Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1063: C1063: Chương 1063
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Cậu không có ý thức tự chủ, chỉ cảm thấy có thứ gì đó đang đè nặng lên người mình đến mức thở không nổi, oxy trong phổi như bị một cái ống hút liên tục hút đi hết, khó chịu quá…**Túc Bảo đang chờ bên ngoài bỗng nhíu mày.Bé không nhìn thấy tình hình bên trong, chỉ thấy mấy quỷ hồn lũ lượt bay vào, nom dáng vẻ như đi xem náo nhiệt.“Mau mau, thằng bé kia sắp tiêu đời, mau kéo nó!”“Hi hi hi…”Túc Bảo cuống lên, thằng bé? Là anh Tử Tích hở?Bé lập tức cầm hồ lô linh hồn, lắc mạnh: “Chị gái đào hoa, anh trai xui xẻo, anh Phan, dì xấu xí… Mau ra ngoài!”Bầy quỷ bị lắc đến xây xẩm mặt mày, vội vàng hỏi: “Sao, sao vậy?”Túc Bảo lo lắng chỉ vào phòng phẫu thuật, nói Tô Tử Tích đang mổ thì có quỷ muốn vào đó phá hoại.Quỷ xui xẻo lập tức lên tiếng: “Cứ để đấy cho ta! Chỉ là một đám cô hồn dã quỷ, chẳng là cái đách gì với ta hết!”Nói xong, nó nhanh chân vọt vào trong.Quỷ đào hoa gào lên: “Cmn, ngươi đứng lại cho ta, đồ xui xẻo nhà ngươi đừng có đụng vào bác sĩ!!!”Quỷ nhu nhược đuổi theo.Quỷ xui xẻo chạy nhanh quá, không phanh kịp, suýt thì tông vào bác sĩ mổ chính.Đối phương đang cẩn thận từng li từng tí, mắt thấy sắp xử lý tốt chỗ chảy máu rồi, ai ngờ tay tự dưng chệch đi, thế là máu lại ọc ra.Bác sĩ mổ chính: “!!!”Quỷ đào hoa và quỷ nhu nhược: “…”Quỷ nhu nhược tóm chặt quỷ xui xẻo vứt nó ra ngoài, quỷ đào hoa giống hệt như chị đại xã hội đen, nạt đám quỷ đang vây quanh Tô Tử Tích một tiếng: “Đang làm gì đấy! Tất cả tản ra cho ta! Người của chị đây mà cũng dám động vào hả?”Bầy quỷ cuống quýt giải tán.Tô Tử Tích hôn mê đang thấy khó thở lập tức thoải mái rất nhiều, trên người cũng không còn cảm giác bị đè nặng nữa.Quỷ đào hoa vừa xua hết bầy quỷ đi, giọng nói sốt ruột của bác sĩ mổ chính đã vang lên: “Chuẩn bị cấp cứu!”Đám quỷ ngơ ngác.Cấp… Cấp cứu?Bọn chúng vô thức nhìn về phía Tô Tử Tích, chỉ thấy sắc mặt cậu tái nhợt, môi cũng trắng bệch…Mấy đại ác quỷ chỉ biết hại người, chưa từng học qua cứu người bao giờ, thấy Tô Tử Tích cấp cứu, nhất thời bọn họ cũng không biết phải làm gì, chỉ có thể đi ra ngoài tìm Túc Bảo.Túc Bảo nghe xong, nhưng bé không vào được phòng phẫu thuật nên chỉ có thể đi tìm sư phụ, vội vàng chạy ra ngoài.“Túc Bảo!” Tô Tử Du vội vàng đuổi theo.
Cậu không có ý thức tự chủ, chỉ cảm thấy có thứ gì đó đang đè nặng lên người mình đến mức thở không nổi, oxy trong phổi như bị một cái ống hút liên tục hút đi hết, khó chịu quá…
**
Túc Bảo đang chờ bên ngoài bỗng nhíu mày.
Bé không nhìn thấy tình hình bên trong, chỉ thấy mấy quỷ hồn lũ lượt bay vào, nom dáng vẻ như đi xem náo nhiệt.
“Mau mau, thằng bé kia sắp tiêu đời, mau kéo nó!”
“Hi hi hi…”
Túc Bảo cuống lên, thằng bé? Là anh Tử Tích hở?
Bé lập tức cầm hồ lô linh hồn, lắc mạnh: “Chị gái đào hoa, anh trai xui xẻo, anh Phan, dì xấu xí… Mau ra ngoài!”
Bầy quỷ bị lắc đến xây xẩm mặt mày, vội vàng hỏi: “Sao, sao vậy?”
Túc Bảo lo lắng chỉ vào phòng phẫu thuật, nói Tô Tử Tích đang mổ thì có quỷ muốn vào đó phá hoại.
Quỷ xui xẻo lập tức lên tiếng: “Cứ để đấy cho ta! Chỉ là một đám cô hồn dã quỷ, chẳng là cái đách gì với ta hết!”
Nói xong, nó nhanh chân vọt vào trong.
Quỷ đào hoa gào lên: “Cmn, ngươi đứng lại cho ta, đồ xui xẻo nhà ngươi đừng có đụng vào bác sĩ!!!”
Quỷ nhu nhược đuổi theo.
Quỷ xui xẻo chạy nhanh quá, không phanh kịp, suýt thì tông vào bác sĩ mổ chính.
