Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1134: C1134: Chương 1134
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Thậm chí còn đuổi theo tới tận cửa nhà để dán lên người anh.Tô Tử Du sờ cằm, tư duy phân tán: “Chẳng lẽ ‘Hạt gạo Mã Lâm’ là học trò của gã hói đầu? Thấy chủ nhân bị bắt, dì này tìm cách giải cứu nên đã tìm đến tận nhà chúng ta. Dì ấy muốn khống chế chú ba rồi đe dọa dượng phải thả gã hói đầu ra.”Mộc Quy Phàm trưng ra vẻ mặt lạnh tanh: “Suy luận hay lắm, lần sau đừng suy nữa.”Tô Tử Du trừng mắt: “Lẽ nào không phải sao? Con cảm thấy con nói có lý!”Mộc Quy Phàm nói, “Đầu tiên, trước khi các con đến công viên giải trí, ‘Hạt gạo Mã Lâm’ đã gọi điện để hẹn giao quần áo, cô ta không thể chưa bói đã biết chuyện gã hói đầu bị bắt.”“Thứ hai, chỉ có mùi hương của bùa hoa đào giống với mùi của người đàn ông hói đầu. Mùi hương từ Hạt gạo Mã Lâm không đem lại cảm giác quen thuộc này.”“Thứ ba, kỹ thuật dán bùa kém cỏi của Hạt gạo Mã Lâm cho thấy rõ rằng cô ta không làm ngành khống chế ma quỷ.”Tô Tử Du không tìm được gì để phản bác, đành phải thừa nhận phân tích của dượng mình là đúng.“Thế nên?” Tô Tử Du hỏi.Mộc Quy Phàm nói: “Cho nên gã hói đầu và Hạt gạo Mã Lâm không quen biết nhau, nhưng người đưa bùa hoa đào cho Hạt gạo Mã Lâm chắc chắn quen biết gã hói đầu.”“Người đàn ông hói đầu và người vẽ lá bùa là người đi chung đường. Có lẽ Hạt gạo Mã Lâm chỉ tình cờ đi cầu được lá bùa hoa đào. Cô ta không biết người đàn ông hói đầu hay người đã vẽ lá bùa đâu.”Dòng suy nghĩ của Tô Tử Du đột nhiên trở nên rõ ràng: “Ồ ồ ồ!”Cậu không thể phủ nhận Mộc Quy Phàm vô cùng lợi hại, tất cả phân tích của anh đều đúng.Tô Dĩnh Nhạc gật đầu đồng ý.Túc Bảo ù ù cạc cạc, nói chung cứ gật đầu theo là được rồi!Cô bé gật đầu như gà mổ thóc: “Dạ dạ!”Mộc Quy Phàm chỉ cảm thấy buồn cười, giải thích đơn giản: “Vì thế bây giờ chúng ta phải xác định xem người vẽ bùa là ai.”Chỉ cần điều tra tung tích của Hạt gạo Mã Lâm trong khoảng thời gian này là có thể biết được điều này.Mộc Quy Phàm nhìn đồng hồ nói: “Cho ba một giờ, ba nhất định sẽ cho con kết quả chính xác!”Lúc này, cụ rùa thò đầu ra khỏi gầm bàn với miếng thịt tôm yêu thích trong miệng.Túc Bảo bắt chước giọng điệu của ba bé: “Cho con một phút! Trong một phút nữa, bảo bối con đây nhất định sẽ cho ba một… ừm, một kết quả không quá chính xác.”Bé cảm thấy áy náy, ngẩng đầu lên: “Con gà quá, không đoán ra được tên người bí ẩn vẽ lá bùa.”Thế nên bé mới nói không quá chính xác.Mọi người: “…”Túc Bảo tóm lấy cụ rùa và xoay một vòng…Cụ rùa lâu rồi không được xoay, dạo này cụ không bị con vẹt khó chịu dụi đầu vào nên nhất thời không quen.Sau đó miếng thịt tôm trong miệng bay ra ngoài.Cụ rùa: “…”Túc Bảo nhìn chằm chằm vào cụ rùa, nói: “Ba, gần đây chú kia mới từ miền đông nam trở về. Chú ấy rất rất giàu, cao và gầy… à, ước chừng chú ấy bằng tuổi chú Nhiếp.”Tô Tử Du cổ vũ: “Wow, thế mà em cũng bói quẻ ra được!”Tô Dĩnh Nhạc: Quá thần bí, hơi khó tin…
Thậm chí còn đuổi theo tới tận cửa nhà để dán lên người anh.
