Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1115: C1115: Chương 1115

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Hắn ta còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị người kia đè bẹp xuống đất, trên trán với sau lưng bị dán một lá bùa!Lá bùa bốc chảy, tạo thành ngọn lửa xanh lá cây, đốt hắn ta đến độ kêu oai oái!“Anh… anh là ai!” Gã đàn ông sợ sệt hỏi.Mộc Quy Phàm quơ quào giấy chứng nhận trong tay, cười khẩy bảo: “Đi theo tôi một chuyến.”Hắn ta ngạc nhiên lắm, vội hét lớn: “Dựa vào đâu mà bắt tôi!”Mộc Quy Phàm “Sa vào tệ nạn.”Gã đàn ông: “…”Trần đời hắn ta chưa từng thấy cảnh sát phòng chống tệ nạn nào mà lại dán bùa lên trán người ta hết á…Mộc Quy Phàm còng tay người đàn ông hói đầu và trói thật chặt. Đặc biệt, đôi tay của hắn bị trói chặt đến độ ngón tay hắn cũng không thể cử động được.Người đàn ông không cam tâm, nhìn chằm chằm vào Mộc Quy Phàm.“Mày là đạo sĩ hả?” Hắn hung hăng hỏi.Mộc Quy Phàm vô cùng hài lòng với thân phận này, anh gật đầu: “Không tệ.”Người đàn ông: “……”Mộc Quy Phàm thừa nhận nhanh như vậy lại khiến hắn không tin!Nhưng nếu không phải đạo sĩ, sao có thể dán bùa?“Sao mày tìm được tao?” Người đàn ông hỏi.Không thể nào, hắn đã ở đây lâu như vậy, hắn vô cùng quen thuộc với toàn bộ con hẻm này, chỉ có gió lay cỏ động hắn sẽ lập tức biết ngay.Sau khi rời khỏi công viên vui chơi, hắn tránh xa camera, cải trang hai lần, bước vào một trung tâm mua sắm đông đúc người rồi rời đi bằng tàu điện ngầm.Hơn nữa hắn còn có khả năng gấp người giấy, hắn dám đảm bảo ngay cả những người thuộc bộ phận đặc biệt cũng không thể tìm thấy hắn.Mộc Quy Phàm đeo găng tay vào, nhìn xung quanh rồi trả lời cho có lệ: “Anh đoán xem.”Người đàn ông: “……”Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn Mộc Quy Phàm đang lục lọi trong nhà, đáy mắt hắn chất chứa sự lạnh lùng.Tên hói đầu thầm nghĩ: Gã đạo sĩ này quả thực rất lợi hại, nhất là lá bùa trong tay gã- thứ mà đạo sĩ bình thường không thể vẽ được!Không ai biết rõ hơn hắn rằng: Dù thế gian này có rất nhiều đạo sĩ, nhưng rất ít đạo sĩ có thể vẽ được bùa thật, và càng ít người có thể vẽ được lá bùa lợi hại.Hắn đoán Mộc Quy Phàm không còn nhiều lá bùa lợi hại như ban nãy——Lần trước hắn gặp phải một người thần bí cực kỳ lợi hại, thế nhưng trong tay người đó cũng chỉ có mười lá bùa thường dùng mà thôi!Vì vậy, hắn nhất định sẽ thành công đánh lén Mộc Quy Phàm!Người giấy mà hắn đè ở đầu lưỡi có liên hệ với vận mệnh của hắn, nếu đạo sĩ không có mười lá bùa thì không thể trấn áp được, gã đạo sĩ khốn kiếp này dám giẫm lên mặt hắn, gã chết chắc rồi! …Người đàn ông hói đầu lặng lẽ đẩy đầu lưỡi, đè người giấy trong miệng rồi nhổ thật mạnh ra ngoài!

Hắn ta còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị người kia đè bẹp xuống đất, trên trán với sau lưng bị dán một lá bùa!

Lá bùa bốc chảy, tạo thành ngọn lửa xanh lá cây, đốt hắn ta đến độ kêu oai oái!

“Anh… anh là ai!” Gã đàn ông sợ sệt hỏi.

Mộc Quy Phàm quơ quào giấy chứng nhận trong tay, cười khẩy bảo: “Đi theo tôi một chuyến.”

Hắn ta ngạc nhiên lắm, vội hét lớn: “Dựa vào đâu mà bắt tôi!”

Mộc Quy Phàm “Sa vào tệ nạn.”

Gã đàn ông: “…”

Trần đời hắn ta chưa từng thấy cảnh sát phòng chống tệ nạn nào mà lại dán bùa lên trán người ta hết á…

Mộc Quy Phàm còng tay người đàn ông hói đầu và trói thật chặt. Đặc biệt, đôi tay của hắn bị trói chặt đến độ ngón tay hắn cũng không thể cử động được.

Người đàn ông không cam tâm, nhìn chằm chằm vào Mộc Quy Phàm.

“Mày là đạo sĩ hả?” Hắn hung hăng hỏi.

Mộc Quy Phàm vô cùng hài lòng với thân phận này, anh gật đầu: “Không tệ.”

Người đàn ông: “……”

Mộc Quy Phàm thừa nhận nhanh như vậy lại khiến hắn không tin!

Nhưng nếu không phải đạo sĩ, sao có thể dán bùa?

“Sao mày tìm được tao?” Người đàn ông hỏi.

Không thể nào, hắn đã ở đây lâu như vậy, hắn vô cùng quen thuộc với toàn bộ con hẻm này, chỉ có gió lay cỏ động hắn sẽ lập tức biết ngay.

