Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1145: C1145: Chương 1145

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Dường như chưa có ai từng nói với cô bé rằng đừng khóc nữa.Cô bé không biết chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên cô bé có một lối thoát để trút bỏ nỗi buồn đang dâng trào, cô bé lập tức trút hết đi không kiềm chế nữa.Cố Thịnh Tuyết bướng bỉnh nói: “Ai kêu em cứu… Hu hu… Làm như vậy không phải sẽ khiến chị trông rất vô dụng sao… Hu hu… Em tránh ra…”Túc Bảo: “Có ích, chị là người có ích nhất!”Cố Thịnh Tuyết: “Hừ… Em còn đánh chị… Em còn tát vào mặt chị nữa!”Túc Bảo: “Xin lỗi…”Cố Thịnh Tuyết: “Hừ, chị không chấp nhận… Em tát vào mặt chị, mặt chị sưng hết cả lên rồi.”Túc Bảo ngây thơ chớp mắt, nhất thời không biết phải làm sao.“Vậy lần sau em sẽ không tát vào mặt chị nữa mà… à, đánh vào mông chị nhé?”Cố Tiểu Bát nhịn không được, vừa lau nước mắt, vừa trừng mắt nói: “Em… Em còn muốn đánh mông chị… Hu hu…”Túc Bảo vội vàng xua tay: “Vậy em đá chị được không?”Cố Sinh Tuyết “Hu hu…”Túc Bảo nhìn Mộc Quy Phàm như thể đang cầu cứu.Ba ơi, giúp với!Mộc Quy Phàm ngồi xổm xuống bên ghế sô pha, nâng cằm đổi chủ đề: “Ngực của cháu làm sao vậy?”Cố Thịnh Tuyết mặc dù vẫn còn là một cô bé, nhưng anh cũng không có lỗ m ãng bất ngờ chỉ vào ngực cô bé.Lúc này mọi người mới chú ý tới ngực Cố Thịnh Tuyết, ở đó đỏ như máu.Vừa rồi Túc Bảo vô cớ chạy vào tóm lấy Cố Tiểu Bát lẩm bẩm điều gì đó, khi mọi người bình tĩnh lại, người quản lý tài sản nhìn thấy người Cố Thịnh Tuyết đầy máu đã nhanh chóng gọi 120.Cố Thịnh Tuyết sửng sốt một lát, đau đớn rít lên, đau tới mức phát khóc.Cô bé đã sống hơn sáu năm mà không rơi một giọt nước mắt nào, nhưng bây giờ nước mắt chảy dữ dội đến mức không thể ngăn được.Vừa rồi cô bé khóc vì buồn, khi nhìn thấy Túc Bảo không hiểu sao lại muốn khóc, còn giờ thì khóc vì quá đau.Túc Bảo nằm trên sô pha, nhìn kỹ hơn rồi nói: “Chị đừng cử động!”Kỷ Trường cau mày nói: “Đây là một loại bùa chú chí mạng, có khả năng điều khiển con người.”Hơn nữa, khí tức của lá bùa này quá quen thuộc, nó giống như khí tức của hồn da.Túc Bảo phản ứng: “Chị Tiểu Bát, chị đã gặp Trần Thương Vũ chưa? ông ta là một ông chú trung niên cao gầy.”Cố Thịnh Tuyết lần này không sửa lại cách bé gọi tên mình, đồng ý để Túc Bảo gọi cô bé là Tiểu Bát, vừa nức nở vừa có vẻ xấu hổ vì mình vừa khóc, quay đi nói: “Tối hôm qua chị có đụng phải một người như thế, ông ta nói là nếu trong vòng mười hai giờ đồng hồ chị không nhận ông ta làm chủ nhân thì sẽ phải chết.”Túc Bảo và Mộc Quy Phàm nhìn nhau, Trần Thương Vũ này thật sự là quỷ quyệt xảo trá, ông ta có thù tất báo, đã keo kiệt lại còn thâm độc.“Đừng cử động! Em sẽ xé nó ra.” Túc Bảo nhấc bắp chân lên ghế sô pha, lăn qua, lật người đứng lên hơi loạng choạng.Sau đó bé ngồi lên người Cố Tiểu Bát, túm lấy quần áo của cô bé, rít lên một tiếng.

