Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1136: C1136: Chương 1136

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Đi, mang theo máy ảnh, quay lại cảnh tượng Cố Thịnh Tuyết chết thảm cho ta!” Trần Thương Vũ gọi một đệ tử.Đệ tử nhanh chóng đáp lại và đi xuống.Bên kia, Cố Thịnh Tuyết vừa cúp điện thoại thì đột nhiên phun ra một ngụm máu, trái tim cô bé như bị ai đóng đinh, cô bé đau đến độ hai mắt tối sầm, sau đó ngất đi…Cố Thịnh Tuyết ngất xỉu ở nhà nên không ai phát hiện ra, thời gian trôi qua, thời hạn 12 giờ ngày càng gần…Trần Thương Vũ sai đệ tử của hắn đi tìm Cố Thịnh Tuyết, sau khi gặp cô bé trong nhà ma hắn đã sớm tìm ra thông tin cá nhân của cô bé thông qua bói quẻ kết hợp điều tra.“Hừm, một con nhóc…”Khi Nghĩ đến việc một đứa trẻ sáu, bảy tuổi dám lên mặt với mình, Trần Thương Vũ càng không vui.Hắn ngồi dậy, rửa tay, lấy la bàn Bát Quái làm từ chất liệu đặc biệt ra và thử tính toán xem lần này Cố Thịnh Tuyết có chết hay không——Không chịu quy phục hắn thì chết chắc rồi.Nhưng nếu Cố Thịnh Tuyết không chết thì kiểu gì lúc cận kề cái chết, cô bé cũng chịu khuất phục, mà hắn thích nhìn thấy nhất chính là dáng vẻ những kẻ cứng đầu già miệng phải lạy lục hắn vào giây phút cuối cùng.Trần Thương Vũ đặt la bàn Bát Quái lên bàn, vào lúc này, la bàn đột nhiên phát ra một âm thanh nhỏ và nứt ra một khe hở một cách khó hiểu.Hắn kinh ngạc, mặt biến sắc.Trần Thương Vũ nhanh chóng bấm ngón tay bói quẻ, lập tức thầm than hỏng rồi!Hắn không quan tâm Cố Thịnh Tuyết có chết hay không.Hắn bói ra quẻ: Hôm nay chính hắn sẽ gặp phiền toái, nếu không chạy thoát được, người chết chính là hắn!Trần Thương Vũ đứng bật dậy, lao vào gara chạy thoát thân, phóng xe rời đi.Không chỉ vậy, hắn còn lập tức đổi xe ngay sau khi chạy ra ngoài, tiếp đó, hắn chuyển sang tàu điện ngầm, lao tới sân bay bằng tốc độ nhanh nhất có thể rồi bắt chuyến bay sớm nhất ra khỏi đất nước.Tốc độ nhanh như chuột chạy thoát thân, trong nháy mắt hắn đã biến mất.Từ lúc tìm thấy manh mối của Trần Thương Vũ đến khi vây quanh biệt thự của hắn, Mộc Quy Phàm cũng hành động rất nhanh.Sau khi biết hắn đã bỏ trốn, anh lập tức truy tìm tung tích hắn, tuy nhiên, anh vẫn chậm một bước.Nhìn chiếc máy bay đã bay lên trời, mặt Mộc Quy Phàm lạnh tanh.Khẩu súng nhập từ Ý của anh đâu?Nếu không có hành khách khác trên máy bay, anh thực sự sẽ cho máy bay nổ tung…“Kiểm tra xem máy bay này sẽ đi đâu.” Vẻ mặt Mộc Quy Phàm vô cùng lạnh lùng.Vạn Đảo còn chưa hoàn hồn, cứ ngỡ trên máy bay có những nhân vật tai to mặt lớn.“Điều tra được rồi, máy bay đang bay tới Điểu Thành.”Mộc Quy Phàm nói: “Kêu các anh em bên kia tập hợp. Khi người này xuống máy bay, hãy bắt giữ hắn ngay lập tức.”Anh đã hứa với Túc Bảo sẽ bắt Trần Thương Vũ nhưng thực tế thì anh đã thất bại.