Tô Tử Du sờ cằm, tư duy phân tán: “Chẳng lẽ ‘Hạt gạo Mã Lâm’ là học trò của gã hói đầu? Thấy chủ nhân bị bắt, dì này tìm cách giải cứu nên đã tìm đến tận nhà chúng ta. Dì ấy muốn khống chế chú ba rồi đe dọa dượng phải thả gã hói đầu ra.”
Mộc Quy Phàm trưng ra vẻ mặt lạnh tanh: “Suy luận hay lắm, lần sau đừng suy nữa.”
Tô Tử Du trừng mắt: “Lẽ nào không phải sao? Con cảm thấy con nói có lý!”
Mộc Quy Phàm nói, “Đầu tiên, trước khi các con đến công viên giải trí, ‘Hạt gạo Mã Lâm’ đã gọi điện để hẹn giao quần áo, cô ta không thể chưa bói đã biết chuyện gã hói đầu bị bắt.”
“Thứ hai, chỉ có mùi hương của bùa hoa đào giống với mùi của người đàn ông hói đầu. Mùi hương từ Hạt gạo Mã Lâm không đem lại cảm giác quen thuộc này.”
“Thứ ba, kỹ thuật dán bùa kém cỏi của Hạt gạo Mã Lâm cho thấy rõ rằng cô ta không làm ngành khống chế ma quỷ.”
Tô Tử Du không tìm được gì để phản bác, đành phải thừa nhận phân tích của dượng mình là đúng.
“Thế nên?” Tô Tử Du hỏi.
Mộc Quy Phàm nói: “Cho nên gã hói đầu và Hạt gạo Mã Lâm không quen biết nhau, nhưng người đưa bùa hoa đào cho Hạt gạo Mã Lâm chắc chắn quen biết gã hói đầu.”
“Người đàn ông hói đầu và người vẽ lá bùa là người đi chung đường. Có lẽ Hạt gạo Mã Lâm chỉ tình cờ đi cầu được lá bùa hoa đào. Cô ta không biết người đàn ông hói đầu hay người đã vẽ lá bùa đâu.”
Dòng suy nghĩ của Tô Tử Du đột nhiên trở nên rõ ràng: “Ồ ồ ồ!”
Cậu không thể phủ nhận Mộc Quy Phàm vô cùng lợi hại, tất cả phân tích của anh đều đúng.
Tô Dĩnh Nhạc gật đầu đồng ý.
Túc Bảo ù ù cạc cạc, nói chung cứ gật đầu theo là được rồi!
Cô bé gật đầu như gà mổ thóc: “Dạ dạ!”
Mộc Quy Phàm chỉ cảm thấy buồn cười, giải thích đơn giản: “Vì thế bây giờ chúng ta phải xác định xem người vẽ bùa là ai.”
Chỉ cần điều tra tung tích của Hạt gạo Mã Lâm trong khoảng thời gian này là có thể biết được điều này.
Mộc Quy Phàm nhìn đồng hồ nói: “Cho ba một giờ, ba nhất định sẽ cho con kết quả chính xác!”
Lúc này, cụ rùa thò đầu ra khỏi gầm bàn với miếng thịt tôm yêu thích trong miệng.
Túc Bảo bắt chước giọng điệu của ba bé: “Cho con một phút! Trong một phút nữa, bảo bối con đây nhất định sẽ cho ba một… ừm, một kết quả không quá chính xác.”
Bé cảm thấy áy náy, ngẩng đầu lên: “Con gà quá, không đoán ra được tên người bí ẩn vẽ lá bùa.”
Thế nên bé mới nói không quá chính xác.
Mọi người: “…”
Túc Bảo tóm lấy cụ rùa và xoay một vòng…
Cụ rùa lâu rồi không được xoay, dạo này cụ không bị con vẹt khó chịu dụi đầu vào nên nhất thời không quen.
Sau đó miếng thịt tôm trong miệng bay ra ngoài.
Cụ rùa: “…”
Túc Bảo nhìn chằm chằm vào cụ rùa, nói: “Ba, gần đây chú kia mới từ miền đông nam trở về. Chú ấy rất rất giàu, cao và gầy… à, ước chừng chú ấy bằng tuổi chú Nhiếp.”
Tô Tử Du cổ vũ: “Wow, thế mà em cũng bói quẻ ra được!”
