Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1091: C1091: Chương 1091

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… No, cái này càng đáng sợ hơn đó!Em gái đừng đi mà!Cậu ba ta tin rồi, cháu gái ngoan cháu có thể quay lại đây hay không…Mấy tên ác quỷ cảm thấy thú vị.“Ha ha, tôi kêu anh có dám trả lời không?” Quỷ đào hoa cười hì hì.“Cái đầu to này tròn thật đấy, thật muốn đặt lên bàn xem thử một chút.”Quỷ hồ đồ nhìn chằm chằm Hân Hân.“Bọn ta chết từ lâu lắm rồi, ở một chỗ thường rất buồn bực. Nghe nói mấy người hay đi đây đó khắp nơi có thể kể mấy chuyện vui vui cho bọn ta nghe được không?” Quỷ xui xẻo nhìn Tô Việt Phi.Biểu cảm của cậu ba hoàn toàn rạn nứt, dần dần mất khống chế.Kể chuyện cho quỷ nghe, con mẹ nó, đây là đầm rồng hang hổ gì thế này!Tô Tử Du lần này không mang theo trang bị, lúc này cũng chỉ biết ngây ngốc đứng đó, trong đầu đều suy nghĩ:Tại sao mới thoáng một cái đã có thể trông thấy những con quỷ này, là bởi vì đây là nhà ma sao?Cũng từng nghe đồn là trong nhà ma có quỷ thật, nhưng mà đây là sao vậy, là vấn đề từ trường hay là vấn đề xác suất?Trong nháy mắt trong đầu Tô Tử Du suy nghĩ ra được mấy trăm phương án để giải đáp.Bên này, Túc Bảo bước vào phạm vi hậu viện.Bé cứ cảm giác có cái gì đó đang nhìn chằm chằm bé, nhưng bé hoàn toàn không tìm ra là ai.Bàn tay bé nhỏ của Túc Bảo di chuyển một cái, tử kim đại chùy xuất hiện ở trong tay.Bé không thấy sợ chút nàoBây giờ bé không còn là Túc Bảo ba tuổi nữa rồi.Bây giờ bé là Túc Bảo bốn tuổi!Siêu trâu bò!Túc Bảo kéo tử kim đại chùy, miệng hét lớn: “Đâu rồi! Ra đây mau!”“Có bản lĩnh dọa người thì có bản lĩnh ra đây!”“Vừa rồi cô chơi trốn tìm với bọn ta bây giờ tới phiên bé đến tìm cô đây!”Một đứa bé miệng còn hôi sữa nho nhỏ, kéo theo một thanh chùy to to.Vừa đi, vừa nói “Bé đến tìm cô đây”.Quả thực còn kinh hồn hơn cưa điện rất nhiều.Trước mắt cậu ba tối sầm lại, nhất định là anh đang nằm mơ.Nhất định là bây giờ anh còn đang nằm trên giường ở nhà họ Tô, buổi sáng nay căn bản anh chưa ra khỏi nhà, tất cả những chuyện nãy giờ anh trải qua chỉ là mơ thôi…Ầm!Một tiếng nổ lớn kéo cậu ba trở về hiện thực.Mọi người và đám quỷ đều nhìn theo.Chỉ thấy Túc Bảo vung đại chùy lên, bắt đầu phá nhà: “Bé thấy cô rồi nha!”

No, cái này càng đáng sợ hơn đó!

Em gái đừng đi mà!

Cậu ba ta tin rồi, cháu gái ngoan cháu có thể quay lại đây hay không…

Mấy tên ác quỷ cảm thấy thú vị.

“Ha ha, tôi kêu anh có dám trả lời không?” Quỷ đào hoa cười hì hì.

“Cái đầu to này tròn thật đấy, thật muốn đặt lên bàn xem thử một chút.”Quỷ hồ đồ nhìn chằm chằm Hân Hân.

“Bọn ta chết từ lâu lắm rồi, ở một chỗ thường rất buồn bực. Nghe nói mấy người hay đi đây đó khắp nơi có thể kể mấy chuyện vui vui cho bọn ta nghe được không?” Quỷ xui xẻo nhìn Tô Việt Phi.

Biểu cảm của cậu ba hoàn toàn rạn nứt, dần dần mất khống chế.

Kể chuyện cho quỷ nghe, con mẹ nó, đây là đầm rồng hang hổ gì thế này!

Tô Tử Du lần này không mang theo trang bị, lúc này cũng chỉ biết ngây ngốc đứng đó, trong đầu đều suy nghĩ:

Tại sao mới thoáng một cái đã có thể trông thấy những con quỷ này, là bởi vì đây là nhà ma sao?

Cũng từng nghe đồn là trong nhà ma có quỷ thật, nhưng mà đây là sao vậy, là vấn đề từ trường hay là vấn đề xác suất?

Trong nháy mắt trong đầu Tô Tử Du suy nghĩ ra được mấy trăm phương án để giải đáp.

Bên này, Túc Bảo bước vào phạm vi hậu viện.

