Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1106: C1106: Chương 1106

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mộc Quy Phàm nhìn chân giò trước mặt, cuối cùng vẫn cắn một miếng rồi nhận lấy.“Đồ bé cưng cho, rơi trên mặt đất thì có sao đâu.” Mộc Quy Phàm mỉm cười, thuận tay xoa cằm Túc Bảo: “Rất ngon.”Ánh mắt anh vô cùng cưng chiều, rơi xuống đất thì có làm sao.Trước kia ở tiền tuyết, lúc khó khăn nhất bọn họ còn từng ăn cả rắn chuột.Mộc Quy Phàm cắn chân giò rồi đi rửa tay, sau đó gia nhập đại gia đình, trong bếp tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.Sau bữa ăn.Mộc Quy Phàm nghe Túc Bảo nói hôm nay đi nhà ma thì thầm nghĩ hóa ra còn có thể tập luyện ở nhà ma thế này.Mấy đứa nhãi con trong đội vất vả như thế, hôm nào dẫn mấy người họ đi chơi.Trong đầu Mộc chiến thần xuất hiện một suy nghĩ, quyết định một thời gian dài sau này từng căn nhà ma trong từng công viên trò chơi sẽ không thể bình yên…“Ba, có thể tìm được sao?” Túc Bảo ngồi trong lòng Mộc Quy Phàm cựa quậy, bé làm như người lớn, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc nhìn những kí tự trên màn hình mà bé không hiểu được.Mộc Quy Phàm hack camera của công viên trò chơi, cười khẽ một tiếng: “Ba ra tay còn có thể không được sao?”Túc Bảo cổ vũ vô cùng nhiệt tình: “Không thể!Ánh mắt Mộc Quy Phàm mang theo ý cười rực rỡ, anh không kìm được lòng mà hôn lên đ ỉnh đầu đứa nhỏ.Lúc này màn hình lóe lên một cái, tất cả camera theo dõi ở công viên giải trí hiển thị trên màn hình.Camera bên trong của nhà ma đã bị khóa, chỉ có thể xem camera giám sát bên ngoài. Mặc dù nhân viên nhà ma đã bị Tô Nhất Trần dẹp hết nhưng vẫn có nhân viên công tác ra vào như cũ.Mộc Quy Phàm nhanh chóng thấy một người đàn ông chạy ra.Có rất nhiều trẻ con chạy qua chạy lại trong công viên trò chơi, người lớn đuổi theo trẻ con cũng có, nhưng trong camera có thể thấy rõ cách chạy của người này có chút vấn đề, giống như bị quỷ đuổi theo vậy.“Là người này sao?” Mộc Quy Phàm phóng to hình ảnh.Một người đàn ông đầu trọc cứ như vậy xuất hiện trên màn ảnh.Túc Bảo móc hồ lô linh hồn ra: “Chờ chút, con hỏi thử đã.”Quỷ đào hoa, quỷ hồ đồ, quỷ xui xẻo và quỷ nhu nhược đang đánh mạt chược cứ như vậy bị quăng ra ngoài.Trên mặt quỷ xui xẻo vẫn còn dán mấy cái hóa đơn.Đám quỷ: “???”Túc Bảo không biết ác quỷ trong hồ lô linh hồn đang đánh mạt chược, người nào thua sẽ mất một viên kẹo.Quỷ xui xẻo đã thua mất mười viên, thậm chí còn nợ mấy viên… Trên mặt dán bao nhiêu hóa đơn thì chính là nợ bấy nhiêu viên kẹo.Sau khi bị Túc Bảo đột nhiên kéo ra, nó chớp mắt một cái rồi quăng mạt chược trong tay đi, vô cùng vui vẻ tích cực hỏi: “Túc Bảo, sao vậy? Có nhiệm vụ sao? Ta đi ta đi!”Bầy quỷ cạn lời, đây không phải là chơi xấu sao? Bọn họ còn đang muốn dựa vào quỷ xui xẻo để phát tài đấy!Túc Bảo chỉ vào màn hình hỏi: “Người hôm nay chạy trốn là hắn sao?”Quỷ xui xẻo lại gần, nó ghé sát vào đỉnh đầu Mộc Quy Phàm.

