Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1069: C1069: Chương 1069
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Tích sốt ruột, không viết được có nghĩa sẽ không rời khỏi đây được sao?Có nghĩa là cậu sẽ chết sao?Cứ như vậy, Tô Tử Tích viết tên mình hết lần này đến lần khác trong bóng tối nhưng làm thế nào cũng dừng lại ở chữ cuối cùng.Cậu cũng không biết tại sao mình có thể thấy người kia hay tờ giấy kia, cậu chỉ biết mình viết tên mình hết lần này đến lần khác, thời gian trôi qua cậu cũng không biết, chỉ máy móc viết tên mình.Một tiếng ầm đột nhiên vang lên, bóng tối trước mắt vỡ tan, người kia cũng biến mất không dấu vết, Tô Tử Tích ngạc nhiên nhìn khoảng không trống rỗng trước mặt.Phía xa có ánh sáng, cậu chạy về phía trước, không ngừng chạy về phía trước, cậu chạy qua một số nơi trông giống như những ngôi nhà bằng bùn ở nông thôn, rồi chạy qua một nơi trông giống như một khu chợ.Kiến trúc những nơ này không có gì kì lạ, điều kì lạ duy nhất chính là không có ai.Cuối cùng cậu cũng chạy đến cổng chính, cánh cổng kia rất cao, caod dến mức xuyên qua tầng mây.Cậu dùng sức đẩy ra, trong cửa là một đại điện trống trải, Tô Tử Tích bước vào theo bản năng.Hai bên đại điện có Hữu Thập Đại Âm Soái.Đứng đầu là Đầu Trâu Mặt Ngựa, Hắc Bạch Vô Thường, bọn họ có diện mạo vô cùng đáng sợ, đôi mắt như đang chuyển động, cứ như vậy nhìn cậu chằm chằm.Tô Tử Tích sợ hãi, cậu vội vàng đi tiếp vào bên trong, tiếp đó là pho tượng Quỷ Vương đại soái, Như Dạ Xoa tóc đỏ nanh trắng, tay cầm chuông trấn yêu.Tô Tử Tích không hiểu vì sao mình lại thấy những thứ này, cậu lại vội vàng chạy đi… Dường như đã vào cánh cửa này rồi sẽ không thể nào quay lại, cậu không có suy nghĩ sẽ quay lại thoát ra.Sau Ma Vương là tượng Thần Du Hành Ban Ngày và Thần Du Hành Ban Đêm, theo truyền thuyết, hai vị thần này lang thang khắp thế giới, theo dõi hành vi, thiện ác của mọi người.Mọi người dưới dân gian cho rằng bọn họ là hai hung thần, nếu ai chạm phải họ sẽ bị ghi vào danh sách…Tiếp theo đó chính là Báo Vĩ, Điểu Chủy, Ngư Tai, Hoàng Phong. Trong dân gian chúng đều là sứ giả câu hồn như Hắc Bạch Vô Thường và Đầu Trâu Mặt Ngựa.Khác biệt chính là Hắc Bạch Vô Thường và Đầu Trâu Mặt Ngựa chuyên đi câu hồn người, Báo Vĩ thì câu hồn thú, Điểu Chuỷ câu hồn những loài chim bay trên trời, Ngư Tai câu hồn những loại thủy hải sản dưới sông dưới biển, Hoàng Phong chuyên câu hồn phách những loại côn trùng…Tô Tử Tích chạy cả một đường thấy tất cả đều là những pho tượng không động đậy, chỉ có đôi mắt là giống như sống, không ngừng nhìn theo cậu.Cuối cùng cậu cũng chạy đến điểm cuối, thấy rõ bảng hiệu treo phía trên… Diêm La điện.Tô Tử Tích ngạc nhiên, Diêm La điện?Cmn, cậu chết rồi?Ghế của Diêm Vương rất lớn, cao bằng cả một tòa nhà bình thường, vô cùng uy nghiêm nhưng lại không có ai.Tô Tử Tích mơ màng, lúc này cậu thấy phía trên chỗ ngồi to lớn đấy có người đang ngồi, người kia ngẩng đầu nhìn cậu.Tô Tử Tích trợn trừng mắt: “Túc Bảo?”Cậu vội vàng chạy đến, vừa chạy vừa kêu: “Túc Bảo!”“Em gái, em gái!”Túc Bảo đưa tay khiến cậu không thể nào chạy thêm dù chỉ là nửa bước, cô bé nói: “Mau quay về đi! Anh đến nơi này làm gì?”