Bé cứ cảm giác có cái gì đó đang nhìn chằm chằm bé, nhưng bé hoàn toàn không tìm ra là ai.

Bàn tay bé nhỏ của Túc Bảo di chuyển một cái, tử kim đại chùy xuất hiện ở trong tay.

Bé không thấy sợ chút nào

Bây giờ bé không còn là Túc Bảo ba tuổi nữa rồi.

Bây giờ bé là Túc Bảo bốn tuổi!

Siêu trâu bò!

Túc Bảo kéo tử kim đại chùy, miệng hét lớn: “Đâu rồi! Ra đây mau!”

“Có bản lĩnh dọa người thì có bản lĩnh ra đây!”

“Vừa rồi cô chơi trốn tìm với bọn ta bây giờ tới phiên bé đến tìm cô đây!”

Một đứa bé miệng còn hôi sữa nho nhỏ, kéo theo một thanh chùy to to.

Vừa đi, vừa nói “Bé đến tìm cô đây”.

Quả thực còn kinh hồn hơn cưa điện rất nhiều.

Trước mắt cậu ba tối sầm lại, nhất định là anh đang nằm mơ.

Nhất định là bây giờ anh còn đang nằm trên giường ở nhà họ Tô, buổi sáng nay căn bản anh chưa ra khỏi nhà, tất cả những chuyện nãy giờ anh trải qua chỉ là mơ thôi…

Ầm!

Một tiếng nổ lớn kéo cậu ba trở về hiện thực.

Mọi người và đám quỷ đều nhìn theo.

Chỉ thấy Túc Bảo vung đại chùy lên, bắt đầu phá nhà: “Bé thấy cô rồi nha!”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… No, cái này càng đáng sợ hơn đó!Em gái đừng đi mà!Cậu ba ta tin rồi, cháu gái ngoan cháu có thể quay lại đây hay không…Mấy tên ác quỷ cảm thấy thú vị.“Ha ha, tôi kêu anh có dám trả lời không?” Quỷ đào hoa cười hì hì.“Cái đầu to này tròn thật đấy, thật muốn đặt lên bàn xem thử một chút.”Quỷ hồ đồ nhìn chằm chằm Hân Hân.“Bọn ta chết từ lâu lắm rồi, ở một chỗ thường rất buồn bực. Nghe nói mấy người hay đi đây đó khắp nơi có thể kể mấy chuyện vui vui cho bọn ta nghe được không?” Quỷ xui xẻo nhìn Tô Việt Phi.Biểu cảm của cậu ba hoàn toàn rạn nứt, dần dần mất khống chế.Kể chuyện cho quỷ nghe, con mẹ nó, đây là đầm rồng hang hổ gì thế này!Tô Tử Du lần này không mang theo trang bị, lúc này cũng chỉ biết ngây ngốc đứng đó, trong đầu đều suy nghĩ:Tại sao mới thoáng một cái đã có thể trông thấy những con quỷ này, là bởi vì đây là nhà ma sao?Cũng từng nghe đồn là trong nhà ma có quỷ thật, nhưng mà đây là sao vậy, là vấn đề từ trường hay là vấn đề xác suất?Trong nháy mắt trong đầu Tô Tử Du suy nghĩ ra được mấy trăm phương án để giải đáp.Bên này, Túc Bảo bước vào phạm vi hậu viện.Bé cứ cảm giác có cái gì đó đang nhìn chằm chằm bé, nhưng bé hoàn toàn không tìm ra là ai.Bàn tay bé nhỏ của Túc Bảo di chuyển một cái, tử kim đại chùy xuất hiện ở trong tay.Bé không thấy sợ chút nàoBây giờ bé không còn là Túc Bảo ba tuổi nữa rồi.Bây giờ bé là Túc Bảo bốn tuổi!Siêu trâu bò!Túc Bảo kéo tử kim đại chùy, miệng hét lớn: “Đâu rồi! Ra đây mau!”“Có bản lĩnh dọa người thì có bản lĩnh ra đây!”“Vừa rồi cô chơi trốn tìm với bọn ta bây giờ tới phiên bé đến tìm cô đây!”Một đứa bé miệng còn hôi sữa nho nhỏ, kéo theo một thanh chùy to to.Vừa đi, vừa nói “Bé đến tìm cô đây”.Quả thực còn kinh hồn hơn cưa điện rất nhiều.Trước mắt cậu ba tối sầm lại, nhất định là anh đang nằm mơ.Nhất định là bây giờ anh còn đang nằm trên giường ở nhà họ Tô, buổi sáng nay căn bản anh chưa ra khỏi nhà, tất cả những chuyện nãy giờ anh trải qua chỉ là mơ thôi…Ầm!Một tiếng nổ lớn kéo cậu ba trở về hiện thực.Mọi người và đám quỷ đều nhìn theo.Chỉ thấy Túc Bảo vung đại chùy lên, bắt đầu phá nhà: “Bé thấy cô rồi nha!”

Chương 1091: C1091: Chương 1091