Sau khi rời khỏi công viên vui chơi, hắn tránh xa camera, cải trang hai lần, bước vào một trung tâm mua sắm đông đúc người rồi rời đi bằng tàu điện ngầm.

Hơn nữa hắn còn có khả năng gấp người giấy, hắn dám đảm bảo ngay cả những người thuộc bộ phận đặc biệt cũng không thể tìm thấy hắn.

Mộc Quy Phàm đeo găng tay vào, nhìn xung quanh rồi trả lời cho có lệ: “Anh đoán xem.”

Người đàn ông: “……”

Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn Mộc Quy Phàm đang lục lọi trong nhà, đáy mắt hắn chất chứa sự lạnh lùng.

Tên hói đầu thầm nghĩ: Gã đạo sĩ này quả thực rất lợi hại, nhất là lá bùa trong tay gã- thứ mà đạo sĩ bình thường không thể vẽ được!

Không ai biết rõ hơn hắn rằng: Dù thế gian này có rất nhiều đạo sĩ, nhưng rất ít đạo sĩ có thể vẽ được bùa thật, và càng ít người có thể vẽ được lá bùa lợi hại.

Hắn đoán Mộc Quy Phàm không còn nhiều lá bùa lợi hại như ban nãy——

Lần trước hắn gặp phải một người thần bí cực kỳ lợi hại, thế nhưng trong tay người đó cũng chỉ có mười lá bùa thường dùng mà thôi!

Vì vậy, hắn nhất định sẽ thành công đánh lén Mộc Quy Phàm!

Người giấy mà hắn đè ở đầu lưỡi có liên hệ với vận mệnh của hắn, nếu đạo sĩ không có mười lá bùa thì không thể trấn áp được, gã đạo sĩ khốn kiếp này dám giẫm lên mặt hắn, gã chết chắc rồi! …

Người đàn ông hói đầu lặng lẽ đẩy đầu lưỡi, đè người giấy trong miệng rồi nhổ thật mạnh ra ngoài!

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Hắn ta còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị người kia đè bẹp xuống đất, trên trán với sau lưng bị dán một lá bùa!Lá bùa bốc chảy, tạo thành ngọn lửa xanh lá cây, đốt hắn ta đến độ kêu oai oái!“Anh… anh là ai!” Gã đàn ông sợ sệt hỏi.Mộc Quy Phàm quơ quào giấy chứng nhận trong tay, cười khẩy bảo: “Đi theo tôi một chuyến.”Hắn ta ngạc nhiên lắm, vội hét lớn: “Dựa vào đâu mà bắt tôi!”Mộc Quy Phàm “Sa vào tệ nạn.”Gã đàn ông: “…”Trần đời hắn ta chưa từng thấy cảnh sát phòng chống tệ nạn nào mà lại dán bùa lên trán người ta hết á…Mộc Quy Phàm còng tay người đàn ông hói đầu và trói thật chặt. Đặc biệt, đôi tay của hắn bị trói chặt đến độ ngón tay hắn cũng không thể cử động được.Người đàn ông không cam tâm, nhìn chằm chằm vào Mộc Quy Phàm.“Mày là đạo sĩ hả?” Hắn hung hăng hỏi.Mộc Quy Phàm vô cùng hài lòng với thân phận này, anh gật đầu: “Không tệ.”Người đàn ông: “……”Mộc Quy Phàm thừa nhận nhanh như vậy lại khiến hắn không tin!Nhưng nếu không phải đạo sĩ, sao có thể dán bùa?“Sao mày tìm được tao?” Người đàn ông hỏi.Không thể nào, hắn đã ở đây lâu như vậy, hắn vô cùng quen thuộc với toàn bộ con hẻm này, chỉ có gió lay cỏ động hắn sẽ lập tức biết ngay.Sau khi rời khỏi công viên vui chơi, hắn tránh xa camera, cải trang hai lần, bước vào một trung tâm mua sắm đông đúc người rồi rời đi bằng tàu điện ngầm.Hơn nữa hắn còn có khả năng gấp người giấy, hắn dám đảm bảo ngay cả những người thuộc bộ phận đặc biệt cũng không thể tìm thấy hắn.Mộc Quy Phàm đeo găng tay vào, nhìn xung quanh rồi trả lời cho có lệ: “Anh đoán xem.”Người đàn ông: “……”Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn Mộc Quy Phàm đang lục lọi trong nhà, đáy mắt hắn chất chứa sự lạnh lùng.Tên hói đầu thầm nghĩ: Gã đạo sĩ này quả thực rất lợi hại, nhất là lá bùa trong tay gã- thứ mà đạo sĩ bình thường không thể vẽ được!Không ai biết rõ hơn hắn rằng: Dù thế gian này có rất nhiều đạo sĩ, nhưng rất ít đạo sĩ có thể vẽ được bùa thật, và càng ít người có thể vẽ được lá bùa lợi hại.Hắn đoán Mộc Quy Phàm không còn nhiều lá bùa lợi hại như ban nãy——Lần trước hắn gặp phải một người thần bí cực kỳ lợi hại, thế nhưng trong tay người đó cũng chỉ có mười lá bùa thường dùng mà thôi!Vì vậy, hắn nhất định sẽ thành công đánh lén Mộc Quy Phàm!Người giấy mà hắn đè ở đầu lưỡi có liên hệ với vận mệnh của hắn, nếu đạo sĩ không có mười lá bùa thì không thể trấn áp được, gã đạo sĩ khốn kiếp này dám giẫm lên mặt hắn, gã chết chắc rồi! …Người đàn ông hói đầu lặng lẽ đẩy đầu lưỡi, đè người giấy trong miệng rồi nhổ thật mạnh ra ngoài!

Chương 1115: C1115: Chương 1115