Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1112: C1112: Chương 1112
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mộc Quy Phàm và Tô Dĩnh Nhạc thấy Túc Bảo không vui, định mở miệng an ủi.Còn nhóc con thì vừa tự trách, vừa tiện tay cầm cái ly trên bàn lên, áp vào tường, thu lấy tấm “da” kia.Giây trước đạo sĩ Mộc còn nghĩ với kinh nghiệm bao năm của mình, nhất định phải cần tới pháp khí cao cấp mới thu được người giấy da người này…Vậy mà giây sau…Thế cũng được nữa hả?Có chắc là không phải đang chiếu phim khoa học viễn tưởng không thế?Con ngoan của ta, lúc bắt quỷ đừng tùy tiện như vậy mà, không thì để ba ra tay cũng được…Túc Bảo bịt miệng ly lại, tấm “da” kia ra sức giãy dụa, muốn thoát khỏi cái ly, nhưng có vùng vẫy cỡ nào cũng trốn không nổi.Vì không yên tâm, bé còn dán thêm một tầng bùa bên ngoài, xong xuôi ngẩng đầu lên lại thấy ba và cậu ba ngây ra như phỗng.Túc Bảo nhỏ bé khó hiểu hỏi: “Ba ơi, ban nãy ba vừa nói gì thế ạ?”Khóe miệng Mộc Quy Phàm giật giật: “Không có gì, ba hỏi… con có cần ba lấy đồ ăn giúp không thôi.”Túc Bảo tiện tay đặt ly về lại bàn, sờ bụng nhỏ, rồi lắc đầu đáp: “Thôi ạ.”Bé cùi bắp như vậy, ăn cái gì mà ăn chứ.Phạt bé không được phép ăn nữa. O一 ︿ 一 +oMộc Quy Phàm sờ đầu Túc Bảo, tuổi có chút xíu mà đã biết tự trách bản thân kém cỏi, nghĩ thôi đã thấy buồn cười.“Con như vậy là lợi hại lắm rồi đó.” Mộc Quy Phàm ôm bé vào lòng, gãi cằm bé như đang chơi với mèo con.Túc Bảo không nhịn được, bật cười khanh khách vì ngứa.“Ba ơi, ba đã tìm được tên xấu xa kia rồi hả?” Túc Bảo nói: “Tên đó lợi hại lắm, còn thích hại người nữa, phải bắt gã lại trước, rồi chờ sư phụ về xử lý sau.”Trong mắt Mộc Quy Phàm thoáng hiện vẻ tán dương, còn biết cả đánh không lại thì chờ sư phụ về nữa, đúng là ranh mãnh mà.“Tìm thấy rồi, đêm nay ba sẽ bắt gã về giúp con.”Nghe vậy, Tô Dĩnh Nhạc trầm ngâm vài giây, nói: “Muốn bắt sống gã, còn nhốt tận mấy ngày thì phải tìm lý do nào hợp lý mới được.”Mộc Quy Phàm nhướng mày, ngang ngược hỏi: “Tôi bắt người mà cũng cần lý do hả?”Tô Dĩnh Nhạc cạn lời: “… Chú không sợ sẽ bị mang tiếng xấu sao?Mộc Quy Phàm trưng ra vẻ mặt thờ ơ, làm như không thèm để ý, nói: “Người bắt gã là gia chủ Mộc đấy, có gì mà ảnh hưởng chứ?”Tô Dĩnh Nhạc: “… ”Cuối cùng anh cũng biết em rể kiêu ngạo tới cỡ nào, rõ ràng bình thường trông nghiêm chỉnh lắm mà…Thấy Túc Bảo dỏng tai lắng nghe, trên mặt còn hiện rõ vẻ tò mò, cuối cùng Mộc Quy Phàm vẫn giải thích một câu: “Yên tâm đi, ba sẽ không làm ra chuyện gì vi phạm pháp luật đâu, muốn bắt người tất phải có lý do rồi.”Túc Bảo gật đầu lia lịa, tóm lại bé tin tưởng ba tuyệt đối, không chút nghi ngờ.
