Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1140: C1140: Chương 1140

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Kỷ Trường mở cuốn sách và tìm trang của Trần Thương Vũ.Cuốn sách ghi lại tất cả sự sống và cái chết trên thế gian, nếu có sự bất thường trong số học của Trần Thương Vũ, thì kẻ chuyên làm trò đổi hồn người kia chính là hắn.“Tìm được rồi.” Ngón tay Kỷ Trường dừng lại ở một trang nào đó, vẻ mặt kinh ngạc. . Truyện Hài Hước“Không phải hắn ư?”Chuyện gì đang xảy ra vậy? Lẽ nào còn có người thứ ba à? Chẳng lẽ suy luận vừa rồi của hắn và Túc Bảo là sai sao??Túc Bảo nhón chân muốn nhìn xem.Nhưng bé không thể nhìn thấy nó!Bé hỏi: “Có phải là đổi qua rồi không?”Kỷ Trường lắc đầu: “Nếu như Trần Thương Vũ đổi hồn, cho dù là vận mệnh của ông ta hay là vận mệnh của người bị thay thế đều sẽ xuất hiện những điều bất thường, có thể thấy được.”Nói cách khác, Trần Thương Vũ vẫn là Trần Thương Vũ, chưa có đổi hồn.Lúc này, Mộc Quy Phàm đã trở lại.Ba Mộc khi trở về không còn vẻ kiêu ngạo và khí chất như trước nữa, nhìn anh hiền lành và có phần ngoan ngoãn như một đứa trẻ ngoan.“Ba, sao vậy?” Túc Bảo chưa bao giờ nhìn thấy ba mình hiền lành như vậy.Bị quỷ nhập rồi sao?Bé vội vàng chạy tới.Mộc đạo sĩ mím môi, ngồi xổm trước mặt Túc Bảo nói: “Trần Thương Vũ chạy mất rồi, ba không bắt được ông ta.”Túc Bảo thở phào nhẹ nhõm, chỉ vậy thôi hả?“Không sao đâu ba, lần này không bắt được thì lần sau chúng ta nhất định sẽ bắt được.” Túc Bảo ôm ba, dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn vỗ nhẹ tấm lưng rộng lớn của anh.Cảm nhận được đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Túc Bảo vỗ về mình, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của bé, trong lòng Mộc Quy Phàm đột nhiên cảm thấy ấm áp.Người ta nói con gái là một chiếc áo khoác bông nhỏ chu đáo, khi áo khoác bông nhỏ của anh không bị lọt gió vẫn là tốt nhấtKhông, kể cả lọt gió vẫn cứ tốt, hở một tí thì anh sẽ thấy mát mẻ…!Trong lòng Mộc đạo sĩ đang rối bời trở nên mềm nhũn, ôm Túc Bảo lên hỏi: “Vừa rồi con đang nói gì thế?”Túc Bảo nói: “Sư phụ về rồi, vừa nãy sư phụ với con đang nói…”Bé lặp lại những lời vừa nói với sư phụ, từng chữ một, đôi lông mày nhỏ nhíu lại, muốn bắt chước bộ dạng đang suy luận và phân tích của ba mình, nhưng bắt chước không ra được.Mộc Quy Phàm suy nghĩ một chút rồi bỗng nhiên liên tưởng đến Mã Lâm Camille.Anh đặt Túc Bảo xuống, lấy một tờ giấy ra viết vài cái tên xuống.“Từ cái này sẽ dễ suy nghĩ hơn.” Mộc Quy Phàm viết lên giấy tên của mấy người: người đàn ông đầu trọc, Trần Thương Vũ, Mã Lâm Camille, sau đó vẽ một vòng tròn rồi đánh một dấu chấm hỏi vào trong vòng tròn đó.“Vòng tròn này đại diện cho người bí ẩn có thể tồn tại.”

Kỷ Trường mở cuốn sách và tìm trang của Trần Thương Vũ.

Cuốn sách ghi lại tất cả sự sống và cái chết trên thế gian, nếu có sự bất thường trong số học của Trần Thương Vũ, thì kẻ chuyên làm trò đổi hồn người kia chính là hắn.

“Tìm được rồi.” Ngón tay Kỷ Trường dừng lại ở một trang nào đó, vẻ mặt kinh ngạc. . Truyện Hài Hước

“Không phải hắn ư?”

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Lẽ nào còn có người thứ ba à? Chẳng lẽ suy luận vừa rồi của hắn và Túc Bảo là sai sao??

Túc Bảo nhón chân muốn nhìn xem.

Nhưng bé không thể nhìn thấy nó!

Bé hỏi: “Có phải là đổi qua rồi không?”

Kỷ Trường lắc đầu: “Nếu như Trần Thương Vũ đổi hồn, cho dù là vận mệnh của ông ta hay là vận mệnh của người bị thay thế đều sẽ xuất hiện những điều bất thường, có thể thấy được.”

Nói cách khác, Trần Thương Vũ vẫn là Trần Thương Vũ, chưa có đổi hồn.

Lúc này, Mộc Quy Phàm đã trở lại.

Ba Mộc khi trở về không còn vẻ kiêu ngạo và khí chất như trước nữa, nhìn anh hiền lành và có phần ngoan ngoãn như một đứa trẻ ngoan.

“Ba, sao vậy?” Túc Bảo chưa bao giờ nhìn thấy ba mình hiền lành như vậy.

Bị quỷ nhập rồi sao?

Bé vội vàng chạy tới.

Mộc đạo sĩ mím môi, ngồi xổm trước mặt Túc Bảo nói: “Trần Thương Vũ chạy mất rồi, ba không bắt được ông ta.”

Túc Bảo thở phào nhẹ nhõm, chỉ vậy thôi hả?

