Tác giả:

Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…

Chương 338

Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 338Xem ra, đây là một đáp án khẳng định.Ôn Hủ Hủ chỉ có thể đi vào phòng bếp lần nữa. Sau đó, nhìn đồ trong tủ lạnh bắt đầu phát sầu.Bọn nhỏ rất dễ giải quyết, chiều nay mua nhiều tôm và mì như vậy, chính là vì làm mì hoành thánh cho bọn nhỏ.Nhưng người đàn ông này không giống, hắn rất kén. Hắn không ăn tanh, không ăn cay, hắn còn không thế nào ăn đồ Trung Quốc. Vậy cô nên làm gì cho hắn ăn?Chẳng lẽ chuẩn bị đồ ăn Tây cho hắn sao?Ôn Hủ Hủ hết đường xoay xở.Mà khi cô đang suy nghĩ chuyện này, cô thậm chí còn quên mất rằng giữa bọ họ đang đấu tranh vô cùng căng thẳng, thậm chí hai ngày trước họ còn đòi ly hôn. Cô thậm chí còn hận không thể ngay lập tức không có bất cứ quan hệ gì với hắn nữa.Cho nên nói, con người có đôi khi thật sự sẽ tự lừa gạt mình. Có một số việc, một khi khắc sâu tận xương tủy, cho dù tự nói với mình không quan tâm, không sao cả, đó đều là vô dụng.Cuối cùng Ôn Hủ Hủ làm cho hai đứa con trai một chén mì hoành thánh nhân tôm giống như con gái.Còn Hoắc Tư Tước thì sao?Cô làm cho hắn một bát súp làm từ trái cây, rau và nấm, cơm nắm làm từ rong biển khô và một quả cam nhỏ bóc vỏ được đặt khéo léo bên cạnh.“Bữa tối đã sẵn sàng!”Ba đứa nhỏ vừa thấy có thể ăn, mỗi người đã sớm cầm một cái muỗng nhỏ và một đôi đũa hoan hô lên.Hoắc Tư Tước cũng ngồi xuống bàn ăn.Tuy nhiên, khi hắn nhìn thấy đồ ăn bày trước mặt mình, lại ngẩn người: “Vì sao tôi lại ăn cái này?”Ôn Hủ Hủ: “Trong hoành thánh của bọn nhỏ có tôm, anh không thể ăn, làm cho anh cũng vô dụng.”Cô cũng rất tùy ý nói.Kết quả, hắn vốn định động đũa, bỗng nhiên hai tay liền dừng lại. Sau đó, tầm mắt của hắn quét qua, không chớp mắt nhìn chằm chằm Ôn Hủ Hủ.Ôn Hủ Hủ: “……”Nguy rồi, cô nói sai cái gì rồi sao.Ôn Hủ Hủ liền hoảng đến ngay cả mồ hôi lạnh cũng toát ra.Cô quả thật quá sơ suất, cô chỉ cùng hắn kết hôn một năm. Trong một năm, chỉ gặp hắn mặt một lần, cô làm sao biết được những chuyện này của hắn? Cô đối với hắn mà nói chỉ là một người xa lạ.Sắc mặt Ôn Hủ Hủ có chút tái nhợt, nhanh chóng vắt hết óc kiếm cớ giải thích: “Tôi… tôi nghe người giúp việc nhà anh nói, làm sao vậy? Tôi nói sai sao? Anh thích ăn như bọn trẻ à? Nếu thích tôi đi nấu cho anh.”Nói xong, cô lại đi vào bếp.“Không cần, tôi quả thật không thể ăn.”Hoắc Tư Tước lên tiếng, có lẽ lời giải thích của cô đã có hiệu quả.Ôn Hủ Hủ thấy thế, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó ngồi xuống bên cạnh bọn nhỏ, cầm lấy đũa.Đây là lần đầu tiên cả nhà bọn họ ăn cơm tối trên một cái bàn như vậy, thật không dễ dàng.Ôn Hủ Hủ len lén nhìn hình ảnh này, đáy lòng không khống chế được vẫn sinh ra một tia ảm đạm……

Chương 338

Xem ra, đây là một đáp án khẳng định.

