Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1148: C1148: Chương 1148

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Nhưng đột nhiên bé nhớ tới lời dì y tá nói, nhanh chóng kéo Cố Tiểu Bát lại: “Chị Tiểu Bát, chị không sao chứ?”Cố Tiểu Bát: “…”Vốn dĩ là không sao đâu…Em kéo thêm vài cái nữa.Chị… Chị khóc cho em xem!Mộc Quy Phàm xuống xe, lái xe chở hai cô bé.Thật sự là… Không phải con gái mình nên anh trong lúc nhất thời anh đã không suy nghĩ chu đáo.Nếu người bị thương là Túc Bảo, đừng nói là phải cắt đuôi, anh xuống khiêng xe chạy còn được.“Cháu không sao chứ?”, anh hỏi: “Chú sơ ý quá.”Cố Tiểu Bát im lặng mím môi: “Không sao cả…”Bà cụ Tô chạy ra đón mọi người, thấy hai ba con ra ngoài bắt cóc một đứa trẻ về, bà cụ ngạc nhiên nói: “Đây là…”Tính tình Cố Tiểu Bát lạnh lùng cô bé nói “chào bà’ một cách không tự nhiên rồi cũng không nói thêm gì nữa.Túc Bảo giải thích: “Bà ơi… À không phải, bà ngoại, đây là Cố Tiểu Bát… À không phải, là Cố Thịnh Tuyết.”Bà cụ Tô: “?”Mộc Quy Phàm đóng cửa xe lại, người gác cửa nhà họ Tô lái xe xuống hầm để xe dưới lòng đất.Khi bước vào trong, anh giải thích: “Con bé là em gái của đồng nghiệp của cậu tư.”Bà cụ Tô đột nhiên nói: “Là cô gái nhà họ Cố, em gái của Cố Thất Thất sao?”Túc Bảo: “Đúng vậy! Bà ngoại, bà thật thông minh! Bà đoán ra được ngay!”Bà cụ Tô không khỏi buồn cười.Nghe nói cả hai đều họ Cố, Mộc Quy Phàm còn nói là cô gái họ Tô kia là đồng nghiệp của Tô Lạc, không phải rất dễ đoán sao?Tuy nhiên, bà cụ vẫn rất vui khi được khen và nói: “Ồ, bà ngoại của ai thông minh thế? Ồ! Bà ấy là người nhà của Túc Bảo đấy!”Túc Bảo: “Vâng! Là của Túc Bảo!”Cố Tiểu Bát: “…”Kỷ Trường đang bay bên cạnh co giật khóe miệng.Quả đúng là… Không phải người một nhà thì không vào chung cửa.Ở bên kia.Trong một cửa hàng sang trọng ở trung tâm mua sắm.Mã Lâm Camille cầm danh sách hàng tồn kho trong tay, cảm thấy hơi bối rối.Đã hai ngày rồi, sao cơ trưởng nhà họ Tô vẫn chưa gọi điện cho cô ta vậy?Cô ta đã dán bùa đào hoa kia lên rồi, còn tận mắt nhìn thấy nó dần biến mất, chắc chắn là không có gì sai sót cả.Chẳng lẽ anh ấy bận lắm saoMã Lâm Camille vươn cổ nhìn ra ngoài, không biết đây là lần thứ mấy trong ngày rồi – cô ta luôn lo lắng mình sẽ không thể phát hiện ra lỡ như cơ trưởng dịu dàng nho nhã kia của nhà họ Tô đến thẳng cửa hàng tìm cô ta thì sao…

Nhưng đột nhiên bé nhớ tới lời dì y tá nói, nhanh chóng kéo Cố Tiểu Bát lại: “Chị Tiểu Bát, chị không sao chứ?”

Cố Tiểu Bát: “…”

Vốn dĩ là không sao đâu…

Em kéo thêm vài cái nữa.

Chị… Chị khóc cho em xem!

Mộc Quy Phàm xuống xe, lái xe chở hai cô bé.

Thật sự là… Không phải con gái mình nên anh trong lúc nhất thời anh đã không suy nghĩ chu đáo.

Nếu người bị thương là Túc Bảo, đừng nói là phải cắt đuôi, anh xuống khiêng xe chạy còn được.

“Cháu không sao chứ?”, anh hỏi: “Chú sơ ý quá.”

Cố Tiểu Bát im lặng mím môi: “Không sao cả…”

Bà cụ Tô chạy ra đón mọi người, thấy hai ba con ra ngoài bắt cóc một đứa trẻ về, bà cụ ngạc nhiên nói: “Đây là…”

Tính tình Cố Tiểu Bát lạnh lùng cô bé nói “chào bà’ một cách không tự nhiên rồi cũng không nói thêm gì nữa.

Túc Bảo giải thích: “Bà ơi… À không phải, bà ngoại, đây là Cố Tiểu Bát… À không phải, là Cố Thịnh Tuyết.”

Bà cụ Tô: “?”

Mộc Quy Phàm đóng cửa xe lại, người gác cửa nhà họ Tô lái xe xuống hầm để xe dưới lòng đất.

Khi bước vào trong, anh giải thích: “Con bé là em gái của đồng nghiệp của cậu tư.”

Bà cụ Tô đột nhiên nói: “Là cô gái nhà họ Cố, em gái của Cố Thất Thất sao?”

