Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 296
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 296Hoắc Tư Tước đứng dậy trước mặt con trai: “Bởi vì ba muốn hai anh em các con lớn lên trong hoàn cảnh có cả ba lẫn mẹ, Hoắc Dận không muốn mất mẹ, vậy còn con?”Mặc Bảo: “……”Chỉ một câu nói như vậy, trái tim của đứa nhỏ đã bắt đầu cảm động.Dĩ nhiên là cậu bé cũng muốn.Người ba này tuy rằng có đôi khi rất đáng ghét, luôn bắt nạt mẹ.Nhưng thẳng thắn mà nói, cậu không muốn rời xa ba. Hắn là ba của cậu. Trên thế gian này ngoài mẹ cậu ra, còn có một người yêu cậu nhất.Cậu làm sao có thể cam lòng rời đi đây?Mặc Bảo nước mắt lưng tròng, cuối cùng cũng cúi cái đầu nhỏ xuống.Sau đó, cậu ngoan ngoãn để cho ba ôm vào phòng tắm, tắm rửa xong đem quần áo nhỏ thay vào. Đương nhiên, em gái cậu cũng giống vậy. Tối hôm nay, ba tự mình chăm sóc hai đứa nhỏ.Đêm khuya yên tĩnh, hai đứa nhỏ cùng nhau nằm vào chăn thì thầm.Nhược Nhược: “Anh, em cũng không muốn rời khỏi ba đâu. Anh xem, chỉ có ba mới có thể bảo vệ chúng ta. Tối nay nếu như ba không đến, mẹ đã bị chú Raymond kia bắt nạt rồi.”Cô bé nằm ở trong chăn lòng vẫn còn đầy căm phẫn.Mặc Mặc nghĩ đến chuyện này, cũng có chút tự trách. Đồng thời, ba ở trong cảm nhận của cậu lại có thêm một phần hảo cảm.“Nhưng lần này chắc mẹ sẽ không tha cho ba đâu.”“Hả?”Cô bé đang rất thích thú, nhất thời bị đả kích ánh mắt liền ảm đạm đi……Đúng vậy, làm sao bây giờ?——Đêm nay Ôn Hủ Hủ vẫn chưa tỉnh.Có thể là vì sức lực cạn kiệt, cũng có thể là vì hai ngày qua tinh thần của cô quá căng thẳng, hơn nữa buổi tối hôm trước còn chưa ngủ ngon.Vì vậy, cả đêm cô nằm trên chiếc giường trong khách sạn, không hề nhúc nhích.Khi cô mở mắt đã là sáng sớm ngày hôm sau. Một tia ánh mặt trời màu vàng từ ngoài cửa sổ phòng chiếu vào, ánh sáng vừa vặn rơi vào trên mặt của cô.Lông mi dài của cô khẽ động đậy, lúc này mới chậm rãi mở hai mắt ra.“Tỉnh rồi?”Mới vừa mở mắt ra, có thể là cảm nhận được cô di chuyển, bên tai cô truyền tới một giọng nói trầm thấp của một người đàn ông.Ôn Hủ Hủ nghe được, thân thể của cô lập tức cứng đờ.Đây là tình huống gì?Giờ cô đang ở đâu? Tại sao tên cặn bã này lại ở đây? Chẳng phải tối qua hắn đã cướp hết bọn nhỏ rồi sao?Ôn Hủ Hủ vừa mới tỉnh lại, bắt đầu nhớ lại chuyện trước khi hôn mê.
Chương 296
Hoắc Tư Tước đứng dậy trước mặt con trai: “Bởi vì ba muốn hai anh em các con lớn lên trong hoàn cảnh có cả ba lẫn mẹ, Hoắc Dận không muốn mất mẹ, vậy còn con?”
Mặc Bảo: “……”
Chỉ một câu nói như vậy, trái tim của đứa nhỏ đã bắt đầu cảm động.
Dĩ nhiên là cậu bé cũng muốn.
Người ba này tuy rằng có đôi khi rất đáng ghét, luôn bắt nạt mẹ.
Nhưng thẳng thắn mà nói, cậu không muốn rời xa ba. Hắn là ba của cậu. Trên thế gian này ngoài mẹ cậu ra, còn có một người yêu cậu nhất.
Cậu làm sao có thể cam lòng rời đi đây?
Mặc Bảo nước mắt lưng tròng, cuối cùng cũng cúi cái đầu nhỏ xuống.
Sau đó, cậu ngoan ngoãn để cho ba ôm vào phòng tắm, tắm rửa xong đem quần áo nhỏ thay vào. Đương nhiên, em gái cậu cũng giống vậy. Tối hôm nay, ba tự mình chăm sóc hai đứa nhỏ.
Đêm khuya yên tĩnh, hai đứa nhỏ cùng nhau nằm vào chăn thì thầm.
Nhược Nhược: “Anh, em cũng không muốn rời khỏi ba đâu. Anh xem, chỉ có ba mới có thể bảo vệ chúng ta. Tối nay nếu như ba không đến, mẹ đã bị chú Raymond kia bắt nạt rồi.”
Cô bé nằm ở trong chăn lòng vẫn còn đầy căm phẫn.
