Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 350
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 350Hoắc Tư Tước: “……”Đột nhiện hắn lại không muốn xem, bởi vì hắn thấy cuốn số mà hắn đang cầm trong tay này là cuốn số ghi chép thời trung học của cô. Chữ viết bên trong và chữ viết trong cuốn số cô đặt trên mặt bàn hôm qua là hoàn toàn giống nhau.Chồng thư đó đã tích góp tận mười năm.Từ sáu năm hắn ở nhà bị nhốt, cho đến những năm sau khi hắn xuất ngoại, mỗi tháng đều có những bức thư nặc danh gửi đến chỗ hắn. Tính ra, là từ tiểu học, trung học cơ sở, rồi đến lớp 10…Cho nên, suy nghĩ hoang đường kia của hắn là đúng.Hắn thật sự chưa từng thoát khỏi lòng bàn tay cô!Hắn ngồi đó không nhúc nhích.Toàn bộ trong phòng làm việc tràn ngập bầu không khí nghẹt thở. Hắn nhìn chằm chằm một chỗ, lạnh lùng, tức giận, thống hận… Bao gồm cả sát khí cũng nhảy ra!Tất cả đều xuất hiện trong khoảnh khắc này.Hắn làm sao vậy?Sao đột nhiên lại đáng sợ như vậy?Lâm Tử Dương bị dọa sợ đến mức không dám lên tiếng nữa.Sau khi Ôn Hủ Hủ xử lý Hoắc Tư Tinh cô cảm thấy tâm tình của mình khá hơn rất nhiều.Bốn giờ chiều, cô phải đi đón ba đứa nhỏ.“Thật ngại quá, tôi phải tan ca trước, bệnh nhân này anh giúp tôi xem nhé. Chờ ngày mai đi làm, tôi xem lại có thể phẫu thuật hay không?”Trước khi rời đi, Ôn Hủ Hủ đặc biệt dặn dò bác sĩ trực ban hôm nay chú ý nhiều hơn đến một bệnh nhân bị thủng màng khí.Bác sĩ nhận lấy bệnh án, gật đầu.“Được, chủ nhiệm. Nhưng loại bệnh nhân này có phải thuộc về chuyên môn của cô đâu? Cô là trung y, cần giải phẫu cô cũng không giúp được gì?”“Nghe nói bệnh nhân đó dị ứng với thuốc mê, cho nên viện trưởng bảo tôi làm phẫu thuật gây mê bằng phương pháp châm cứu.”Ôn Hủ Hủ vừa cởi áo blouse trắng, vừa giải thích với vị bác sĩ này một câu.Loại chuyện này đúng là thường xảy ra. Có vài người bẩm sinh đã dị ứng với thuốc mê, lúc đó bệnh viện chỉ có thể nghĩ biện pháp khác để gây mê cho bệnh nhân.Mà thuật châm cứu của Trung y là tốt nhất.Ôn Hủ Hủ rời khỏi bệnh viện, đến nhà trẻ đón con.Tối nay làm gì đây?Trên đường đi cô vắt óc cô suy nghĩ bữa tối nên xử lí thế nào đây.Dù sao, buổi tối không chỉ có ba mẹ con bọn họ ăn cơm.Thế nhưng, sau khi gặp ba đứa trẻ, cô lại phát hiện cả ba đứa nhỏ đều ủ rũ.“Ba đứa con làm sao vậy? Sao giống như bánh đa nhúng nước vậy?” Ôn Hủ Hủ nhìn thấy, tò mò hỏi.Mấy đứa nhỏ: “…”Nhược Nhược như thể đang muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng vẫn bị Mặc Bảo uyển chuyển ngăn lại.
Chương 350
Hoắc Tư Tước: “……”
Đột nhiện hắn lại không muốn xem, bởi vì hắn thấy cuốn số mà hắn đang cầm trong tay này là cuốn số ghi chép thời trung học của cô. Chữ viết bên trong và chữ viết trong cuốn số cô đặt trên mặt bàn hôm qua là hoàn toàn giống nhau.
Chồng thư đó đã tích góp tận mười năm.
Từ sáu năm hắn ở nhà bị nhốt, cho đến những năm sau khi hắn xuất ngoại, mỗi tháng đều có những bức thư nặc danh gửi đến chỗ hắn. Tính ra, là từ tiểu học, trung học cơ sở, rồi đến lớp 10…
Cho nên, suy nghĩ hoang đường kia của hắn là đúng.
Hắn thật sự chưa từng thoát khỏi lòng bàn tay cô!
Hắn ngồi đó không nhúc nhích.
Toàn bộ trong phòng làm việc tràn ngập bầu không khí nghẹt thở. Hắn nhìn chằm chằm một chỗ, lạnh lùng, tức giận, thống hận… Bao gồm cả sát khí cũng nhảy ra!
Tất cả đều xuất hiện trong khoảnh khắc này.
Hắn làm sao vậy?
Sao đột nhiên lại đáng sợ như vậy?
Lâm Tử Dương bị dọa sợ đến mức không dám lên tiếng nữa.
Sau khi Ôn Hủ Hủ xử lý Hoắc Tư Tinh cô cảm thấy tâm tình của mình khá hơn rất nhiều.
Bốn giờ chiều, cô phải đi đón ba đứa nhỏ.
“Thật ngại quá, tôi phải tan ca trước, bệnh nhân này anh giúp tôi xem nhé. Chờ ngày mai đi làm, tôi xem lại có thể phẫu thuật hay không?”
