Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1104: C1104: Chương 1104

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Chiến đang cầm điện thoại di động: “…”Cậu chi tiền mua sự cô đơn hả?Tại sao cốt truyện không phát triển như cậu mong muốn??Túc Bảo chơi xong hai vòng đu quay rồi quay về, lúc này đám quỷ xui xẻo cũng đã quay về.Thấy hai tay bọn họ trống trơn, Túc Bảo ồ lên một tiếng: “Hắn chạy rồi sao?”Quỷ nhu nhược mím môi rồi nói: “Bảo bối, khiến ngươi thất vọng rồi.”Quỷ đào hoa ngượng ngùng: “Người kia có chút tài năng, chúng ta đã chặn lại rồi mà vẫn có thể bỏ chạy.”Quỷ xui xẻo khóc thút thít: “Chúng ta cũng không muốn như vậy!”Không ngờ Túc Bảo lại an ủi chúng: “Không sao nha!” .Nhưng thứ gì mà lại lợi hại đến mức đánh bại cả bốn ác quỷ thế này?Trong lòng Túc Bảo âm thầm ghi nhớ, sau này gặp người kia cô bé phải nhất định chú ý đến mới được, có chút tài năng.Trên đường trở về, Túc Bảo mua một túi kẹo m út lớn, thấy có người bán kẹo cầu vồng, cô bé lại mua thêm mười cái nữa.Bốn ác quỷ mỗi người một cái, dì xấu xí một cái, chị Hàm Hàm, anh lớn và anh nhỏ, cậu ba và cô bé, mỗi người một cái.Bọn quỷ đào hoa mừng rỡ không thôi, lại còn có cả phần của chúng nữa?Chúng chưa bắt được người kia nha…Quỷ không thể ăn được đồ ăn của nhân gian.Tất cả thờ cúng, nghe được là ăn được, nhưng đồ Túc Bảo cho lại không giống vậy…Quỷ đào hoa cắn một miếng, vẻ mặt mê mẩn: “A… Ta đã không nhớ rõ bao lâu rồi chưa được ăn thứ này nữa…”Việc quỷ nhu nhược làm đầu tiên là cẩn thận cầm kẹo m út Túc Bảo phát bỏ vào túi rồi mới khẽ khàng cầm lên cắn một miếng.Kẹo thật ngọt…Khuôn mặt thiếu niên ngây thơ hiện lên sự chưa thỏa mãn.Quay về nhà họ Tô, bà cụ Tô vội vàng ôm lấy Túc Bảo thơm mạnh một cái.Ra ngoài lâu như vậy, cảm giác như bà ấy và bé yêu đã xa nhau rất lâu rồi vậy.“Đi chơi những gì?” Bà cụ Tô cưng chiều hỏi.Túc Bảo suy nghĩ: “Chúng con đi chơi nhà ma, cậu ba và anh chị rất dính người!”Bà cụ Tô nhíu mày: “Nhà ma?”Trái tim Tô Dĩnh Nhạc xiết lại, anh lập tức giải thích: “Anh cả đã gọi điện từ trước, tất cả đều được dọn dẹp sạch sẽ.”Chỉ là không gặp quỷ giả mà gặp quỷ thật…Lúc này bà cụ Tô mới gật đầu, nhưng bà ấy vẫn cằn nhằn một câu: “Sau này đừng có đi chơi những thứ như vậy nữa, không tốt với mấy đứa nhỏ!”Mặc dù đã dọn những thứ dọa người đi rồi nhưng nếu bị đen đủi thì cũng không hay.Tô Tử Du và Túc Bảo gật đầu như giã tỏi: “Vâng vâng!”Hôm nay Tô Nhất Trần tan làm sớm, cả nhà vừa chuẩn bị ăn cơm thì anh về.

Tô Tử Chiến đang cầm điện thoại di động: “…”

Cậu chi tiền mua sự cô đơn hả?

Tại sao cốt truyện không phát triển như cậu mong muốn??

Túc Bảo chơi xong hai vòng đu quay rồi quay về, lúc này đám quỷ xui xẻo cũng đã quay về.

Thấy hai tay bọn họ trống trơn, Túc Bảo ồ lên một tiếng: “Hắn chạy rồi sao?”

Quỷ nhu nhược mím môi rồi nói: “Bảo bối, khiến ngươi thất vọng rồi.”

Quỷ đào hoa ngượng ngùng: “Người kia có chút tài năng, chúng ta đã chặn lại rồi mà vẫn có thể bỏ chạy.”

Quỷ xui xẻo khóc thút thít: “Chúng ta cũng không muốn như vậy!”

Không ngờ Túc Bảo lại an ủi chúng: “Không sao nha!” .

Nhưng thứ gì mà lại lợi hại đến mức đánh bại cả bốn ác quỷ thế này?

Trong lòng Túc Bảo âm thầm ghi nhớ, sau này gặp người kia cô bé phải nhất định chú ý đến mới được, có chút tài năng.

Trên đường trở về, Túc Bảo mua một túi kẹo m út lớn, thấy có người bán kẹo cầu vồng, cô bé lại mua thêm mười cái nữa.

Bốn ác quỷ mỗi người một cái, dì xấu xí một cái, chị Hàm Hàm, anh lớn và anh nhỏ, cậu ba và cô bé, mỗi người một cái.

Bọn quỷ đào hoa mừng rỡ không thôi, lại còn có cả phần của chúng nữa?

Chúng chưa bắt được người kia nha…

Quỷ không thể ăn được đồ ăn của nhân gian.

