Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1142: C1142: Chương 1142
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo buồn cười nói: “Ba, làm sao có thể có sinh ra con được? Ba là đàn ông, đàn ông không sinh con được đâu!”Mộc Quy Phàm: “Ừ,… Ý là cũng gần giống nhau.”Sắc mặt Kỷ Trường tối sầm, sao gần giống được mà gần, khác xa.Đang nói chuyện, đồng hồ điện thoại của Túc Bảo vang lên.“Alo, ồ chị Thất Thất?” Túc Bảo sửng sốt một chút, gần đây chị Thất Thất hình như đã đi với cậu tư sang tỉnh bên cạnh để quay phim rồi mà, sao giờ lại gọi điện thoại cho bé.Khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói lo lắng của Cố Thất Thất vang lên: “Túc Bảo, em đến nhà chị được không? Cố Tiểu Bát hình như bị bệnh rồi, hôn mê bất tỉnh!”Trong lòng Túc Bảo không khỏi thắt lại: “Hả? Chú thím đâu rồi?”Vừa nói, bé vừa nhanh chóng xỏ giày vào, cầm túi xách nhét Tiểu Ngũ đang ăn vào trong túi thú cưng.Tiểu Ngũ: “?” . 𝑇𝒓ải 𝓃ghiệ𝑚 đọc t𝒓𝓊yệ𝓃 số 1 tại ~ 𝑇𝒓U 𝑚t𝒓𝓊yệ𝓃.Ⅴ𝖭 ~Cố Thất Thất nói: “Ba mẹ chị đang vui vẻ đi du lịch rồi. Cố Tiểu Bát không thích ở nhà tổ tiên để lại, nói không tiện…”“Bình thường con bé sống chung với chị. Chị ở một phòng trọ nhỏ, bình thường chị có chỉ với con bé…”Hóa ra trong khoảng thời gian này Cố Thất Thất đang đi đóng phim, vốn là muốn đưa Cố Tiểu Bát về khu nhà cũ của nhà họ Cố do tổ tiên để lại, nhưng Cố Tiểu Bát từ chối.Dù sao Cố Tiểu Bát cũng chỉ mới hơn sáu tuổi, Cố Thất Thất còn muốn gọi dì từ nhà cũ tới, nhưng cô bé cũng từ chối.“Trước đó chị cứ kệ nó thích ý kiến gì, cứ gọi dì qua chăm nó. Nhưng con bé càng tức giận hơn nên đi luôn hai ngày không chịu về nhà.”Giọng Cố Thất Thất bất đắc dĩ: “Cho nên lúc ra ngoài, chị lúc nào cũng quan sát con bé qua camera giám sát, hầu hết thời gian con bé đều có thể tự chăm sóc tốt bản thân. Nhưng hôm nay chị không biết chuyện gì đã xảy ra, chị thấy con bé cứ nằm mãi trên ghế sô pha rất lâu, gọi điện cũng không bắt máy, chị không nhìn được rõ lắm…”“Chị đã gọi cho người quản lý tài sản, nhưng ông ta không có chìa khóa. Phải mất một thời gian mới liên lạc được với thợ khóa…”Theo logic thông thường, lẽ ra Cố Thất Thất không nên tìm Túc Bảo giúp, bởi vì Túc Bảo chỉ là một đứa trẻ.Nếu không được thì gọi quản gia nhà cũ của nhà họ Cố, quản gia có chìa khóa.Nhưng sâu thẳm bên trong suy nghĩ của cô ấy cảm thấy nên gọi cho Túc Bảo nên cô ấy đã gọi điện mà không suy nghĩ nhiều.Đồng hồ điện thoại đã tắt, trong lúc Cố Thất Thất giải thích, Mộc Quy Phàm đã lái xe ra khỏi nhà xe, Túc Bảo lao ra ngoài, vội vàng thông báo với bà ngoại một tiếng là mình đến gặp Cố Tiểu Bát, rồi lên xe rời đi.Bà cụ Tô đeo tạp dề đuổi theo bé ra ngoài, nhìn chằm chằm chiếc xe địa hình lao ra đường như ngựa hoang đứt cương, vô vọng hét với theo: “Lái xe chậm thôi!”Mộc Quy Phàm luôn tỏ ra ngông cuồng và phóng khoáng khi lái xe, hôm nay anh lại càng được nước lái xe đến thẳng khu nhà Cố Thất Thất nói.Khi hai ba con đến nơi, thợ khóa do ban quản lý tài sản thuê cũng vừa đến nơi, thợ khóa dùng dụng cụ mò mẫm ổ khóa.Mộc Quy Phàm nói: “Tránh ra, để tôi.”Thở khóa vô thức bước sang một bên, người quản lý tài sản hỏi: “Ừm, anh có chìa khóa nhà của cô Cố sao?”