Tô Tử Tích sốt ruột, không viết được có nghĩa sẽ không rời khỏi đây được sao?
Có nghĩa là cậu sẽ chết sao?
Cứ như vậy, Tô Tử Tích viết tên mình hết lần này đến lần khác trong bóng tối nhưng làm thế nào cũng dừng lại ở chữ cuối cùng.
Cậu cũng không biết tại sao mình có thể thấy người kia hay tờ giấy kia, cậu chỉ biết mình viết tên mình hết lần này đến lần khác, thời gian trôi qua cậu cũng không biết, chỉ máy móc viết tên mình.
Một tiếng ầm đột nhiên vang lên, bóng tối trước mắt vỡ tan, người kia cũng biến mất không dấu vết, Tô Tử Tích ngạc nhiên nhìn khoảng không trống rỗng trước mặt.
Phía xa có ánh sáng, cậu chạy về phía trước, không ngừng chạy về phía trước, cậu chạy qua một số nơi trông giống như những ngôi nhà bằng bùn ở nông thôn, rồi chạy qua một nơi trông giống như một khu chợ.
Kiến trúc những nơ này không có gì kì lạ, điều kì lạ duy nhất chính là không có ai.
Cuối cùng cậu cũng chạy đến cổng chính, cánh cổng kia rất cao, caod dến mức xuyên qua tầng mây.
Cậu dùng sức đẩy ra, trong cửa là một đại điện trống trải, Tô Tử Tích bước vào theo bản năng.
Hai bên đại điện có Hữu Thập Đại Âm Soái.
Đứng đầu là Đầu Trâu Mặt Ngựa, Hắc Bạch Vô Thường, bọn họ có diện mạo vô cùng đáng sợ, đôi mắt như đang chuyển động, cứ như vậy nhìn cậu chằm chằm.
Tô Tử Tích sợ hãi, cậu vội vàng đi tiếp vào bên trong, tiếp đó là pho tượng Quỷ Vương đại soái, Như Dạ Xoa tóc đỏ nanh trắng, tay cầm chuông trấn yêu.
Tô Tử Tích không hiểu vì sao mình lại thấy những thứ này, cậu lại vội vàng chạy đi… Dường như đã vào cánh cửa này rồi sẽ không thể nào quay lại, cậu không có suy nghĩ sẽ quay lại thoát ra.
Sau Ma Vương là tượng Thần Du Hành Ban Ngày và Thần Du Hành Ban Đêm, theo truyền thuyết, hai vị thần này lang thang khắp thế giới, theo dõi hành vi, thiện ác của mọi người.
Mọi người dưới dân gian cho rằng bọn họ là hai hung thần, nếu ai chạm phải họ sẽ bị ghi vào danh sách…
Tiếp theo đó chính là Báo Vĩ, Điểu Chủy, Ngư Tai, Hoàng Phong. Trong dân gian chúng đều là sứ giả câu hồn như Hắc Bạch Vô Thường và Đầu Trâu Mặt Ngựa.
Khác biệt chính là Hắc Bạch Vô Thường và Đầu Trâu Mặt Ngựa chuyên đi câu hồn người, Báo Vĩ thì câu hồn thú, Điểu Chuỷ câu hồn những loài chim bay trên trời, Ngư Tai câu hồn những loại thủy hải sản dưới sông dưới biển, Hoàng Phong chuyên câu hồn phách những loại côn trùng…
Tô Tử Tích chạy cả một đường thấy tất cả đều là những pho tượng không động đậy, chỉ có đôi mắt là giống như sống, không ngừng nhìn theo cậu.
Cuối cùng cậu cũng chạy đến điểm cuối, thấy rõ bảng hiệu treo phía trên… Diêm La điện.
Tô Tử Tích ngạc nhiên, Diêm La điện?
Cmn, cậu chết rồi?
Ghế của Diêm Vương rất lớn, cao bằng cả một tòa nhà bình thường, vô cùng uy nghiêm nhưng lại không có ai.
Tô Tử Tích mơ màng, lúc này cậu thấy phía trên chỗ ngồi to lớn đấy có người đang ngồi, người kia ngẩng đầu nhìn cậu.
Tô Tử Tích trợn trừng mắt: “Túc Bảo?”
Cậu vội vàng chạy đến, vừa chạy vừa kêu: “Túc Bảo!”
“Em gái, em gái!”