Túc Bảo: “Đúng vậy! Bà ngoại, bà thật thông minh! Bà đoán ra được ngay!”

Bà cụ Tô không khỏi buồn cười.

Nghe nói cả hai đều họ Cố, Mộc Quy Phàm còn nói là cô gái họ Tô kia là đồng nghiệp của Tô Lạc, không phải rất dễ đoán sao?

Tuy nhiên, bà cụ vẫn rất vui khi được khen và nói: “Ồ, bà ngoại của ai thông minh thế? Ồ! Bà ấy là người nhà của Túc Bảo đấy!”

Túc Bảo: “Vâng! Là của Túc Bảo!”

Cố Tiểu Bát: “…”

Kỷ Trường đang bay bên cạnh co giật khóe miệng.

Quả đúng là… Không phải người một nhà thì không vào chung cửa.

Ở bên kia.

Trong một cửa hàng sang trọng ở trung tâm mua sắm.

Mã Lâm Camille cầm danh sách hàng tồn kho trong tay, cảm thấy hơi bối rối.

Đã hai ngày rồi, sao cơ trưởng nhà họ Tô vẫn chưa gọi điện cho cô ta vậy?

Cô ta đã dán bùa đào hoa kia lên rồi, còn tận mắt nhìn thấy nó dần biến mất, chắc chắn là không có gì sai sót cả.

Chẳng lẽ anh ấy bận lắm sao

Mã Lâm Camille vươn cổ nhìn ra ngoài, không biết đây là lần thứ mấy trong ngày rồi – cô ta luôn lo lắng mình sẽ không thể phát hiện ra lỡ như cơ trưởng dịu dàng nho nhã kia của nhà họ Tô đến thẳng cửa hàng tìm cô ta thì sao…

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Nhưng đột nhiên bé nhớ tới lời dì y tá nói, nhanh chóng kéo Cố Tiểu Bát lại: “Chị Tiểu Bát, chị không sao chứ?”Cố Tiểu Bát: “…”Vốn dĩ là không sao đâu…Em kéo thêm vài cái nữa.Chị… Chị khóc cho em xem!Mộc Quy Phàm xuống xe, lái xe chở hai cô bé.Thật sự là… Không phải con gái mình nên anh trong lúc nhất thời anh đã không suy nghĩ chu đáo.Nếu người bị thương là Túc Bảo, đừng nói là phải cắt đuôi, anh xuống khiêng xe chạy còn được.“Cháu không sao chứ?”, anh hỏi: “Chú sơ ý quá.”Cố Tiểu Bát im lặng mím môi: “Không sao cả…”Bà cụ Tô chạy ra đón mọi người, thấy hai ba con ra ngoài bắt cóc một đứa trẻ về, bà cụ ngạc nhiên nói: “Đây là…”Tính tình Cố Tiểu Bát lạnh lùng cô bé nói “chào bà’ một cách không tự nhiên rồi cũng không nói thêm gì nữa.Túc Bảo giải thích: “Bà ơi… À không phải, bà ngoại, đây là Cố Tiểu Bát… À không phải, là Cố Thịnh Tuyết.”Bà cụ Tô: “?”Mộc Quy Phàm đóng cửa xe lại, người gác cửa nhà họ Tô lái xe xuống hầm để xe dưới lòng đất.Khi bước vào trong, anh giải thích: “Con bé là em gái của đồng nghiệp của cậu tư.”Bà cụ Tô đột nhiên nói: “Là cô gái nhà họ Cố, em gái của Cố Thất Thất sao?”Túc Bảo: “Đúng vậy! Bà ngoại, bà thật thông minh! Bà đoán ra được ngay!”Bà cụ Tô không khỏi buồn cười.Nghe nói cả hai đều họ Cố, Mộc Quy Phàm còn nói là cô gái họ Tô kia là đồng nghiệp của Tô Lạc, không phải rất dễ đoán sao?Tuy nhiên, bà cụ vẫn rất vui khi được khen và nói: “Ồ, bà ngoại của ai thông minh thế? Ồ! Bà ấy là người nhà của Túc Bảo đấy!”Túc Bảo: “Vâng! Là của Túc Bảo!”Cố Tiểu Bát: “…”Kỷ Trường đang bay bên cạnh co giật khóe miệng.Quả đúng là… Không phải người một nhà thì không vào chung cửa.Ở bên kia.Trong một cửa hàng sang trọng ở trung tâm mua sắm.Mã Lâm Camille cầm danh sách hàng tồn kho trong tay, cảm thấy hơi bối rối.Đã hai ngày rồi, sao cơ trưởng nhà họ Tô vẫn chưa gọi điện cho cô ta vậy?Cô ta đã dán bùa đào hoa kia lên rồi, còn tận mắt nhìn thấy nó dần biến mất, chắc chắn là không có gì sai sót cả.Chẳng lẽ anh ấy bận lắm saoMã Lâm Camille vươn cổ nhìn ra ngoài, không biết đây là lần thứ mấy trong ngày rồi – cô ta luôn lo lắng mình sẽ không thể phát hiện ra lỡ như cơ trưởng dịu dàng nho nhã kia của nhà họ Tô đến thẳng cửa hàng tìm cô ta thì sao…

Chương 1148: C1148: Chương 1148