Trước khi rời đi, Ôn Hủ Hủ đặc biệt dặn dò bác sĩ trực ban hôm nay chú ý nhiều hơn đến một bệnh nhân bị thủng màng khí.
Bác sĩ nhận lấy bệnh án, gật đầu.
“Được, chủ nhiệm. Nhưng loại bệnh nhân này có phải thuộc về chuyên môn của cô đâu? Cô là trung y, cần giải phẫu cô cũng không giúp được gì?”
“Nghe nói bệnh nhân đó dị ứng với thuốc mê, cho nên viện trưởng bảo tôi làm phẫu thuật gây mê bằng phương pháp châm cứu.”
Ôn Hủ Hủ vừa cởi áo blouse trắng, vừa giải thích với vị bác sĩ này một câu.
Loại chuyện này đúng là thường xảy ra. Có vài người bẩm sinh đã dị ứng với thuốc mê, lúc đó bệnh viện chỉ có thể nghĩ biện pháp khác để gây mê cho bệnh nhân.
Mà thuật châm cứu của Trung y là tốt nhất.
Ôn Hủ Hủ rời khỏi bệnh viện, đến nhà trẻ đón con.
Tối nay làm gì đây?
Trên đường đi cô vắt óc cô suy nghĩ bữa tối nên xử lí thế nào đây.
Dù sao, buổi tối không chỉ có ba mẹ con bọn họ ăn cơm.
Thế nhưng, sau khi gặp ba đứa trẻ, cô lại phát hiện cả ba đứa nhỏ đều ủ rũ.
“Ba đứa con làm sao vậy? Sao giống như bánh đa nhúng nước vậy?” Ôn Hủ Hủ nhìn thấy, tò mò hỏi.
Mấy đứa nhỏ: “…”
Nhược Nhược như thể đang muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng vẫn bị Mặc Bảo uyển chuyển ngăn lại.
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 350Hoắc Tư Tước: “……”Đột nhiện hắn lại không muốn xem, bởi vì hắn thấy cuốn số mà hắn đang cầm trong tay này là cuốn số ghi chép thời trung học của cô. Chữ viết bên trong và chữ viết trong cuốn số cô đặt trên mặt bàn hôm qua là hoàn toàn giống nhau.Chồng thư đó đã tích góp tận mười năm.Từ sáu năm hắn ở nhà bị nhốt, cho đến những năm sau khi hắn xuất ngoại, mỗi tháng đều có những bức thư nặc danh gửi đến chỗ hắn. Tính ra, là từ tiểu học, trung học cơ sở, rồi đến lớp 10…Cho nên, suy nghĩ hoang đường kia của hắn là đúng.Hắn thật sự chưa từng thoát khỏi lòng bàn tay cô!Hắn ngồi đó không nhúc nhích.Toàn bộ trong phòng làm việc tràn ngập bầu không khí nghẹt thở. Hắn nhìn chằm chằm một chỗ, lạnh lùng, tức giận, thống hận… Bao gồm cả sát khí cũng nhảy ra!Tất cả đều xuất hiện trong khoảnh khắc này.Hắn làm sao vậy?Sao đột nhiên lại đáng sợ như vậy?Lâm Tử Dương bị dọa sợ đến mức không dám lên tiếng nữa.Sau khi Ôn Hủ Hủ xử lý Hoắc Tư Tinh cô cảm thấy tâm tình của mình khá hơn rất nhiều.Bốn giờ chiều, cô phải đi đón ba đứa nhỏ.“Thật ngại quá, tôi phải tan ca trước, bệnh nhân này anh giúp tôi xem nhé. Chờ ngày mai đi làm, tôi xem lại có thể phẫu thuật hay không?”Trước khi rời đi, Ôn Hủ Hủ đặc biệt dặn dò bác sĩ trực ban hôm nay chú ý nhiều hơn đến một bệnh nhân bị thủng màng khí.Bác sĩ nhận lấy bệnh án, gật đầu.“Được, chủ nhiệm. Nhưng loại bệnh nhân này có phải thuộc về chuyên môn của cô đâu? Cô là trung y, cần giải phẫu cô cũng không giúp được gì?”“Nghe nói bệnh nhân đó dị ứng với thuốc mê, cho nên viện trưởng bảo tôi làm phẫu thuật gây mê bằng phương pháp châm cứu.”Ôn Hủ Hủ vừa cởi áo blouse trắng, vừa giải thích với vị bác sĩ này một câu.Loại chuyện này đúng là thường xảy ra. Có vài người bẩm sinh đã dị ứng với thuốc mê, lúc đó bệnh viện chỉ có thể nghĩ biện pháp khác để gây mê cho bệnh nhân.Mà thuật châm cứu của Trung y là tốt nhất.Ôn Hủ Hủ rời khỏi bệnh viện, đến nhà trẻ đón con.Tối nay làm gì đây?Trên đường đi cô vắt óc cô suy nghĩ bữa tối nên xử lí thế nào đây.Dù sao, buổi tối không chỉ có ba mẹ con bọn họ ăn cơm.Thế nhưng, sau khi gặp ba đứa trẻ, cô lại phát hiện cả ba đứa nhỏ đều ủ rũ.“Ba đứa con làm sao vậy? Sao giống như bánh đa nhúng nước vậy?” Ôn Hủ Hủ nhìn thấy, tò mò hỏi.Mấy đứa nhỏ: “…”Nhược Nhược như thể đang muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng vẫn bị Mặc Bảo uyển chuyển ngăn lại.