Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1077: C1077: Chương 1077
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo nói giọng mềm mại: “Cậu hai ơi, con muốn được đi chơi cùng chị Hân Hân.”Nguyên tắc của Tô Tử Lâm đang đấu tranh.Tiểu Ngũ nghiêng đầu, cẩn thận quan sát, đột nhiên nói: “Học không chết thì học đến gần chết.”Tô Tử Lâm đang đấu tranh nguyên tắc lập tức gật đầu: “Đúng!”Túc Bảo: “….”Tô Tử Du: “…”Hân Hân trừng mắt nhìn Tiểu Ngũ: “Tiểu Ngũ! Chị phải nướng em!”Túc Bảo dọa: Nhổ lông Tiểu Ngũ, cho Tiểu Ngũ làm vẹt hói.”Tiểu Ngũ lập tức im lặng, vẻ mặt vô tội.Nó đâu có nói gì sai đâu?Tô Tử Lâm đang định củng cố nguyên tắc của mình và yêu cầu Túc Bảo cùng Tô Tử Du và con vẹt kia nhanh chóng rời đi.Nhưng anh lại nhìn thấy Túc Bảo chớp mắt cầu xin: “Cậu hai, xin cậu đấy!”Tô Tử Lâm: “…”Cuối cùng, Hân Hân bỏ chạy ra ngoài như một con chó husky, theo sau là Túc Bảo và Tô Tử Du, Tô Tử Chiến. Mọi người lên xe, khởi hành đến khu vui chơi!Tô Tử Lâm cảm thấy như bị vả mặt.Tiểu Ngũ bám vào cửa sổ nhìn chiếc xe đang lao đi, đôi mắt đậu xanh lộ vẻ ấm ức: “Em đã không còn là thú cưng của chị nữa, chị còn nói muốn bứt lông em, tất cả tình yêu ngày xưa của chị đã đút cho con mèo kia.”Cái Chuông ẩn nấp trong bóng tối lặng lẽ tiến lên một bước.Thêm một bước.Tiểu Ngũ không cảnh giác, cất giọng hát bi thương.Đúng lúc này, một tia sáng phóng vút qua!Tiểu Ngũ quác một tiếng bay lên, nhưng lại bị Cái Chuông giẫm chân đè lại.Tiểu Ngũ: “Kết thúc rồi!”Cái Chuông dùng chân ấn Tiểu Ngũ, ánh mắt lạnh lùng.Nó luôn có cảm giác như con vẹt này đang chiếm hời từ nó.Không chắc chắn lắm, nó phải kiểm tra lại.Hảo hán Tiểu Ngũ biết tiến biết lùi biết co biết duỗi, nó nói: “Đại ca, đại ca, hoan nghênh ngươi, cám ơn ngươi đã tới chỗ ta! Đại ca, ngươi ăn gì chưa?”Trong mắt Cái Chuông hiện lên một tia hung ác, nó há cái miệng như chậu máu, hung hăng cắn vào đầu con vẹt!…Tiểu Ngũ: “!!!”Tiểu Ngũ sợ đến bay màu, con mèo này đánh thật đó hả?!Tiểu Ngũ vỗ cánh và hét lên: “Đại ca, ta sai rồi!”Đáy mắt Cái Chuông lộ vẻ khinh thường, sau đó nó buông Tiểu Ngũ ra như đang đùa giỡn, hóa ra nó cố ý hù dọa Tiểu Ngũ.Tiểu Ngũ thoát khỏi móng vuốt của Cái Chuông, lập tức dang cánh toan bay đi.Không ngờ vừa bắt đầu vùng vẫy thì lại bị chân Cái Chuông ghìm chặt.
Túc Bảo nói giọng mềm mại: “Cậu hai ơi, con muốn được đi chơi cùng chị Hân Hân.”
Nguyên tắc của Tô Tử Lâm đang đấu tranh.
Tiểu Ngũ nghiêng đầu, cẩn thận quan sát, đột nhiên nói: “Học không chết thì học đến gần chết.”
Tô Tử Lâm đang đấu tranh nguyên tắc lập tức gật đầu: “Đúng!”
Túc Bảo: “….”
Tô Tử Du: “…”
Hân Hân trừng mắt nhìn Tiểu Ngũ: “Tiểu Ngũ! Chị phải nướng em!”
Túc Bảo dọa: Nhổ lông Tiểu Ngũ, cho Tiểu Ngũ làm vẹt hói.”
Tiểu Ngũ lập tức im lặng, vẻ mặt vô tội.
Nó đâu có nói gì sai đâu?
Tô Tử Lâm đang định củng cố nguyên tắc của mình và yêu cầu Túc Bảo cùng Tô Tử Du và con vẹt kia nhanh chóng rời đi.
Nhưng anh lại nhìn thấy Túc Bảo chớp mắt cầu xin: “Cậu hai, xin cậu đấy!”
Tô Tử Lâm: “…”
Cuối cùng, Hân Hân bỏ chạy ra ngoài như một con chó husky, theo sau là Túc Bảo và Tô Tử Du, Tô Tử Chiến. Mọi người lên xe, khởi hành đến khu vui chơi!
Tô Tử Lâm cảm thấy như bị vả mặt.
Tiểu Ngũ bám vào cửa sổ nhìn chiếc xe đang lao đi, đôi mắt đậu xanh lộ vẻ ấm ức: “Em đã không còn là thú cưng của chị nữa, chị còn nói muốn bứt lông em, tất cả tình yêu ngày xưa của chị đã đút cho con mèo kia.”
