Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 322
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 322“Nhưng cô có nên nói cho tôi biết không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”Khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Ôn Hủ Hủ hoàn toàn lạnh xuống: “Anh hỏi tôi? Làm sao tôi biết được? Lúc tôi đi qua nhà anh Dận Dận cũng đã trốn vào trong tủ, một mình lẻ loi, giống như là… giống như một con mèo nhỏ bị người ta vứt bỏ, nếu anh ở nhà, liệu mọi chuyện có xảy ra như vậy?”Cô nói xong hai mắt bỗng nhiên đỏ lên.Không vì cái gì khác, chỉ vì cô nhớ tới đứa nhỏ được tìm thấy trong tủ quần áo lúc ấy. Bóng dáng nhỏ lo lắng của cậu khi đó, thật sự, mỗi một lần cô nghĩ tới trong lòng đều đau như dao cắt!Hoắc Tư Tước ngơ ngẩn.Đại khái là không ngờ tới cô đột nhiên lại kích động như vậy.Còn khóc……Hắn có chút cứng ngắc thu hồi ánh mắt, lần đầu tiên, đối mặt với sự chỉ trích của cô mà không có phát hỏa.“Đã rất lâu rồi Dận Dận không có xuất hiện loại tình huống này. Lúc con còn nhỏ thằng bé bị bỏ ở trong nhà cổ một thời gian nên con trở nên không thích nói chuyện, cũng vô cùng sợ kết thân với người khác. Sau đó tôi đem con mang theo bên người, loại tình huống này cũng rất ít xuất hiện.”“……”Cô cứ đứng như vậy ngơ ngác nhìn hắn thật lâu.Hắn có ý gì?Có phải đứa trẻ bị chứng tự kỷ?Nếu là chứng tự kỉ, vậy tình huống này cũng rất dễ hiểu, bởi vì mỗi một đứa trẻ tự kỉ đều thiếu cảm giác an toàn.Mà cảm giác an toàn của đứa nhỏ này, không phải là đến từ người mẹ là cô sao?Ôn Hủ Hủ nhớ tới mấy lần trước, mỗi khi đứa nhỏ nghe cô nói muốn rời đi thì các loại biểu hiện cảm xúc tồi tệ lại phát tác. Cuối cùng cô cũng hiểu ra tất cả mọi chuyện.Ngay khi cô hiểu được, lòng cô đau như cắt, hai giọt nước mắt to bằng hạt đậu từ trong hốc mắt của cô nhịn không được “Lạch cạch” rơi xuống.Hoắc Tư Tước: “……”Cô bị bệnh à?Không dỗ cũng khóc, mà dỗ cũng khóc!!“Vậy tối nay tôi không về, tôi ở lại đây chăm sóc con.”“?”“Đúng rồi, Mặc Mặc và em gái còn ở trong nhà trọ. Sau khi anh về, sắp xếp người qua đó chăm sóc bọn nhỏ, gọi dì Vương cũng được, hai đứa nhỏ ở nhà một mình tôi không an tâm.”Ôn Hủ Hủ lại từ trong túi xách lấy ra một chuỗi chìa khóa.Hoắc Tư Tước lại ngẩn người.Đây là kết quả hắn không ngờ tới, ngay từ đầu hắn nói những lời này, chỉ là vì muốn nói cho cô biết, nguyên nhân thực sự dẫn đếnđến bệnh tình của Hoắc Dận là gì?Nhưng bây giờ, cái quái gì thế này?Hắn nhìn chùm chìa khóa bên cạnh, cũng không biết đang suy nghĩ gì, liền lẳng lặng ngồi ở đó, ánh mắt thâm trầm như xuất thần dừng lại trên đó một lúc.Ánh mắt này……
Chương 322
“Nhưng cô có nên nói cho tôi biết không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”
Khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Ôn Hủ Hủ hoàn toàn lạnh xuống: “Anh hỏi tôi? Làm sao tôi biết được? Lúc tôi đi qua nhà anh Dận Dận cũng đã trốn vào trong tủ, một mình lẻ loi, giống như là… giống như một con mèo nhỏ bị người ta vứt bỏ, nếu anh ở nhà, liệu mọi chuyện có xảy ra như vậy?”
Cô nói xong hai mắt bỗng nhiên đỏ lên.
Không vì cái gì khác, chỉ vì cô nhớ tới đứa nhỏ được tìm thấy trong tủ quần áo lúc ấy. Bóng dáng nhỏ lo lắng của cậu khi đó, thật sự, mỗi một lần cô nghĩ tới trong lòng đều đau như dao cắt!
Hoắc Tư Tước ngơ ngẩn.
Đại khái là không ngờ tới cô đột nhiên lại kích động như vậy.
Còn khóc……
Hắn có chút cứng ngắc thu hồi ánh mắt, lần đầu tiên, đối mặt với sự chỉ trích của cô mà không có phát hỏa.
“Đã rất lâu rồi Dận Dận không có xuất hiện loại tình huống này. Lúc con còn nhỏ thằng bé bị bỏ ở trong nhà cổ một thời gian nên con trở nên không thích nói chuyện, cũng vô cùng sợ kết thân với người khác. Sau đó tôi đem con mang theo bên người, loại tình huống này cũng rất ít xuất hiện.”
“……”
Cô cứ đứng như vậy ngơ ngác nhìn hắn thật lâu.
Hắn có ý gì?
Có phải đứa trẻ bị chứng tự kỷ?
Nếu là chứng tự kỉ, vậy tình huống này cũng rất dễ hiểu, bởi vì mỗi một đứa trẻ tự kỉ đều thiếu cảm giác an toàn.