Dường như chưa có ai từng nói với cô bé rằng đừng khóc nữa.

Cô bé không biết chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên cô bé có một lối thoát để trút bỏ nỗi buồn đang dâng trào, cô bé lập tức trút hết đi không kiềm chế nữa.

Cố Thịnh Tuyết bướng bỉnh nói: “Ai kêu em cứu… Hu hu… Làm như vậy không phải sẽ khiến chị trông rất vô dụng sao… Hu hu… Em tránh ra…”

Túc Bảo: “Có ích, chị là người có ích nhất!”

Cố Thịnh Tuyết: “Hừ… Em còn đánh chị… Em còn tát vào mặt chị nữa!”

Túc Bảo: “Xin lỗi…”

Cố Thịnh Tuyết: “Hừ, chị không chấp nhận… Em tát vào mặt chị, mặt chị sưng hết cả lên rồi.”

Túc Bảo ngây thơ chớp mắt, nhất thời không biết phải làm sao.

“Vậy lần sau em sẽ không tát vào mặt chị nữa mà… à, đánh vào mông chị nhé?”

Cố Tiểu Bát nhịn không được, vừa lau nước mắt, vừa trừng mắt nói: “Em… Em còn muốn đánh mông chị… Hu hu…”

Túc Bảo vội vàng xua tay: “Vậy em đá chị được không?”

Cố Sinh Tuyết “Hu hu…”

Túc Bảo nhìn Mộc Quy Phàm như thể đang cầu cứu.

Ba ơi, giúp với!

Mộc Quy Phàm ngồi xổm xuống bên ghế sô pha, nâng cằm đổi chủ đề: “Ngực của cháu làm sao vậy?”

Cố Thịnh Tuyết mặc dù vẫn còn là một cô bé, nhưng anh cũng không có lỗ m ãng bất ngờ chỉ vào ngực cô bé.

Lúc này mọi người mới chú ý tới ngực Cố Thịnh Tuyết, ở đó đỏ như máu.

Vừa rồi Túc Bảo vô cớ chạy vào tóm lấy Cố Tiểu Bát lẩm bẩm điều gì đó, khi mọi người bình tĩnh lại, người quản lý tài sản nhìn thấy người Cố Thịnh Tuyết đầy máu đã nhanh chóng gọi 120.

Cố Thịnh Tuyết sửng sốt một lát, đau đớn rít lên, đau tới mức phát khóc.

Cô bé đã sống hơn sáu năm mà không rơi một giọt nước mắt nào, nhưng bây giờ nước mắt chảy dữ dội đến mức không thể ngăn được.

Vừa rồi cô bé khóc vì buồn, khi nhìn thấy Túc Bảo không hiểu sao lại muốn khóc, còn giờ thì khóc vì quá đau.

Túc Bảo nằm trên sô pha, nhìn kỹ hơn rồi nói: “Chị đừng cử động!”

Kỷ Trường cau mày nói: “Đây là một loại bùa chú chí mạng, có khả năng điều khiển con người.”

Hơn nữa, khí tức của lá bùa này quá quen thuộc, nó giống như khí tức của hồn da.

Túc Bảo phản ứng: “Chị Tiểu Bát, chị đã gặp Trần Thương Vũ chưa? ông ta là một ông chú trung niên cao gầy.”

Cố Thịnh Tuyết lần này không sửa lại cách bé gọi tên mình, đồng ý để Túc Bảo gọi cô bé là Tiểu Bát, vừa nức nở vừa có vẻ xấu hổ vì mình vừa khóc, quay đi nói: “Tối hôm qua chị có đụng phải một người như thế, ông ta nói là nếu trong vòng mười hai giờ đồng hồ chị không nhận ông ta làm chủ nhân thì sẽ phải chết.”

Túc Bảo và Mộc Quy Phàm nhìn nhau, Trần Thương Vũ này thật sự là quỷ quyệt xảo trá, ông ta có thù tất báo, đã keo kiệt lại còn thâm độc.

“Đừng cử động! Em sẽ xé nó ra.” Túc Bảo nhấc bắp chân lên ghế sô pha, lăn qua, lật người đứng lên hơi loạng choạng.