Túc Bảo đưa tay khiến cậu không thể nào chạy thêm dù chỉ là nửa bước, cô bé nói: “Mau quay về đi! Anh đến nơi này làm gì?”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Tích sốt ruột, không viết được có nghĩa sẽ không rời khỏi đây được sao?Có nghĩa là cậu sẽ chết sao?Cứ như vậy, Tô Tử Tích viết tên mình hết lần này đến lần khác trong bóng tối nhưng làm thế nào cũng dừng lại ở chữ cuối cùng.Cậu cũng không biết tại sao mình có thể thấy người kia hay tờ giấy kia, cậu chỉ biết mình viết tên mình hết lần này đến lần khác, thời gian trôi qua cậu cũng không biết, chỉ máy móc viết tên mình.Một tiếng ầm đột nhiên vang lên, bóng tối trước mắt vỡ tan, người kia cũng biến mất không dấu vết, Tô Tử Tích ngạc nhiên nhìn khoảng không trống rỗng trước mặt.Phía xa có ánh sáng, cậu chạy về phía trước, không ngừng chạy về phía trước, cậu chạy qua một số nơi trông giống như những ngôi nhà bằng bùn ở nông thôn, rồi chạy qua một nơi trông giống như một khu chợ.Kiến trúc những nơ này không có gì kì lạ, điều kì lạ duy nhất chính là không có ai.Cuối cùng cậu cũng chạy đến cổng chính, cánh cổng kia rất cao, caod dến mức xuyên qua tầng mây.Cậu dùng sức đẩy ra, trong cửa là một đại điện trống trải, Tô Tử Tích bước vào theo bản năng.Hai bên đại điện có Hữu Thập Đại Âm Soái.Đứng đầu là Đầu Trâu Mặt Ngựa, Hắc Bạch Vô Thường, bọn họ có diện mạo vô cùng đáng sợ, đôi mắt như đang chuyển động, cứ như vậy nhìn cậu chằm chằm.Tô Tử Tích sợ hãi, cậu vội vàng đi tiếp vào bên trong, tiếp đó là pho tượng Quỷ Vương đại soái, Như Dạ Xoa tóc đỏ nanh trắng, tay cầm chuông trấn yêu.Tô Tử Tích không hiểu vì sao mình lại thấy những thứ này, cậu lại vội vàng chạy đi… Dường như đã vào cánh cửa này rồi sẽ không thể nào quay lại, cậu không có suy nghĩ sẽ quay lại thoát ra.Sau Ma Vương là tượng Thần Du Hành Ban Ngày và Thần Du Hành Ban Đêm, theo truyền thuyết, hai vị thần này lang thang khắp thế giới, theo dõi hành vi, thiện ác của mọi người.Mọi người dưới dân gian cho rằng bọn họ là hai hung thần, nếu ai chạm phải họ sẽ bị ghi vào danh sách…Tiếp theo đó chính là Báo Vĩ, Điểu Chủy, Ngư Tai, Hoàng Phong. Trong dân gian chúng đều là sứ giả câu hồn như Hắc Bạch Vô Thường và Đầu Trâu Mặt Ngựa.Khác biệt chính là Hắc Bạch Vô Thường và Đầu Trâu Mặt Ngựa chuyên đi câu hồn người, Báo Vĩ thì câu hồn thú, Điểu Chuỷ câu hồn những loài chim bay trên trời, Ngư Tai câu hồn những loại thủy hải sản dưới sông dưới biển, Hoàng Phong chuyên câu hồn phách những loại côn trùng…Tô Tử Tích chạy cả một đường thấy tất cả đều là những pho tượng không động đậy, chỉ có đôi mắt là giống như sống, không ngừng nhìn theo cậu.Cuối cùng cậu cũng chạy đến điểm cuối, thấy rõ bảng hiệu treo phía trên… Diêm La điện.Tô Tử Tích ngạc nhiên, Diêm La điện?Cmn, cậu chết rồi?Ghế của Diêm Vương rất lớn, cao bằng cả một tòa nhà bình thường, vô cùng uy nghiêm nhưng lại không có ai.Tô Tử Tích mơ màng, lúc này cậu thấy phía trên chỗ ngồi to lớn đấy có người đang ngồi, người kia ngẩng đầu nhìn cậu.Tô Tử Tích trợn trừng mắt: “Túc Bảo?”Cậu vội vàng chạy đến, vừa chạy vừa kêu: “Túc Bảo!”“Em gái, em gái!”Túc Bảo đưa tay khiến cậu không thể nào chạy thêm dù chỉ là nửa bước, cô bé nói: “Mau quay về đi! Anh đến nơi này làm gì?”