Túc Bảo buồn cười nói: “Ba, làm sao có thể có sinh ra con được? Ba là đàn ông, đàn ông không sinh con được đâu!”
Mộc Quy Phàm: “Ừ,… Ý là cũng gần giống nhau.”
Sắc mặt Kỷ Trường tối sầm, sao gần giống được mà gần, khác xa.
Đang nói chuyện, đồng hồ điện thoại của Túc Bảo vang lên.
“Alo, ồ chị Thất Thất?” Túc Bảo sửng sốt một chút, gần đây chị Thất Thất hình như đã đi với cậu tư sang tỉnh bên cạnh để quay phim rồi mà, sao giờ lại gọi điện thoại cho bé.
Khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói lo lắng của Cố Thất Thất vang lên: “Túc Bảo, em đến nhà chị được không? Cố Tiểu Bát hình như bị bệnh rồi, hôn mê bất tỉnh!”
Trong lòng Túc Bảo không khỏi thắt lại: “Hả? Chú thím đâu rồi?”
Vừa nói, bé vừa nhanh chóng xỏ giày vào, cầm túi xách nhét Tiểu Ngũ đang ăn vào trong túi thú cưng.
Tiểu Ngũ: “?” . 𝑇𝒓ải 𝓃ghiệ𝑚 đọc t𝒓𝓊yệ𝓃 số 1 tại ~ 𝑇𝒓U 𝑚t𝒓𝓊yệ𝓃.Ⅴ𝖭 ~
Cố Thất Thất nói: “Ba mẹ chị đang vui vẻ đi du lịch rồi. Cố Tiểu Bát không thích ở nhà tổ tiên để lại, nói không tiện…”
“Bình thường con bé sống chung với chị. Chị ở một phòng trọ nhỏ, bình thường chị có chỉ với con bé…”
Hóa ra trong khoảng thời gian này Cố Thất Thất đang đi đóng phim, vốn là muốn đưa Cố Tiểu Bát về khu nhà cũ của nhà họ Cố do tổ tiên để lại, nhưng Cố Tiểu Bát từ chối.
Dù sao Cố Tiểu Bát cũng chỉ mới hơn sáu tuổi, Cố Thất Thất còn muốn gọi dì từ nhà cũ tới, nhưng cô bé cũng từ chối.
“Trước đó chị cứ kệ nó thích ý kiến gì, cứ gọi dì qua chăm nó. Nhưng con bé càng tức giận hơn nên đi luôn hai ngày không chịu về nhà.”
Giọng Cố Thất Thất bất đắc dĩ: “Cho nên lúc ra ngoài, chị lúc nào cũng quan sát con bé qua camera giám sát, hầu hết thời gian con bé đều có thể tự chăm sóc tốt bản thân. Nhưng hôm nay chị không biết chuyện gì đã xảy ra, chị thấy con bé cứ nằm mãi trên ghế sô pha rất lâu, gọi điện cũng không bắt máy, chị không nhìn được rõ lắm…”
“Chị đã gọi cho người quản lý tài sản, nhưng ông ta không có chìa khóa. Phải mất một thời gian mới liên lạc được với thợ khóa…”
Theo logic thông thường, lẽ ra Cố Thất Thất không nên tìm Túc Bảo giúp, bởi vì Túc Bảo chỉ là một đứa trẻ.
Nếu không được thì gọi quản gia nhà cũ của nhà họ Cố, quản gia có chìa khóa.
Nhưng sâu thẳm bên trong suy nghĩ của cô ấy cảm thấy nên gọi cho Túc Bảo nên cô ấy đã gọi điện mà không suy nghĩ nhiều.
Đồng hồ điện thoại đã tắt, trong lúc Cố Thất Thất giải thích, Mộc Quy Phàm đã lái xe ra khỏi nhà xe, Túc Bảo lao ra ngoài, vội vàng thông báo với bà ngoại một tiếng là mình đến gặp Cố Tiểu Bát, rồi lên xe rời đi.
Bà cụ Tô đeo tạp dề đuổi theo bé ra ngoài, nhìn chằm chằm chiếc xe địa hình lao ra đường như ngựa hoang đứt cương, vô vọng hét với theo: “Lái xe chậm thôi!”
Mộc Quy Phàm luôn tỏ ra ngông cuồng và phóng khoáng khi lái xe, hôm nay anh lại càng được nước lái xe đến thẳng khu nhà Cố Thất Thất nói.
Khi hai ba con đến nơi, thợ khóa do ban quản lý tài sản thuê cũng vừa đến nơi, thợ khóa dùng dụng cụ mò mẫm ổ khóa.
Mộc Quy Phàm nói: “Tránh ra, để tôi.”