Ôn Hủ Hủ chỉ có thể đi vào phòng bếp lần nữa. Sau đó, nhìn đồ trong tủ lạnh bắt đầu phát sầu.

Bọn nhỏ rất dễ giải quyết, chiều nay mua nhiều tôm và mì như vậy, chính là vì làm mì hoành thánh cho bọn nhỏ.

Nhưng người đàn ông này không giống, hắn rất kén. Hắn không ăn tanh, không ăn cay, hắn còn không thế nào ăn đồ Trung Quốc. Vậy cô nên làm gì cho hắn ăn?

Chẳng lẽ chuẩn bị đồ ăn Tây cho hắn sao?

Ôn Hủ Hủ hết đường xoay xở.

Mà khi cô đang suy nghĩ chuyện này, cô thậm chí còn quên mất rằng giữa bọ họ đang đấu tranh vô cùng căng thẳng, thậm chí hai ngày trước họ còn đòi ly hôn. Cô thậm chí còn hận không thể ngay lập tức không có bất cứ quan hệ gì với hắn nữa.

Cho nên nói, con người có đôi khi thật sự sẽ tự lừa gạt mình. Có một số việc, một khi khắc sâu tận xương tủy, cho dù tự nói với mình không quan tâm, không sao cả, đó đều là vô dụng.

Cuối cùng Ôn Hủ Hủ làm cho hai đứa con trai một chén mì hoành thánh nhân tôm giống như con gái.

Còn Hoắc Tư Tước thì sao?

Cô làm cho hắn một bát súp làm từ trái cây, rau và nấm, cơm nắm làm từ rong biển khô và một quả cam nhỏ bóc vỏ được đặt khéo léo bên cạnh.

“Bữa tối đã sẵn sàng!”

Ba đứa nhỏ vừa thấy có thể ăn, mỗi người đã sớm cầm một cái muỗng nhỏ và một đôi đũa hoan hô lên.

Hoắc Tư Tước cũng ngồi xuống bàn ăn.

Tuy nhiên, khi hắn nhìn thấy đồ ăn bày trước mặt mình, lại ngẩn người: “Vì sao tôi lại ăn cái này?”

Ôn Hủ Hủ: “Trong hoành thánh của bọn nhỏ có tôm, anh không thể ăn, làm cho anh cũng vô dụng.”

Cô cũng rất tùy ý nói.

Kết quả, hắn vốn định động đũa, bỗng nhiên hai tay liền dừng lại. Sau đó, tầm mắt của hắn quét qua, không chớp mắt nhìn chằm chằm Ôn Hủ Hủ.

Ôn Hủ Hủ: “……”

Nguy rồi, cô nói sai cái gì rồi sao.

Ôn Hủ Hủ liền hoảng đến ngay cả mồ hôi lạnh cũng toát ra.

Cô quả thật quá sơ suất, cô chỉ cùng hắn kết hôn một năm. Trong một năm, chỉ gặp hắn mặt một lần, cô làm sao biết được những chuyện này của hắn? Cô đối với hắn mà nói chỉ là một người xa lạ.

Sắc mặt Ôn Hủ Hủ có chút tái nhợt, nhanh chóng vắt hết óc kiếm cớ giải thích: “Tôi… tôi nghe người giúp việc nhà anh nói, làm sao vậy? Tôi nói sai sao? Anh thích ăn như bọn trẻ à? Nếu thích tôi đi nấu cho anh.”

Nói xong, cô lại đi vào bếp.

“Không cần, tôi quả thật không thể ăn.”

Hoắc Tư Tước lên tiếng, có lẽ lời giải thích của cô đã có hiệu quả.

Ôn Hủ Hủ thấy thế, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó ngồi xuống bên cạnh bọn nhỏ, cầm lấy đũa.

Đây là lần đầu tiên cả nhà bọn họ ăn cơm tối trên một cái bàn như vậy, thật không dễ dàng.