“Đi, mang theo máy ảnh, quay lại cảnh tượng Cố Thịnh Tuyết chết thảm cho ta!” Trần Thương Vũ gọi một đệ tử.

Đệ tử nhanh chóng đáp lại và đi xuống.

Bên kia, Cố Thịnh Tuyết vừa cúp điện thoại thì đột nhiên phun ra một ngụm máu, trái tim cô bé như bị ai đóng đinh, cô bé đau đến độ hai mắt tối sầm, sau đó ngất đi…

Cố Thịnh Tuyết ngất xỉu ở nhà nên không ai phát hiện ra, thời gian trôi qua, thời hạn 12 giờ ngày càng gần…

Trần Thương Vũ sai đệ tử của hắn đi tìm Cố Thịnh Tuyết, sau khi gặp cô bé trong nhà ma hắn đã sớm tìm ra thông tin cá nhân của cô bé thông qua bói quẻ kết hợp điều tra.

“Hừm, một con nhóc…”

Khi Nghĩ đến việc một đứa trẻ sáu, bảy tuổi dám lên mặt với mình, Trần Thương Vũ càng không vui.

Hắn ngồi dậy, rửa tay, lấy la bàn Bát Quái làm từ chất liệu đặc biệt ra và thử tính toán xem lần này Cố Thịnh Tuyết có chết hay không——

Không chịu quy phục hắn thì chết chắc rồi.

Nhưng nếu Cố Thịnh Tuyết không chết thì kiểu gì lúc cận kề cái chết, cô bé cũng chịu khuất phục, mà hắn thích nhìn thấy nhất chính là dáng vẻ những kẻ cứng đầu già miệng phải lạy lục hắn vào giây phút cuối cùng.

Trần Thương Vũ đặt la bàn Bát Quái lên bàn, vào lúc này, la bàn đột nhiên phát ra một âm thanh nhỏ và nứt ra một khe hở một cách khó hiểu.

Hắn kinh ngạc, mặt biến sắc.

Trần Thương Vũ nhanh chóng bấm ngón tay bói quẻ, lập tức thầm than hỏng rồi!

Hắn không quan tâm Cố Thịnh Tuyết có chết hay không.

Hắn bói ra quẻ: Hôm nay chính hắn sẽ gặp phiền toái, nếu không chạy thoát được, người chết chính là hắn!

Trần Thương Vũ đứng bật dậy, lao vào gara chạy thoát thân, phóng xe rời đi.

Không chỉ vậy, hắn còn lập tức đổi xe ngay sau khi chạy ra ngoài, tiếp đó, hắn chuyển sang tàu điện ngầm, lao tới sân bay bằng tốc độ nhanh nhất có thể rồi bắt chuyến bay sớm nhất ra khỏi đất nước.

Tốc độ nhanh như chuột chạy thoát thân, trong nháy mắt hắn đã biến mất.

Từ lúc tìm thấy manh mối của Trần Thương Vũ đến khi vây quanh biệt thự của hắn, Mộc Quy Phàm cũng hành động rất nhanh.

Sau khi biết hắn đã bỏ trốn, anh lập tức truy tìm tung tích hắn, tuy nhiên, anh vẫn chậm một bước.

Nhìn chiếc máy bay đã bay lên trời, mặt Mộc Quy Phàm lạnh tanh.

Khẩu súng nhập từ Ý của anh đâu?

Nếu không có hành khách khác trên máy bay, anh thực sự sẽ cho máy bay nổ tung…

“Kiểm tra xem máy bay này sẽ đi đâu.” Vẻ mặt Mộc Quy Phàm vô cùng lạnh lùng.

Vạn Đảo còn chưa hoàn hồn, cứ ngỡ trên máy bay có những nhân vật tai to mặt lớn.

“Điều tra được rồi, máy bay đang bay tới Điểu Thành.”

Mộc Quy Phàm nói: “Kêu các anh em bên kia tập hợp. Khi người này xuống máy bay, hãy bắt giữ hắn ngay lập tức.”