“Không sao đâu ba, lần này không bắt được thì lần sau chúng ta nhất định sẽ bắt được.” Túc Bảo ôm ba, dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn vỗ nhẹ tấm lưng rộng lớn của anh.

Cảm nhận được đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Túc Bảo vỗ về mình, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của bé, trong lòng Mộc Quy Phàm đột nhiên cảm thấy ấm áp.

Người ta nói con gái là một chiếc áo khoác bông nhỏ chu đáo, khi áo khoác bông nhỏ của anh không bị lọt gió vẫn là tốt nhất

Không, kể cả lọt gió vẫn cứ tốt, hở một tí thì anh sẽ thấy mát mẻ…!

Trong lòng Mộc đạo sĩ đang rối bời trở nên mềm nhũn, ôm Túc Bảo lên hỏi: “Vừa rồi con đang nói gì thế?”

Túc Bảo nói: “Sư phụ về rồi, vừa nãy sư phụ với con đang nói…”

Bé lặp lại những lời vừa nói với sư phụ, từng chữ một, đôi lông mày nhỏ nhíu lại, muốn bắt chước bộ dạng đang suy luận và phân tích của ba mình, nhưng bắt chước không ra được.

Mộc Quy Phàm suy nghĩ một chút rồi bỗng nhiên liên tưởng đến Mã Lâm Camille.

Anh đặt Túc Bảo xuống, lấy một tờ giấy ra viết vài cái tên xuống.

“Từ cái này sẽ dễ suy nghĩ hơn.” Mộc Quy Phàm viết lên giấy tên của mấy người: người đàn ông đầu trọc, Trần Thương Vũ, Mã Lâm Camille, sau đó vẽ một vòng tròn rồi đánh một dấu chấm hỏi vào trong vòng tròn đó.

“Vòng tròn này đại diện cho người bí ẩn có thể tồn tại.”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Kỷ Trường mở cuốn sách và tìm trang của Trần Thương Vũ.Cuốn sách ghi lại tất cả sự sống và cái chết trên thế gian, nếu có sự bất thường trong số học của Trần Thương Vũ, thì kẻ chuyên làm trò đổi hồn người kia chính là hắn.“Tìm được rồi.” Ngón tay Kỷ Trường dừng lại ở một trang nào đó, vẻ mặt kinh ngạc. . Truyện Hài Hước“Không phải hắn ư?”Chuyện gì đang xảy ra vậy? Lẽ nào còn có người thứ ba à? Chẳng lẽ suy luận vừa rồi của hắn và Túc Bảo là sai sao??Túc Bảo nhón chân muốn nhìn xem.Nhưng bé không thể nhìn thấy nó!Bé hỏi: “Có phải là đổi qua rồi không?”Kỷ Trường lắc đầu: “Nếu như Trần Thương Vũ đổi hồn, cho dù là vận mệnh của ông ta hay là vận mệnh của người bị thay thế đều sẽ xuất hiện những điều bất thường, có thể thấy được.”Nói cách khác, Trần Thương Vũ vẫn là Trần Thương Vũ, chưa có đổi hồn.Lúc này, Mộc Quy Phàm đã trở lại.Ba Mộc khi trở về không còn vẻ kiêu ngạo và khí chất như trước nữa, nhìn anh hiền lành và có phần ngoan ngoãn như một đứa trẻ ngoan.“Ba, sao vậy?” Túc Bảo chưa bao giờ nhìn thấy ba mình hiền lành như vậy.Bị quỷ nhập rồi sao?Bé vội vàng chạy tới.Mộc đạo sĩ mím môi, ngồi xổm trước mặt Túc Bảo nói: “Trần Thương Vũ chạy mất rồi, ba không bắt được ông ta.”Túc Bảo thở phào nhẹ nhõm, chỉ vậy thôi hả?“Không sao đâu ba, lần này không bắt được thì lần sau chúng ta nhất định sẽ bắt được.” Túc Bảo ôm ba, dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn vỗ nhẹ tấm lưng rộng lớn của anh.Cảm nhận được đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Túc Bảo vỗ về mình, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của bé, trong lòng Mộc Quy Phàm đột nhiên cảm thấy ấm áp.Người ta nói con gái là một chiếc áo khoác bông nhỏ chu đáo, khi áo khoác bông nhỏ của anh không bị lọt gió vẫn là tốt nhấtKhông, kể cả lọt gió vẫn cứ tốt, hở một tí thì anh sẽ thấy mát mẻ…!Trong lòng Mộc đạo sĩ đang rối bời trở nên mềm nhũn, ôm Túc Bảo lên hỏi: “Vừa rồi con đang nói gì thế?”Túc Bảo nói: “Sư phụ về rồi, vừa nãy sư phụ với con đang nói…”Bé lặp lại những lời vừa nói với sư phụ, từng chữ một, đôi lông mày nhỏ nhíu lại, muốn bắt chước bộ dạng đang suy luận và phân tích của ba mình, nhưng bắt chước không ra được.Mộc Quy Phàm suy nghĩ một chút rồi bỗng nhiên liên tưởng đến Mã Lâm Camille.Anh đặt Túc Bảo xuống, lấy một tờ giấy ra viết vài cái tên xuống.“Từ cái này sẽ dễ suy nghĩ hơn.” Mộc Quy Phàm viết lên giấy tên của mấy người: người đàn ông đầu trọc, Trần Thương Vũ, Mã Lâm Camille, sau đó vẽ một vòng tròn rồi đánh một dấu chấm hỏi vào trong vòng tròn đó.“Vòng tròn này đại diện cho người bí ẩn có thể tồn tại.”

Chương 1140: C1140: Chương 1140