Mộc Quy Phàm nhìn chân giò trước mặt, cuối cùng vẫn cắn một miếng rồi nhận lấy.

“Đồ bé cưng cho, rơi trên mặt đất thì có sao đâu.” Mộc Quy Phàm mỉm cười, thuận tay xoa cằm Túc Bảo: “Rất ngon.”

Ánh mắt anh vô cùng cưng chiều, rơi xuống đất thì có làm sao.

Trước kia ở tiền tuyết, lúc khó khăn nhất bọn họ còn từng ăn cả rắn chuột.

Mộc Quy Phàm cắn chân giò rồi đi rửa tay, sau đó gia nhập đại gia đình, trong bếp tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.

Sau bữa ăn.

Mộc Quy Phàm nghe Túc Bảo nói hôm nay đi nhà ma thì thầm nghĩ hóa ra còn có thể tập luyện ở nhà ma thế này.

Mấy đứa nhãi con trong đội vất vả như thế, hôm nào dẫn mấy người họ đi chơi.

Trong đầu Mộc chiến thần xuất hiện một suy nghĩ, quyết định một thời gian dài sau này từng căn nhà ma trong từng công viên trò chơi sẽ không thể bình yên…

“Ba, có thể tìm được sao?” Túc Bảo ngồi trong lòng Mộc Quy Phàm cựa quậy, bé làm như người lớn, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc nhìn những kí tự trên màn hình mà bé không hiểu được.

Mộc Quy Phàm hack camera của công viên trò chơi, cười khẽ một tiếng: “Ba ra tay còn có thể không được sao?”

Túc Bảo cổ vũ vô cùng nhiệt tình: “Không thể!

Ánh mắt Mộc Quy Phàm mang theo ý cười rực rỡ, anh không kìm được lòng mà hôn lên đ ỉnh đầu đứa nhỏ.Lúc này màn hình lóe lên một cái, tất cả camera theo dõi ở công viên giải trí hiển thị trên màn hình.

Camera bên trong của nhà ma đã bị khóa, chỉ có thể xem camera giám sát bên ngoài. Mặc dù nhân viên nhà ma đã bị Tô Nhất Trần dẹp hết nhưng vẫn có nhân viên công tác ra vào như cũ.

Mộc Quy Phàm nhanh chóng thấy một người đàn ông chạy ra.

Có rất nhiều trẻ con chạy qua chạy lại trong công viên trò chơi, người lớn đuổi theo trẻ con cũng có, nhưng trong camera có thể thấy rõ cách chạy của người này có chút vấn đề, giống như bị quỷ đuổi theo vậy.

“Là người này sao?” Mộc Quy Phàm phóng to hình ảnh.

Một người đàn ông đầu trọc cứ như vậy xuất hiện trên màn ảnh.

Túc Bảo móc hồ lô linh hồn ra: “Chờ chút, con hỏi thử đã.”

Quỷ đào hoa, quỷ hồ đồ, quỷ xui xẻo và quỷ nhu nhược đang đánh mạt chược cứ như vậy bị quăng ra ngoài.

Trên mặt quỷ xui xẻo vẫn còn dán mấy cái hóa đơn.

Đám quỷ: “???”

Túc Bảo không biết ác quỷ trong hồ lô linh hồn đang đánh mạt chược, người nào thua sẽ mất một viên kẹo.

Quỷ xui xẻo đã thua mất mười viên, thậm chí còn nợ mấy viên… Trên mặt dán bao nhiêu hóa đơn thì chính là nợ bấy nhiêu viên kẹo.

Sau khi bị Túc Bảo đột nhiên kéo ra, nó chớp mắt một cái rồi quăng mạt chược trong tay đi, vô cùng vui vẻ tích cực hỏi: “Túc Bảo, sao vậy? Có nhiệm vụ sao? Ta đi ta đi!”

Bầy quỷ cạn lời, đây không phải là chơi xấu sao? Bọn họ còn đang muốn dựa vào quỷ xui xẻo để phát tài đấy!

Túc Bảo chỉ vào màn hình hỏi: “Người hôm nay chạy trốn là hắn sao?”