Cái Chuông ẩn nấp trong bóng tối lặng lẽ tiến lên một bước.
Thêm một bước.
Tiểu Ngũ không cảnh giác, cất giọng hát bi thương.
Đúng lúc này, một tia sáng phóng vút qua!
Tiểu Ngũ quác một tiếng bay lên, nhưng lại bị Cái Chuông giẫm chân đè lại.
Tiểu Ngũ: “Kết thúc rồi!”
Cái Chuông dùng chân ấn Tiểu Ngũ, ánh mắt lạnh lùng.
Nó luôn có cảm giác như con vẹt này đang chiếm hời từ nó.
Không chắc chắn lắm, nó phải kiểm tra lại.
Hảo hán Tiểu Ngũ biết tiến biết lùi biết co biết duỗi, nó nói: “Đại ca, đại ca, hoan nghênh ngươi, cám ơn ngươi đã tới chỗ ta! Đại ca, ngươi ăn gì chưa?”
Trong mắt Cái Chuông hiện lên một tia hung ác, nó há cái miệng như chậu máu, hung hăng cắn vào đầu con vẹt!…
Tiểu Ngũ: “!!!”
Tiểu Ngũ sợ đến bay màu, con mèo này đánh thật đó hả?!
Tiểu Ngũ vỗ cánh và hét lên: “Đại ca, ta sai rồi!”
Đáy mắt Cái Chuông lộ vẻ khinh thường, sau đó nó buông Tiểu Ngũ ra như đang đùa giỡn, hóa ra nó cố ý hù dọa Tiểu Ngũ.
Tiểu Ngũ thoát khỏi móng vuốt của Cái Chuông, lập tức dang cánh toan bay đi.
Không ngờ vừa bắt đầu vùng vẫy thì lại bị chân Cái Chuông ghìm chặt.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo nói giọng mềm mại: “Cậu hai ơi, con muốn được đi chơi cùng chị Hân Hân.”Nguyên tắc của Tô Tử Lâm đang đấu tranh.Tiểu Ngũ nghiêng đầu, cẩn thận quan sát, đột nhiên nói: “Học không chết thì học đến gần chết.”Tô Tử Lâm đang đấu tranh nguyên tắc lập tức gật đầu: “Đúng!”Túc Bảo: “….”Tô Tử Du: “…”Hân Hân trừng mắt nhìn Tiểu Ngũ: “Tiểu Ngũ! Chị phải nướng em!”Túc Bảo dọa: Nhổ lông Tiểu Ngũ, cho Tiểu Ngũ làm vẹt hói.”Tiểu Ngũ lập tức im lặng, vẻ mặt vô tội.Nó đâu có nói gì sai đâu?Tô Tử Lâm đang định củng cố nguyên tắc của mình và yêu cầu Túc Bảo cùng Tô Tử Du và con vẹt kia nhanh chóng rời đi.Nhưng anh lại nhìn thấy Túc Bảo chớp mắt cầu xin: “Cậu hai, xin cậu đấy!”Tô Tử Lâm: “…”Cuối cùng, Hân Hân bỏ chạy ra ngoài như một con chó husky, theo sau là Túc Bảo và Tô Tử Du, Tô Tử Chiến. Mọi người lên xe, khởi hành đến khu vui chơi!Tô Tử Lâm cảm thấy như bị vả mặt.Tiểu Ngũ bám vào cửa sổ nhìn chiếc xe đang lao đi, đôi mắt đậu xanh lộ vẻ ấm ức: “Em đã không còn là thú cưng của chị nữa, chị còn nói muốn bứt lông em, tất cả tình yêu ngày xưa của chị đã đút cho con mèo kia.”Cái Chuông ẩn nấp trong bóng tối lặng lẽ tiến lên một bước.Thêm một bước.Tiểu Ngũ không cảnh giác, cất giọng hát bi thương.Đúng lúc này, một tia sáng phóng vút qua!Tiểu Ngũ quác một tiếng bay lên, nhưng lại bị Cái Chuông giẫm chân đè lại.Tiểu Ngũ: “Kết thúc rồi!”Cái Chuông dùng chân ấn Tiểu Ngũ, ánh mắt lạnh lùng.Nó luôn có cảm giác như con vẹt này đang chiếm hời từ nó.Không chắc chắn lắm, nó phải kiểm tra lại.Hảo hán Tiểu Ngũ biết tiến biết lùi biết co biết duỗi, nó nói: “Đại ca, đại ca, hoan nghênh ngươi, cám ơn ngươi đã tới chỗ ta! Đại ca, ngươi ăn gì chưa?”Trong mắt Cái Chuông hiện lên một tia hung ác, nó há cái miệng như chậu máu, hung hăng cắn vào đầu con vẹt!…Tiểu Ngũ: “!!!”Tiểu Ngũ sợ đến bay màu, con mèo này đánh thật đó hả?!Tiểu Ngũ vỗ cánh và hét lên: “Đại ca, ta sai rồi!”Đáy mắt Cái Chuông lộ vẻ khinh thường, sau đó nó buông Tiểu Ngũ ra như đang đùa giỡn, hóa ra nó cố ý hù dọa Tiểu Ngũ.Tiểu Ngũ thoát khỏi móng vuốt của Cái Chuông, lập tức dang cánh toan bay đi.Không ngờ vừa bắt đầu vùng vẫy thì lại bị chân Cái Chuông ghìm chặt.