Mộc Quy Phàm và Tô Dĩnh Nhạc thấy Túc Bảo không vui, định mở miệng an ủi.
Còn nhóc con thì vừa tự trách, vừa tiện tay cầm cái ly trên bàn lên, áp vào tường, thu lấy tấm “da” kia.
Giây trước đạo sĩ Mộc còn nghĩ với kinh nghiệm bao năm của mình, nhất định phải cần tới pháp khí cao cấp mới thu được người giấy da người này…
Vậy mà giây sau…
Thế cũng được nữa hả?
Có chắc là không phải đang chiếu phim khoa học viễn tưởng không thế?
Con ngoan của ta, lúc bắt quỷ đừng tùy tiện như vậy mà, không thì để ba ra tay cũng được…
Túc Bảo bịt miệng ly lại, tấm “da” kia ra sức giãy dụa, muốn thoát khỏi cái ly, nhưng có vùng vẫy cỡ nào cũng trốn không nổi.
Vì không yên tâm, bé còn dán thêm một tầng bùa bên ngoài, xong xuôi ngẩng đầu lên lại thấy ba và cậu ba ngây ra như phỗng.
Túc Bảo nhỏ bé khó hiểu hỏi: “Ba ơi, ban nãy ba vừa nói gì thế ạ?”
Khóe miệng Mộc Quy Phàm giật giật: “Không có gì, ba hỏi… con có cần ba lấy đồ ăn giúp không thôi.”
Túc Bảo tiện tay đặt ly về lại bàn, sờ bụng nhỏ, rồi lắc đầu đáp: “Thôi ạ.”
Bé cùi bắp như vậy, ăn cái gì mà ăn chứ.
Phạt bé không được phép ăn nữa. O一 ︿ 一 +o
Mộc Quy Phàm sờ đầu Túc Bảo, tuổi có chút xíu mà đã biết tự trách bản thân kém cỏi, nghĩ thôi đã thấy buồn cười.
“Con như vậy là lợi hại lắm rồi đó.” Mộc Quy Phàm ôm bé vào lòng, gãi cằm bé như đang chơi với mèo con.
Túc Bảo không nhịn được, bật cười khanh khách vì ngứa.
“Ba ơi, ba đã tìm được tên xấu xa kia rồi hả?” Túc Bảo nói: “Tên đó lợi hại lắm, còn thích hại người nữa, phải bắt gã lại trước, rồi chờ sư phụ về xử lý sau.”
Trong mắt Mộc Quy Phàm thoáng hiện vẻ tán dương, còn biết cả đánh không lại thì chờ sư phụ về nữa, đúng là ranh mãnh mà.
“Tìm thấy rồi, đêm nay ba sẽ bắt gã về giúp con.”
Nghe vậy, Tô Dĩnh Nhạc trầm ngâm vài giây, nói: “Muốn bắt sống gã, còn nhốt tận mấy ngày thì phải tìm lý do nào hợp lý mới được.”
Mộc Quy Phàm nhướng mày, ngang ngược hỏi: “Tôi bắt người mà cũng cần lý do hả?”
Tô Dĩnh Nhạc cạn lời: “… Chú không sợ sẽ bị mang tiếng xấu sao?
Mộc Quy Phàm trưng ra vẻ mặt thờ ơ, làm như không thèm để ý, nói: “Người bắt gã là gia chủ Mộc đấy, có gì mà ảnh hưởng chứ?”
Tô Dĩnh Nhạc: “… ”
Cuối cùng anh cũng biết em rể kiêu ngạo tới cỡ nào, rõ ràng bình thường trông nghiêm chỉnh lắm mà…
Thấy Túc Bảo dỏng tai lắng nghe, trên mặt còn hiện rõ vẻ tò mò, cuối cùng Mộc Quy Phàm vẫn giải thích một câu: “Yên tâm đi, ba sẽ không làm ra chuyện gì vi phạm pháp luật đâu, muốn bắt người tất phải có lý do rồi.”