Đối phương đang cẩn thận từng li từng tí, mắt thấy sắp xử lý tốt chỗ chảy máu rồi, ai ngờ tay tự dưng chệch đi, thế là máu lại ọc ra.
Bác sĩ mổ chính: “!!!”
Quỷ đào hoa và quỷ nhu nhược: “…”
Quỷ nhu nhược tóm chặt quỷ xui xẻo vứt nó ra ngoài, quỷ đào hoa giống hệt như chị đại xã hội đen, nạt đám quỷ đang vây quanh Tô Tử Tích một tiếng: “Đang làm gì đấy! Tất cả tản ra cho ta! Người của chị đây mà cũng dám động vào hả?”
Bầy quỷ cuống quýt giải tán.
Tô Tử Tích hôn mê đang thấy khó thở lập tức thoải mái rất nhiều, trên người cũng không còn cảm giác bị đè nặng nữa.
Quỷ đào hoa vừa xua hết bầy quỷ đi, giọng nói sốt ruột của bác sĩ mổ chính đã vang lên: “Chuẩn bị cấp cứu!”
Đám quỷ ngơ ngác.
Cấp… Cấp cứu?
Bọn chúng vô thức nhìn về phía Tô Tử Tích, chỉ thấy sắc mặt cậu tái nhợt, môi cũng trắng bệch…
Mấy đại ác quỷ chỉ biết hại người, chưa từng học qua cứu người bao giờ, thấy Tô Tử Tích cấp cứu, nhất thời bọn họ cũng không biết phải làm gì, chỉ có thể đi ra ngoài tìm Túc Bảo.
Túc Bảo nghe xong, nhưng bé không vào được phòng phẫu thuật nên chỉ có thể đi tìm sư phụ, vội vàng chạy ra ngoài.
“Túc Bảo!” Tô Tử Du vội vàng đuổi theo.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Cậu không có ý thức tự chủ, chỉ cảm thấy có thứ gì đó đang đè nặng lên người mình đến mức thở không nổi, oxy trong phổi như bị một cái ống hút liên tục hút đi hết, khó chịu quá…**Túc Bảo đang chờ bên ngoài bỗng nhíu mày.Bé không nhìn thấy tình hình bên trong, chỉ thấy mấy quỷ hồn lũ lượt bay vào, nom dáng vẻ như đi xem náo nhiệt.“Mau mau, thằng bé kia sắp tiêu đời, mau kéo nó!”“Hi hi hi…”Túc Bảo cuống lên, thằng bé? Là anh Tử Tích hở?Bé lập tức cầm hồ lô linh hồn, lắc mạnh: “Chị gái đào hoa, anh trai xui xẻo, anh Phan, dì xấu xí… Mau ra ngoài!”Bầy quỷ bị lắc đến xây xẩm mặt mày, vội vàng hỏi: “Sao, sao vậy?”Túc Bảo lo lắng chỉ vào phòng phẫu thuật, nói Tô Tử Tích đang mổ thì có quỷ muốn vào đó phá hoại.Quỷ xui xẻo lập tức lên tiếng: “Cứ để đấy cho ta! Chỉ là một đám cô hồn dã quỷ, chẳng là cái đách gì với ta hết!”Nói xong, nó nhanh chân vọt vào trong.Quỷ đào hoa gào lên: “Cmn, ngươi đứng lại cho ta, đồ xui xẻo nhà ngươi đừng có đụng vào bác sĩ!!!”Quỷ nhu nhược đuổi theo.Quỷ xui xẻo chạy nhanh quá, không phanh kịp, suýt thì tông vào bác sĩ mổ chính.Đối phương đang cẩn thận từng li từng tí, mắt thấy sắp xử lý tốt chỗ chảy máu rồi, ai ngờ tay tự dưng chệch đi, thế là máu lại ọc ra.Bác sĩ mổ chính: “!!!”Quỷ đào hoa và quỷ nhu nhược: “…”Quỷ nhu nhược tóm chặt quỷ xui xẻo vứt nó ra ngoài, quỷ đào hoa giống hệt như chị đại xã hội đen, nạt đám quỷ đang vây quanh Tô Tử Tích một tiếng: “Đang làm gì đấy! Tất cả tản ra cho ta! Người của chị đây mà cũng dám động vào hả?”Bầy quỷ cuống quýt giải tán.Tô Tử Tích hôn mê đang thấy khó thở lập tức thoải mái rất nhiều, trên người cũng không còn cảm giác bị đè nặng nữa.Quỷ đào hoa vừa xua hết bầy quỷ đi, giọng nói sốt ruột của bác sĩ mổ chính đã vang lên: “Chuẩn bị cấp cứu!”Đám quỷ ngơ ngác.Cấp… Cấp cứu?Bọn chúng vô thức nhìn về phía Tô Tử Tích, chỉ thấy sắc mặt cậu tái nhợt, môi cũng trắng bệch…Mấy đại ác quỷ chỉ biết hại người, chưa từng học qua cứu người bao giờ, thấy Tô Tử Tích cấp cứu, nhất thời bọn họ cũng không biết phải làm gì, chỉ có thể đi ra ngoài tìm Túc Bảo.Túc Bảo nghe xong, nhưng bé không vào được phòng phẫu thuật nên chỉ có thể đi tìm sư phụ, vội vàng chạy ra ngoài.“Túc Bảo!” Tô Tử Du vội vàng đuổi theo.