Ôn Hủ Hủ len lén nhìn hình ảnh này, đáy lòng không khống chế được vẫn sinh ra một tia ảm đạm……

Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 338Xem ra, đây là một đáp án khẳng định.Ôn Hủ Hủ chỉ có thể đi vào phòng bếp lần nữa. Sau đó, nhìn đồ trong tủ lạnh bắt đầu phát sầu.Bọn nhỏ rất dễ giải quyết, chiều nay mua nhiều tôm và mì như vậy, chính là vì làm mì hoành thánh cho bọn nhỏ.Nhưng người đàn ông này không giống, hắn rất kén. Hắn không ăn tanh, không ăn cay, hắn còn không thế nào ăn đồ Trung Quốc. Vậy cô nên làm gì cho hắn ăn?Chẳng lẽ chuẩn bị đồ ăn Tây cho hắn sao?Ôn Hủ Hủ hết đường xoay xở.Mà khi cô đang suy nghĩ chuyện này, cô thậm chí còn quên mất rằng giữa bọ họ đang đấu tranh vô cùng căng thẳng, thậm chí hai ngày trước họ còn đòi ly hôn. Cô thậm chí còn hận không thể ngay lập tức không có bất cứ quan hệ gì với hắn nữa.Cho nên nói, con người có đôi khi thật sự sẽ tự lừa gạt mình. Có một số việc, một khi khắc sâu tận xương tủy, cho dù tự nói với mình không quan tâm, không sao cả, đó đều là vô dụng.Cuối cùng Ôn Hủ Hủ làm cho hai đứa con trai một chén mì hoành thánh nhân tôm giống như con gái.Còn Hoắc Tư Tước thì sao?Cô làm cho hắn một bát súp làm từ trái cây, rau và nấm, cơm nắm làm từ rong biển khô và một quả cam nhỏ bóc vỏ được đặt khéo léo bên cạnh.“Bữa tối đã sẵn sàng!”Ba đứa nhỏ vừa thấy có thể ăn, mỗi người đã sớm cầm một cái muỗng nhỏ và một đôi đũa hoan hô lên.Hoắc Tư Tước cũng ngồi xuống bàn ăn.Tuy nhiên, khi hắn nhìn thấy đồ ăn bày trước mặt mình, lại ngẩn người: “Vì sao tôi lại ăn cái này?”Ôn Hủ Hủ: “Trong hoành thánh của bọn nhỏ có tôm, anh không thể ăn, làm cho anh cũng vô dụng.”Cô cũng rất tùy ý nói.Kết quả, hắn vốn định động đũa, bỗng nhiên hai tay liền dừng lại. Sau đó, tầm mắt của hắn quét qua, không chớp mắt nhìn chằm chằm Ôn Hủ Hủ.Ôn Hủ Hủ: “……”Nguy rồi, cô nói sai cái gì rồi sao.Ôn Hủ Hủ liền hoảng đến ngay cả mồ hôi lạnh cũng toát ra.Cô quả thật quá sơ suất, cô chỉ cùng hắn kết hôn một năm. Trong một năm, chỉ gặp hắn mặt một lần, cô làm sao biết được những chuyện này của hắn? Cô đối với hắn mà nói chỉ là một người xa lạ.Sắc mặt Ôn Hủ Hủ có chút tái nhợt, nhanh chóng vắt hết óc kiếm cớ giải thích: “Tôi… tôi nghe người giúp việc nhà anh nói, làm sao vậy? Tôi nói sai sao? Anh thích ăn như bọn trẻ à? Nếu thích tôi đi nấu cho anh.”Nói xong, cô lại đi vào bếp.“Không cần, tôi quả thật không thể ăn.”Hoắc Tư Tước lên tiếng, có lẽ lời giải thích của cô đã có hiệu quả.Ôn Hủ Hủ thấy thế, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó ngồi xuống bên cạnh bọn nhỏ, cầm lấy đũa.Đây là lần đầu tiên cả nhà bọn họ ăn cơm tối trên một cái bàn như vậy, thật không dễ dàng.Ôn Hủ Hủ len lén nhìn hình ảnh này, đáy lòng không khống chế được vẫn sinh ra một tia ảm đạm……

Chương 338