Quỷ xui xẻo lại gần, nó ghé sát vào đỉnh đầu Mộc Quy Phàm.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mộc Quy Phàm nhìn chân giò trước mặt, cuối cùng vẫn cắn một miếng rồi nhận lấy.“Đồ bé cưng cho, rơi trên mặt đất thì có sao đâu.” Mộc Quy Phàm mỉm cười, thuận tay xoa cằm Túc Bảo: “Rất ngon.”Ánh mắt anh vô cùng cưng chiều, rơi xuống đất thì có làm sao.Trước kia ở tiền tuyết, lúc khó khăn nhất bọn họ còn từng ăn cả rắn chuột.Mộc Quy Phàm cắn chân giò rồi đi rửa tay, sau đó gia nhập đại gia đình, trong bếp tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.Sau bữa ăn.Mộc Quy Phàm nghe Túc Bảo nói hôm nay đi nhà ma thì thầm nghĩ hóa ra còn có thể tập luyện ở nhà ma thế này.Mấy đứa nhãi con trong đội vất vả như thế, hôm nào dẫn mấy người họ đi chơi.Trong đầu Mộc chiến thần xuất hiện một suy nghĩ, quyết định một thời gian dài sau này từng căn nhà ma trong từng công viên trò chơi sẽ không thể bình yên…“Ba, có thể tìm được sao?” Túc Bảo ngồi trong lòng Mộc Quy Phàm cựa quậy, bé làm như người lớn, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc nhìn những kí tự trên màn hình mà bé không hiểu được.Mộc Quy Phàm hack camera của công viên trò chơi, cười khẽ một tiếng: “Ba ra tay còn có thể không được sao?”Túc Bảo cổ vũ vô cùng nhiệt tình: “Không thể!Ánh mắt Mộc Quy Phàm mang theo ý cười rực rỡ, anh không kìm được lòng mà hôn lên đ ỉnh đầu đứa nhỏ.Lúc này màn hình lóe lên một cái, tất cả camera theo dõi ở công viên giải trí hiển thị trên màn hình.Camera bên trong của nhà ma đã bị khóa, chỉ có thể xem camera giám sát bên ngoài. Mặc dù nhân viên nhà ma đã bị Tô Nhất Trần dẹp hết nhưng vẫn có nhân viên công tác ra vào như cũ.Mộc Quy Phàm nhanh chóng thấy một người đàn ông chạy ra.Có rất nhiều trẻ con chạy qua chạy lại trong công viên trò chơi, người lớn đuổi theo trẻ con cũng có, nhưng trong camera có thể thấy rõ cách chạy của người này có chút vấn đề, giống như bị quỷ đuổi theo vậy.“Là người này sao?” Mộc Quy Phàm phóng to hình ảnh.Một người đàn ông đầu trọc cứ như vậy xuất hiện trên màn ảnh.Túc Bảo móc hồ lô linh hồn ra: “Chờ chút, con hỏi thử đã.”Quỷ đào hoa, quỷ hồ đồ, quỷ xui xẻo và quỷ nhu nhược đang đánh mạt chược cứ như vậy bị quăng ra ngoài.Trên mặt quỷ xui xẻo vẫn còn dán mấy cái hóa đơn.Đám quỷ: “???”Túc Bảo không biết ác quỷ trong hồ lô linh hồn đang đánh mạt chược, người nào thua sẽ mất một viên kẹo.Quỷ xui xẻo đã thua mất mười viên, thậm chí còn nợ mấy viên… Trên mặt dán bao nhiêu hóa đơn thì chính là nợ bấy nhiêu viên kẹo.Sau khi bị Túc Bảo đột nhiên kéo ra, nó chớp mắt một cái rồi quăng mạt chược trong tay đi, vô cùng vui vẻ tích cực hỏi: “Túc Bảo, sao vậy? Có nhiệm vụ sao? Ta đi ta đi!”Bầy quỷ cạn lời, đây không phải là chơi xấu sao? Bọn họ còn đang muốn dựa vào quỷ xui xẻo để phát tài đấy!Túc Bảo chỉ vào màn hình hỏi: “Người hôm nay chạy trốn là hắn sao?”Quỷ xui xẻo lại gần, nó ghé sát vào đỉnh đầu Mộc Quy Phàm.

Chương 1106: C1106: Chương 1106