Mà cảm giác an toàn của đứa nhỏ này, không phải là đến từ người mẹ là cô sao?
Ôn Hủ Hủ nhớ tới mấy lần trước, mỗi khi đứa nhỏ nghe cô nói muốn rời đi thì các loại biểu hiện cảm xúc tồi tệ lại phát tác. Cuối cùng cô cũng hiểu ra tất cả mọi chuyện.
Ngay khi cô hiểu được, lòng cô đau như cắt, hai giọt nước mắt to bằng hạt đậu từ trong hốc mắt của cô nhịn không được “Lạch cạch” rơi xuống.
Hoắc Tư Tước: “……”
Cô bị bệnh à?
Không dỗ cũng khóc, mà dỗ cũng khóc!!
“Vậy tối nay tôi không về, tôi ở lại đây chăm sóc con.”
“?”
“Đúng rồi, Mặc Mặc và em gái còn ở trong nhà trọ. Sau khi anh về, sắp xếp người qua đó chăm sóc bọn nhỏ, gọi dì Vương cũng được, hai đứa nhỏ ở nhà một mình tôi không an tâm.”
Ôn Hủ Hủ lại từ trong túi xách lấy ra một chuỗi chìa khóa.
Hoắc Tư Tước lại ngẩn người.
Đây là kết quả hắn không ngờ tới, ngay từ đầu hắn nói những lời này, chỉ là vì muốn nói cho cô biết, nguyên nhân thực sự dẫn đếnđến bệnh tình của Hoắc Dận là gì?
Nhưng bây giờ, cái quái gì thế này?
Hắn nhìn chùm chìa khóa bên cạnh, cũng không biết đang suy nghĩ gì, liền lẳng lặng ngồi ở đó, ánh mắt thâm trầm như xuất thần dừng lại trên đó một lúc.
Ánh mắt này……
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 322“Nhưng cô có nên nói cho tôi biết không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”Khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Ôn Hủ Hủ hoàn toàn lạnh xuống: “Anh hỏi tôi? Làm sao tôi biết được? Lúc tôi đi qua nhà anh Dận Dận cũng đã trốn vào trong tủ, một mình lẻ loi, giống như là… giống như một con mèo nhỏ bị người ta vứt bỏ, nếu anh ở nhà, liệu mọi chuyện có xảy ra như vậy?”Cô nói xong hai mắt bỗng nhiên đỏ lên.Không vì cái gì khác, chỉ vì cô nhớ tới đứa nhỏ được tìm thấy trong tủ quần áo lúc ấy. Bóng dáng nhỏ lo lắng của cậu khi đó, thật sự, mỗi một lần cô nghĩ tới trong lòng đều đau như dao cắt!Hoắc Tư Tước ngơ ngẩn.Đại khái là không ngờ tới cô đột nhiên lại kích động như vậy.Còn khóc……Hắn có chút cứng ngắc thu hồi ánh mắt, lần đầu tiên, đối mặt với sự chỉ trích của cô mà không có phát hỏa.“Đã rất lâu rồi Dận Dận không có xuất hiện loại tình huống này. Lúc con còn nhỏ thằng bé bị bỏ ở trong nhà cổ một thời gian nên con trở nên không thích nói chuyện, cũng vô cùng sợ kết thân với người khác. Sau đó tôi đem con mang theo bên người, loại tình huống này cũng rất ít xuất hiện.”“……”Cô cứ đứng như vậy ngơ ngác nhìn hắn thật lâu.Hắn có ý gì?Có phải đứa trẻ bị chứng tự kỷ?Nếu là chứng tự kỉ, vậy tình huống này cũng rất dễ hiểu, bởi vì mỗi một đứa trẻ tự kỉ đều thiếu cảm giác an toàn.Mà cảm giác an toàn của đứa nhỏ này, không phải là đến từ người mẹ là cô sao?Ôn Hủ Hủ nhớ tới mấy lần trước, mỗi khi đứa nhỏ nghe cô nói muốn rời đi thì các loại biểu hiện cảm xúc tồi tệ lại phát tác. Cuối cùng cô cũng hiểu ra tất cả mọi chuyện.Ngay khi cô hiểu được, lòng cô đau như cắt, hai giọt nước mắt to bằng hạt đậu từ trong hốc mắt của cô nhịn không được “Lạch cạch” rơi xuống.Hoắc Tư Tước: “……”Cô bị bệnh à?Không dỗ cũng khóc, mà dỗ cũng khóc!!“Vậy tối nay tôi không về, tôi ở lại đây chăm sóc con.”“?”“Đúng rồi, Mặc Mặc và em gái còn ở trong nhà trọ. Sau khi anh về, sắp xếp người qua đó chăm sóc bọn nhỏ, gọi dì Vương cũng được, hai đứa nhỏ ở nhà một mình tôi không an tâm.”Ôn Hủ Hủ lại từ trong túi xách lấy ra một chuỗi chìa khóa.Hoắc Tư Tước lại ngẩn người.Đây là kết quả hắn không ngờ tới, ngay từ đầu hắn nói những lời này, chỉ là vì muốn nói cho cô biết, nguyên nhân thực sự dẫn đếnđến bệnh tình của Hoắc Dận là gì?Nhưng bây giờ, cái quái gì thế này?Hắn nhìn chùm chìa khóa bên cạnh, cũng không biết đang suy nghĩ gì, liền lẳng lặng ngồi ở đó, ánh mắt thâm trầm như xuất thần dừng lại trên đó một lúc.Ánh mắt này……