Anh đã hứa với Túc Bảo sẽ bắt Trần Thương Vũ nhưng thực tế thì anh đã thất bại.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Đi, mang theo máy ảnh, quay lại cảnh tượng Cố Thịnh Tuyết chết thảm cho ta!” Trần Thương Vũ gọi một đệ tử.Đệ tử nhanh chóng đáp lại và đi xuống.Bên kia, Cố Thịnh Tuyết vừa cúp điện thoại thì đột nhiên phun ra một ngụm máu, trái tim cô bé như bị ai đóng đinh, cô bé đau đến độ hai mắt tối sầm, sau đó ngất đi…Cố Thịnh Tuyết ngất xỉu ở nhà nên không ai phát hiện ra, thời gian trôi qua, thời hạn 12 giờ ngày càng gần…Trần Thương Vũ sai đệ tử của hắn đi tìm Cố Thịnh Tuyết, sau khi gặp cô bé trong nhà ma hắn đã sớm tìm ra thông tin cá nhân của cô bé thông qua bói quẻ kết hợp điều tra.“Hừm, một con nhóc…”Khi Nghĩ đến việc một đứa trẻ sáu, bảy tuổi dám lên mặt với mình, Trần Thương Vũ càng không vui.Hắn ngồi dậy, rửa tay, lấy la bàn Bát Quái làm từ chất liệu đặc biệt ra và thử tính toán xem lần này Cố Thịnh Tuyết có chết hay không——Không chịu quy phục hắn thì chết chắc rồi.Nhưng nếu Cố Thịnh Tuyết không chết thì kiểu gì lúc cận kề cái chết, cô bé cũng chịu khuất phục, mà hắn thích nhìn thấy nhất chính là dáng vẻ những kẻ cứng đầu già miệng phải lạy lục hắn vào giây phút cuối cùng.Trần Thương Vũ đặt la bàn Bát Quái lên bàn, vào lúc này, la bàn đột nhiên phát ra một âm thanh nhỏ và nứt ra một khe hở một cách khó hiểu.Hắn kinh ngạc, mặt biến sắc.Trần Thương Vũ nhanh chóng bấm ngón tay bói quẻ, lập tức thầm than hỏng rồi!Hắn không quan tâm Cố Thịnh Tuyết có chết hay không.Hắn bói ra quẻ: Hôm nay chính hắn sẽ gặp phiền toái, nếu không chạy thoát được, người chết chính là hắn!Trần Thương Vũ đứng bật dậy, lao vào gara chạy thoát thân, phóng xe rời đi.Không chỉ vậy, hắn còn lập tức đổi xe ngay sau khi chạy ra ngoài, tiếp đó, hắn chuyển sang tàu điện ngầm, lao tới sân bay bằng tốc độ nhanh nhất có thể rồi bắt chuyến bay sớm nhất ra khỏi đất nước.Tốc độ nhanh như chuột chạy thoát thân, trong nháy mắt hắn đã biến mất.Từ lúc tìm thấy manh mối của Trần Thương Vũ đến khi vây quanh biệt thự của hắn, Mộc Quy Phàm cũng hành động rất nhanh.Sau khi biết hắn đã bỏ trốn, anh lập tức truy tìm tung tích hắn, tuy nhiên, anh vẫn chậm một bước.Nhìn chiếc máy bay đã bay lên trời, mặt Mộc Quy Phàm lạnh tanh.Khẩu súng nhập từ Ý của anh đâu?Nếu không có hành khách khác trên máy bay, anh thực sự sẽ cho máy bay nổ tung…“Kiểm tra xem máy bay này sẽ đi đâu.” Vẻ mặt Mộc Quy Phàm vô cùng lạnh lùng.Vạn Đảo còn chưa hoàn hồn, cứ ngỡ trên máy bay có những nhân vật tai to mặt lớn.“Điều tra được rồi, máy bay đang bay tới Điểu Thành.”Mộc Quy Phàm nói: “Kêu các anh em bên kia tập hợp. Khi người này xuống máy bay, hãy bắt giữ hắn ngay lập tức.”Anh đã hứa với Túc Bảo sẽ bắt Trần Thương Vũ nhưng thực tế thì anh đã thất bại.

Chương 1136: C1136: Chương 1136