Thở khóa vô thức bước sang một bên, người quản lý tài sản hỏi: “Ừm, anh có chìa khóa nhà của cô Cố sao?”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo buồn cười nói: “Ba, làm sao có thể có sinh ra con được? Ba là đàn ông, đàn ông không sinh con được đâu!”Mộc Quy Phàm: “Ừ,… Ý là cũng gần giống nhau.”Sắc mặt Kỷ Trường tối sầm, sao gần giống được mà gần, khác xa.Đang nói chuyện, đồng hồ điện thoại của Túc Bảo vang lên.“Alo, ồ chị Thất Thất?” Túc Bảo sửng sốt một chút, gần đây chị Thất Thất hình như đã đi với cậu tư sang tỉnh bên cạnh để quay phim rồi mà, sao giờ lại gọi điện thoại cho bé.Khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói lo lắng của Cố Thất Thất vang lên: “Túc Bảo, em đến nhà chị được không? Cố Tiểu Bát hình như bị bệnh rồi, hôn mê bất tỉnh!”Trong lòng Túc Bảo không khỏi thắt lại: “Hả? Chú thím đâu rồi?”Vừa nói, bé vừa nhanh chóng xỏ giày vào, cầm túi xách nhét Tiểu Ngũ đang ăn vào trong túi thú cưng.Tiểu Ngũ: “?” . 𝑇𝒓ải 𝓃ghiệ𝑚 đọc t𝒓𝓊yệ𝓃 số 1 tại ~ 𝑇𝒓U 𝑚t𝒓𝓊yệ𝓃.Ⅴ𝖭 ~Cố Thất Thất nói: “Ba mẹ chị đang vui vẻ đi du lịch rồi. Cố Tiểu Bát không thích ở nhà tổ tiên để lại, nói không tiện…”“Bình thường con bé sống chung với chị. Chị ở một phòng trọ nhỏ, bình thường chị có chỉ với con bé…”Hóa ra trong khoảng thời gian này Cố Thất Thất đang đi đóng phim, vốn là muốn đưa Cố Tiểu Bát về khu nhà cũ của nhà họ Cố do tổ tiên để lại, nhưng Cố Tiểu Bát từ chối.Dù sao Cố Tiểu Bát cũng chỉ mới hơn sáu tuổi, Cố Thất Thất còn muốn gọi dì từ nhà cũ tới, nhưng cô bé cũng từ chối.“Trước đó chị cứ kệ nó thích ý kiến gì, cứ gọi dì qua chăm nó. Nhưng con bé càng tức giận hơn nên đi luôn hai ngày không chịu về nhà.”Giọng Cố Thất Thất bất đắc dĩ: “Cho nên lúc ra ngoài, chị lúc nào cũng quan sát con bé qua camera giám sát, hầu hết thời gian con bé đều có thể tự chăm sóc tốt bản thân. Nhưng hôm nay chị không biết chuyện gì đã xảy ra, chị thấy con bé cứ nằm mãi trên ghế sô pha rất lâu, gọi điện cũng không bắt máy, chị không nhìn được rõ lắm…”“Chị đã gọi cho người quản lý tài sản, nhưng ông ta không có chìa khóa. Phải mất một thời gian mới liên lạc được với thợ khóa…”Theo logic thông thường, lẽ ra Cố Thất Thất không nên tìm Túc Bảo giúp, bởi vì Túc Bảo chỉ là một đứa trẻ.Nếu không được thì gọi quản gia nhà cũ của nhà họ Cố, quản gia có chìa khóa.Nhưng sâu thẳm bên trong suy nghĩ của cô ấy cảm thấy nên gọi cho Túc Bảo nên cô ấy đã gọi điện mà không suy nghĩ nhiều.Đồng hồ điện thoại đã tắt, trong lúc Cố Thất Thất giải thích, Mộc Quy Phàm đã lái xe ra khỏi nhà xe, Túc Bảo lao ra ngoài, vội vàng thông báo với bà ngoại một tiếng là mình đến gặp Cố Tiểu Bát, rồi lên xe rời đi.Bà cụ Tô đeo tạp dề đuổi theo bé ra ngoài, nhìn chằm chằm chiếc xe địa hình lao ra đường như ngựa hoang đứt cương, vô vọng hét với theo: “Lái xe chậm thôi!”Mộc Quy Phàm luôn tỏ ra ngông cuồng và phóng khoáng khi lái xe, hôm nay anh lại càng được nước lái xe đến thẳng khu nhà Cố Thất Thất nói.Khi hai ba con đến nơi, thợ khóa do ban quản lý tài sản thuê cũng vừa đến nơi, thợ khóa dùng dụng cụ mò mẫm ổ khóa.Mộc Quy Phàm nói: “Tránh ra, để tôi.”Thở khóa vô thức bước sang một bên, người quản lý tài sản hỏi: “Ừm, anh có chìa khóa nhà của cô Cố sao?”