Túc Bảo gật đầu lia lịa, tóm lại bé tin tưởng ba tuyệt đối, không chút nghi ngờ.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mộc Quy Phàm và Tô Dĩnh Nhạc thấy Túc Bảo không vui, định mở miệng an ủi.Còn nhóc con thì vừa tự trách, vừa tiện tay cầm cái ly trên bàn lên, áp vào tường, thu lấy tấm “da” kia.Giây trước đạo sĩ Mộc còn nghĩ với kinh nghiệm bao năm của mình, nhất định phải cần tới pháp khí cao cấp mới thu được người giấy da người này…Vậy mà giây sau…Thế cũng được nữa hả?Có chắc là không phải đang chiếu phim khoa học viễn tưởng không thế?Con ngoan của ta, lúc bắt quỷ đừng tùy tiện như vậy mà, không thì để ba ra tay cũng được…Túc Bảo bịt miệng ly lại, tấm “da” kia ra sức giãy dụa, muốn thoát khỏi cái ly, nhưng có vùng vẫy cỡ nào cũng trốn không nổi.Vì không yên tâm, bé còn dán thêm một tầng bùa bên ngoài, xong xuôi ngẩng đầu lên lại thấy ba và cậu ba ngây ra như phỗng.Túc Bảo nhỏ bé khó hiểu hỏi: “Ba ơi, ban nãy ba vừa nói gì thế ạ?”Khóe miệng Mộc Quy Phàm giật giật: “Không có gì, ba hỏi… con có cần ba lấy đồ ăn giúp không thôi.”Túc Bảo tiện tay đặt ly về lại bàn, sờ bụng nhỏ, rồi lắc đầu đáp: “Thôi ạ.”Bé cùi bắp như vậy, ăn cái gì mà ăn chứ.Phạt bé không được phép ăn nữa. O一 ︿ 一 +oMộc Quy Phàm sờ đầu Túc Bảo, tuổi có chút xíu mà đã biết tự trách bản thân kém cỏi, nghĩ thôi đã thấy buồn cười.“Con như vậy là lợi hại lắm rồi đó.” Mộc Quy Phàm ôm bé vào lòng, gãi cằm bé như đang chơi với mèo con.Túc Bảo không nhịn được, bật cười khanh khách vì ngứa.“Ba ơi, ba đã tìm được tên xấu xa kia rồi hả?” Túc Bảo nói: “Tên đó lợi hại lắm, còn thích hại người nữa, phải bắt gã lại trước, rồi chờ sư phụ về xử lý sau.”Trong mắt Mộc Quy Phàm thoáng hiện vẻ tán dương, còn biết cả đánh không lại thì chờ sư phụ về nữa, đúng là ranh mãnh mà.“Tìm thấy rồi, đêm nay ba sẽ bắt gã về giúp con.”Nghe vậy, Tô Dĩnh Nhạc trầm ngâm vài giây, nói: “Muốn bắt sống gã, còn nhốt tận mấy ngày thì phải tìm lý do nào hợp lý mới được.”Mộc Quy Phàm nhướng mày, ngang ngược hỏi: “Tôi bắt người mà cũng cần lý do hả?”Tô Dĩnh Nhạc cạn lời: “… Chú không sợ sẽ bị mang tiếng xấu sao?Mộc Quy Phàm trưng ra vẻ mặt thờ ơ, làm như không thèm để ý, nói: “Người bắt gã là gia chủ Mộc đấy, có gì mà ảnh hưởng chứ?”Tô Dĩnh Nhạc: “… ”Cuối cùng anh cũng biết em rể kiêu ngạo tới cỡ nào, rõ ràng bình thường trông nghiêm chỉnh lắm mà…Thấy Túc Bảo dỏng tai lắng nghe, trên mặt còn hiện rõ vẻ tò mò, cuối cùng Mộc Quy Phàm vẫn giải thích một câu: “Yên tâm đi, ba sẽ không làm ra chuyện gì vi phạm pháp luật đâu, muốn bắt người tất phải có lý do rồi.”Túc Bảo gật đầu lia lịa, tóm lại bé tin tưởng ba tuyệt đối, không chút nghi ngờ.