Tất cả thờ cúng, nghe được là ăn được, nhưng đồ Túc Bảo cho lại không giống vậy…

Quỷ đào hoa cắn một miếng, vẻ mặt mê mẩn: “A… Ta đã không nhớ rõ bao lâu rồi chưa được ăn thứ này nữa…”

Việc quỷ nhu nhược làm đầu tiên là cẩn thận cầm kẹo m út Túc Bảo phát bỏ vào túi rồi mới khẽ khàng cầm lên cắn một miếng.

Kẹo thật ngọt…

Khuôn mặt thiếu niên ngây thơ hiện lên sự chưa thỏa mãn.

Quay về nhà họ Tô, bà cụ Tô vội vàng ôm lấy Túc Bảo thơm mạnh một cái.

Ra ngoài lâu như vậy, cảm giác như bà ấy và bé yêu đã xa nhau rất lâu rồi vậy.

“Đi chơi những gì?” Bà cụ Tô cưng chiều hỏi.

Túc Bảo suy nghĩ: “Chúng con đi chơi nhà ma, cậu ba và anh chị rất dính người!”

Bà cụ Tô nhíu mày: “Nhà ma?”

Trái tim Tô Dĩnh Nhạc xiết lại, anh lập tức giải thích: “Anh cả đã gọi điện từ trước, tất cả đều được dọn dẹp sạch sẽ.”

Chỉ là không gặp quỷ giả mà gặp quỷ thật…

Lúc này bà cụ Tô mới gật đầu, nhưng bà ấy vẫn cằn nhằn một câu: “Sau này đừng có đi chơi những thứ như vậy nữa, không tốt với mấy đứa nhỏ!”

Mặc dù đã dọn những thứ dọa người đi rồi nhưng nếu bị đen đủi thì cũng không hay.

Tô Tử Du và Túc Bảo gật đầu như giã tỏi: “Vâng vâng!”

Hôm nay Tô Nhất Trần tan làm sớm, cả nhà vừa chuẩn bị ăn cơm thì anh về.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tô Tử Chiến đang cầm điện thoại di động: “…”Cậu chi tiền mua sự cô đơn hả?Tại sao cốt truyện không phát triển như cậu mong muốn??Túc Bảo chơi xong hai vòng đu quay rồi quay về, lúc này đám quỷ xui xẻo cũng đã quay về.Thấy hai tay bọn họ trống trơn, Túc Bảo ồ lên một tiếng: “Hắn chạy rồi sao?”Quỷ nhu nhược mím môi rồi nói: “Bảo bối, khiến ngươi thất vọng rồi.”Quỷ đào hoa ngượng ngùng: “Người kia có chút tài năng, chúng ta đã chặn lại rồi mà vẫn có thể bỏ chạy.”Quỷ xui xẻo khóc thút thít: “Chúng ta cũng không muốn như vậy!”Không ngờ Túc Bảo lại an ủi chúng: “Không sao nha!” .Nhưng thứ gì mà lại lợi hại đến mức đánh bại cả bốn ác quỷ thế này?Trong lòng Túc Bảo âm thầm ghi nhớ, sau này gặp người kia cô bé phải nhất định chú ý đến mới được, có chút tài năng.Trên đường trở về, Túc Bảo mua một túi kẹo m út lớn, thấy có người bán kẹo cầu vồng, cô bé lại mua thêm mười cái nữa.Bốn ác quỷ mỗi người một cái, dì xấu xí một cái, chị Hàm Hàm, anh lớn và anh nhỏ, cậu ba và cô bé, mỗi người một cái.Bọn quỷ đào hoa mừng rỡ không thôi, lại còn có cả phần của chúng nữa?Chúng chưa bắt được người kia nha…Quỷ không thể ăn được đồ ăn của nhân gian.Tất cả thờ cúng, nghe được là ăn được, nhưng đồ Túc Bảo cho lại không giống vậy…Quỷ đào hoa cắn một miếng, vẻ mặt mê mẩn: “A… Ta đã không nhớ rõ bao lâu rồi chưa được ăn thứ này nữa…”Việc quỷ nhu nhược làm đầu tiên là cẩn thận cầm kẹo m út Túc Bảo phát bỏ vào túi rồi mới khẽ khàng cầm lên cắn một miếng.Kẹo thật ngọt…Khuôn mặt thiếu niên ngây thơ hiện lên sự chưa thỏa mãn.Quay về nhà họ Tô, bà cụ Tô vội vàng ôm lấy Túc Bảo thơm mạnh một cái.Ra ngoài lâu như vậy, cảm giác như bà ấy và bé yêu đã xa nhau rất lâu rồi vậy.“Đi chơi những gì?” Bà cụ Tô cưng chiều hỏi.Túc Bảo suy nghĩ: “Chúng con đi chơi nhà ma, cậu ba và anh chị rất dính người!”Bà cụ Tô nhíu mày: “Nhà ma?”Trái tim Tô Dĩnh Nhạc xiết lại, anh lập tức giải thích: “Anh cả đã gọi điện từ trước, tất cả đều được dọn dẹp sạch sẽ.”Chỉ là không gặp quỷ giả mà gặp quỷ thật…Lúc này bà cụ Tô mới gật đầu, nhưng bà ấy vẫn cằn nhằn một câu: “Sau này đừng có đi chơi những thứ như vậy nữa, không tốt với mấy đứa nhỏ!”Mặc dù đã dọn những thứ dọa người đi rồi nhưng nếu bị đen đủi thì cũng không hay.Tô Tử Du và Túc Bảo gật đầu như giã tỏi: “Vâng vâng!”Hôm nay Tô Nhất Trần tan làm sớm, cả nhà vừa chuẩn bị ăn cơm thì anh về.

Chương 1104: C1104: Chương 1104