tâm, mệnh của cậu bé dài mà.”Túc Bảo đột nhiên hỏi: “Lỡ như mệnh dài nhưng sống như em Tuấn Tuấn thì sao….”Ngay cả khi trở thành một kẻ ngốc và già đi, mệnh cũng dài đó thôi.Kỷ Trường sửng sốt.

Chương 1060: C1060: Chương 1060