Mặc Mặc nghĩ đến chuyện này, cũng có chút tự trách. Đồng thời, ba ở trong cảm nhận của cậu lại có thêm một phần hảo cảm.
“Nhưng lần này chắc mẹ sẽ không tha cho ba đâu.”
“Hả?”
Cô bé đang rất thích thú, nhất thời bị đả kích ánh mắt liền ảm đạm đi……
Đúng vậy, làm sao bây giờ?
——
Đêm nay Ôn Hủ Hủ vẫn chưa tỉnh.
Có thể là vì sức lực cạn kiệt, cũng có thể là vì hai ngày qua tinh thần của cô quá căng thẳng, hơn nữa buổi tối hôm trước còn chưa ngủ ngon.
Vì vậy, cả đêm cô nằm trên chiếc giường trong khách sạn, không hề nhúc nhích.
Khi cô mở mắt đã là sáng sớm ngày hôm sau. Một tia ánh mặt trời màu vàng từ ngoài cửa sổ phòng chiếu vào, ánh sáng vừa vặn rơi vào trên mặt của cô.
Lông mi dài của cô khẽ động đậy, lúc này mới chậm rãi mở hai mắt ra.
“Tỉnh rồi?”
Mới vừa mở mắt ra, có thể là cảm nhận được cô di chuyển, bên tai cô truyền tới một giọng nói trầm thấp của một người đàn ông.
Ôn Hủ Hủ nghe được, thân thể của cô lập tức cứng đờ.
Đây là tình huống gì?
Giờ cô đang ở đâu? Tại sao tên cặn bã này lại ở đây? Chẳng phải tối qua hắn đã cướp hết bọn nhỏ rồi sao?
Ôn Hủ Hủ vừa mới tỉnh lại, bắt đầu nhớ lại chuyện trước khi hôn mê.
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 296Hoắc Tư Tước đứng dậy trước mặt con trai: “Bởi vì ba muốn hai anh em các con lớn lên trong hoàn cảnh có cả ba lẫn mẹ, Hoắc Dận không muốn mất mẹ, vậy còn con?”Mặc Bảo: “……”Chỉ một câu nói như vậy, trái tim của đứa nhỏ đã bắt đầu cảm động.Dĩ nhiên là cậu bé cũng muốn.Người ba này tuy rằng có đôi khi rất đáng ghét, luôn bắt nạt mẹ.Nhưng thẳng thắn mà nói, cậu không muốn rời xa ba. Hắn là ba của cậu. Trên thế gian này ngoài mẹ cậu ra, còn có một người yêu cậu nhất.Cậu làm sao có thể cam lòng rời đi đây?Mặc Bảo nước mắt lưng tròng, cuối cùng cũng cúi cái đầu nhỏ xuống.Sau đó, cậu ngoan ngoãn để cho ba ôm vào phòng tắm, tắm rửa xong đem quần áo nhỏ thay vào. Đương nhiên, em gái cậu cũng giống vậy. Tối hôm nay, ba tự mình chăm sóc hai đứa nhỏ.Đêm khuya yên tĩnh, hai đứa nhỏ cùng nhau nằm vào chăn thì thầm.Nhược Nhược: “Anh, em cũng không muốn rời khỏi ba đâu. Anh xem, chỉ có ba mới có thể bảo vệ chúng ta. Tối nay nếu như ba không đến, mẹ đã bị chú Raymond kia bắt nạt rồi.”Cô bé nằm ở trong chăn lòng vẫn còn đầy căm phẫn.Mặc Mặc nghĩ đến chuyện này, cũng có chút tự trách. Đồng thời, ba ở trong cảm nhận của cậu lại có thêm một phần hảo cảm.“Nhưng lần này chắc mẹ sẽ không tha cho ba đâu.”“Hả?”Cô bé đang rất thích thú, nhất thời bị đả kích ánh mắt liền ảm đạm đi……Đúng vậy, làm sao bây giờ?——Đêm nay Ôn Hủ Hủ vẫn chưa tỉnh.Có thể là vì sức lực cạn kiệt, cũng có thể là vì hai ngày qua tinh thần của cô quá căng thẳng, hơn nữa buổi tối hôm trước còn chưa ngủ ngon.Vì vậy, cả đêm cô nằm trên chiếc giường trong khách sạn, không hề nhúc nhích.Khi cô mở mắt đã là sáng sớm ngày hôm sau. Một tia ánh mặt trời màu vàng từ ngoài cửa sổ phòng chiếu vào, ánh sáng vừa vặn rơi vào trên mặt của cô.Lông mi dài của cô khẽ động đậy, lúc này mới chậm rãi mở hai mắt ra.“Tỉnh rồi?”Mới vừa mở mắt ra, có thể là cảm nhận được cô di chuyển, bên tai cô truyền tới một giọng nói trầm thấp của một người đàn ông.Ôn Hủ Hủ nghe được, thân thể của cô lập tức cứng đờ.Đây là tình huống gì?Giờ cô đang ở đâu? Tại sao tên cặn bã này lại ở đây? Chẳng phải tối qua hắn đã cướp hết bọn nhỏ rồi sao?Ôn Hủ Hủ vừa mới tỉnh lại, bắt đầu nhớ lại chuyện trước khi hôn mê.