Sau đó bé ngồi lên người Cố Tiểu Bát, túm lấy quần áo của cô bé, rít lên một tiếng.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Dường như chưa có ai từng nói với cô bé rằng đừng khóc nữa.Cô bé không biết chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên cô bé có một lối thoát để trút bỏ nỗi buồn đang dâng trào, cô bé lập tức trút hết đi không kiềm chế nữa.Cố Thịnh Tuyết bướng bỉnh nói: “Ai kêu em cứu… Hu hu… Làm như vậy không phải sẽ khiến chị trông rất vô dụng sao… Hu hu… Em tránh ra…”Túc Bảo: “Có ích, chị là người có ích nhất!”Cố Thịnh Tuyết: “Hừ… Em còn đánh chị… Em còn tát vào mặt chị nữa!”Túc Bảo: “Xin lỗi…”Cố Thịnh Tuyết: “Hừ, chị không chấp nhận… Em tát vào mặt chị, mặt chị sưng hết cả lên rồi.”Túc Bảo ngây thơ chớp mắt, nhất thời không biết phải làm sao.“Vậy lần sau em sẽ không tát vào mặt chị nữa mà… à, đánh vào mông chị nhé?”Cố Tiểu Bát nhịn không được, vừa lau nước mắt, vừa trừng mắt nói: “Em… Em còn muốn đánh mông chị… Hu hu…”Túc Bảo vội vàng xua tay: “Vậy em đá chị được không?”Cố Sinh Tuyết “Hu hu…”Túc Bảo nhìn Mộc Quy Phàm như thể đang cầu cứu.Ba ơi, giúp với!Mộc Quy Phàm ngồi xổm xuống bên ghế sô pha, nâng cằm đổi chủ đề: “Ngực của cháu làm sao vậy?”Cố Thịnh Tuyết mặc dù vẫn còn là một cô bé, nhưng anh cũng không có lỗ m ãng bất ngờ chỉ vào ngực cô bé.Lúc này mọi người mới chú ý tới ngực Cố Thịnh Tuyết, ở đó đỏ như máu.Vừa rồi Túc Bảo vô cớ chạy vào tóm lấy Cố Tiểu Bát lẩm bẩm điều gì đó, khi mọi người bình tĩnh lại, người quản lý tài sản nhìn thấy người Cố Thịnh Tuyết đầy máu đã nhanh chóng gọi 120.Cố Thịnh Tuyết sửng sốt một lát, đau đớn rít lên, đau tới mức phát khóc.Cô bé đã sống hơn sáu năm mà không rơi một giọt nước mắt nào, nhưng bây giờ nước mắt chảy dữ dội đến mức không thể ngăn được.Vừa rồi cô bé khóc vì buồn, khi nhìn thấy Túc Bảo không hiểu sao lại muốn khóc, còn giờ thì khóc vì quá đau.Túc Bảo nằm trên sô pha, nhìn kỹ hơn rồi nói: “Chị đừng cử động!”Kỷ Trường cau mày nói: “Đây là một loại bùa chú chí mạng, có khả năng điều khiển con người.”Hơn nữa, khí tức của lá bùa này quá quen thuộc, nó giống như khí tức của hồn da.Túc Bảo phản ứng: “Chị Tiểu Bát, chị đã gặp Trần Thương Vũ chưa? ông ta là một ông chú trung niên cao gầy.”Cố Thịnh Tuyết lần này không sửa lại cách bé gọi tên mình, đồng ý để Túc Bảo gọi cô bé là Tiểu Bát, vừa nức nở vừa có vẻ xấu hổ vì mình vừa khóc, quay đi nói: “Tối hôm qua chị có đụng phải một người như thế, ông ta nói là nếu trong vòng mười hai giờ đồng hồ chị không nhận ông ta làm chủ nhân thì sẽ phải chết.”Túc Bảo và Mộc Quy Phàm nhìn nhau, Trần Thương Vũ này thật sự là quỷ quyệt xảo trá, ông ta có thù tất báo, đã keo kiệt lại còn thâm độc.“Đừng cử động! Em sẽ xé nó ra.” Túc Bảo nhấc bắp chân lên ghế sô pha, lăn qua, lật người đứng lên hơi loạng choạng.Sau đó bé ngồi lên người Cố Tiểu Bát, túm lấy quần áo của cô bé, rít lên một tiếng.

Chương 1145: C1145: Chương 1145