Tô Dĩnh Nhạc: Quá thần bí, hơi khó tin…
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Thậm chí còn đuổi theo tới tận cửa nhà để dán lên người anh.Tô Tử Du sờ cằm, tư duy phân tán: “Chẳng lẽ ‘Hạt gạo Mã Lâm’ là học trò của gã hói đầu? Thấy chủ nhân bị bắt, dì này tìm cách giải cứu nên đã tìm đến tận nhà chúng ta. Dì ấy muốn khống chế chú ba rồi đe dọa dượng phải thả gã hói đầu ra.”Mộc Quy Phàm trưng ra vẻ mặt lạnh tanh: “Suy luận hay lắm, lần sau đừng suy nữa.”Tô Tử Du trừng mắt: “Lẽ nào không phải sao? Con cảm thấy con nói có lý!”Mộc Quy Phàm nói, “Đầu tiên, trước khi các con đến công viên giải trí, ‘Hạt gạo Mã Lâm’ đã gọi điện để hẹn giao quần áo, cô ta không thể chưa bói đã biết chuyện gã hói đầu bị bắt.”“Thứ hai, chỉ có mùi hương của bùa hoa đào giống với mùi của người đàn ông hói đầu. Mùi hương từ Hạt gạo Mã Lâm không đem lại cảm giác quen thuộc này.”“Thứ ba, kỹ thuật dán bùa kém cỏi của Hạt gạo Mã Lâm cho thấy rõ rằng cô ta không làm ngành khống chế ma quỷ.”Tô Tử Du không tìm được gì để phản bác, đành phải thừa nhận phân tích của dượng mình là đúng.“Thế nên?” Tô Tử Du hỏi.Mộc Quy Phàm nói: “Cho nên gã hói đầu và Hạt gạo Mã Lâm không quen biết nhau, nhưng người đưa bùa hoa đào cho Hạt gạo Mã Lâm chắc chắn quen biết gã hói đầu.”“Người đàn ông hói đầu và người vẽ lá bùa là người đi chung đường. Có lẽ Hạt gạo Mã Lâm chỉ tình cờ đi cầu được lá bùa hoa đào. Cô ta không biết người đàn ông hói đầu hay người đã vẽ lá bùa đâu.”Dòng suy nghĩ của Tô Tử Du đột nhiên trở nên rõ ràng: “Ồ ồ ồ!”Cậu không thể phủ nhận Mộc Quy Phàm vô cùng lợi hại, tất cả phân tích của anh đều đúng.Tô Dĩnh Nhạc gật đầu đồng ý.Túc Bảo ù ù cạc cạc, nói chung cứ gật đầu theo là được rồi!Cô bé gật đầu như gà mổ thóc: “Dạ dạ!”Mộc Quy Phàm chỉ cảm thấy buồn cười, giải thích đơn giản: “Vì thế bây giờ chúng ta phải xác định xem người vẽ bùa là ai.”Chỉ cần điều tra tung tích của Hạt gạo Mã Lâm trong khoảng thời gian này là có thể biết được điều này.Mộc Quy Phàm nhìn đồng hồ nói: “Cho ba một giờ, ba nhất định sẽ cho con kết quả chính xác!”Lúc này, cụ rùa thò đầu ra khỏi gầm bàn với miếng thịt tôm yêu thích trong miệng.Túc Bảo bắt chước giọng điệu của ba bé: “Cho con một phút! Trong một phút nữa, bảo bối con đây nhất định sẽ cho ba một… ừm, một kết quả không quá chính xác.”Bé cảm thấy áy náy, ngẩng đầu lên: “Con gà quá, không đoán ra được tên người bí ẩn vẽ lá bùa.”Thế nên bé mới nói không quá chính xác.Mọi người: “…”Túc Bảo tóm lấy cụ rùa và xoay một vòng…Cụ rùa lâu rồi không được xoay, dạo này cụ không bị con vẹt khó chịu dụi đầu vào nên nhất thời không quen.Sau đó miếng thịt tôm trong miệng bay ra ngoài.Cụ rùa: “…”Túc Bảo nhìn chằm chằm vào cụ rùa, nói: “Ba, gần đây chú kia mới từ miền đông nam trở về. Chú ấy rất rất giàu, cao và gầy… à, ước chừng chú ấy bằng tuổi chú Nhiếp.”Tô Tử Du cổ vũ: “Wow, thế mà em cũng bói quẻ ra được!”Tô Dĩnh Nhạc: Quá thần bí, hơi khó tin…