Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1152: C1152: Chương 1152

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bé ị rất hôi, chú này vẫn đứng ở cửa phòng tắm, quay lưng về phía bé mà không ngại mùi hôi thối.Túc Bảo chỉ cảm thấy hơi kỳ….Lúc này, bà cụ Tô kêu người mang mấy túi quần áo ra phía sau, sau đó bảo Hân Hân và Tô Tử Du xuống chuẩn bị thử quần áo.Bà cụ Tô: “Người ba không đáng tin cậy của Túc Bảo vậy mà cũng được ra phết nha, hôm nay bà còn định dẫn bọn nhỏ đi mua sắm, không ngờ cậu ta lại nhờ người giao quần áo đến tận nhà.”Bà cụ Tô nhìn logo của một số thương hiệu in trên chiếc túi lớn và gật đầu hài lòng.Canh chừng đám nhóc khi đi mua sắm là việc rất khó khăn, nhất là để mắt tới Hân Hân.Nếu nhờ người giao hàng, sẽ luôn có mấy cô gái khiến người ta phiền lòng như ‘Hạt gạo Mã Lâm’ và tiểu Anh Đào năm xưa, vậy thà tự mình đi ra ngoài còn hơn.Người mà Mộc Quy Phàm gọi là người của anh nên bà cụ không lo lắng chút nào.Túc Bảo kéo Cố Tiểu Bát, “Chị Tiểu Bát, chúng ta đi chọn quần áo đi!”Cố Tiểu Bát cười lạnh nói: “Con nít, không đi!”Túc Bảo: “Đi thôi, đi thôi! Nếu không đi, ở đây một mình sẽ chán lắm đó!”Cố Tiểu Bát: “Chị chỉ thích ở một mình.”Ngoài miệng thì nói vậy nhưng đôi chân Cố Tiểu Bát vẫn ‘miễn cưỡng’ đi theo Túc Bảo.Hân Hân và Tô Tử Du chạy tới, đến Tô Tử Chiến vốn không thích nói chuyện cũng chậm rãi đi xuống lầu.—Quần áo của cậu quá ngắn rồi, cậu không còn sự lựa chọn nào khác, nếu không thì ai lại chọn quần áo như con gái thế này.Bà cụ Tô nở nụ cười: “Dì Ngô, kêu bọn họ treo quần áo lên đi. Hai cái túi này hẳn là dành cho con trai, ba túi này chắc là dành cho con gái…”Các thương hiệu lớn luôn có sự khác biệt khi đóng gói, nhìn vào màu sắc của túi là có thể nhận ra giới tính trang phục.Kết quả là, khi quần áo xuất hiện, tất cả đều có màu hồng ngọt ngào…Một biển hồng làm chói mắt Tô Tử Du, cậu kinh ngạc hỏi: “Đều là quần áo con gái sao?”Vạn Bát Thực nói từng chữ: “Có cả con trai nữa!”Anh ấy chỉ tay vào túi đồ.Tô Tử Du nhìn theo hướng đó, áo sơ mi, quần dài của con trai đều màu hồng, đến đồ lót cũng màu hồng…Khóe miệng cậu khẽ giật.Túc Bảo sửng sốt: “Sao toàn màu hồng thế ạ!”Vạn Bát Thực: “Báo cáo tiểu tiểu thư! Gia chủ nói mua một lô quần áo trẻ em đáng yêu màu hồng ngọt ngào gửi đến nhà họ Tô!”Tất cả đều hồng và ngọt ngào, không sai!Túc Bảo: “…”Mọi người: “…”Bà cụ Tô hỏi: “Cậu tên gì?”Vạn Bát Thực “Báo cáo lão phu nhân, tôi là Vạn Bát Thực!”Túc Bảo vểnh tai lên: “Tám mươi?”

Bé ị rất hôi, chú này vẫn đứng ở cửa phòng tắm, quay lưng về phía bé mà không ngại mùi hôi thối.

Túc Bảo chỉ cảm thấy hơi kỳ….

Lúc này, bà cụ Tô kêu người mang mấy túi quần áo ra phía sau, sau đó bảo Hân Hân và Tô Tử Du xuống chuẩn bị thử quần áo.

Bà cụ Tô: “Người ba không đáng tin cậy của Túc Bảo vậy mà cũng được ra phết nha, hôm nay bà còn định dẫn bọn nhỏ đi mua sắm, không ngờ cậu ta lại nhờ người giao quần áo đến tận nhà.”

Bà cụ Tô nhìn logo của một số thương hiệu in trên chiếc túi lớn và gật đầu hài lòng.

Canh chừng đám nhóc khi đi mua sắm là việc rất khó khăn, nhất là để mắt tới Hân Hân.

Nếu nhờ người giao hàng, sẽ luôn có mấy cô gái khiến người ta phiền lòng như ‘Hạt gạo Mã Lâm’ và tiểu Anh Đào năm xưa, vậy thà tự mình đi ra ngoài còn hơn.

Người mà Mộc Quy Phàm gọi là người của anh nên bà cụ không lo lắng chút nào.

Túc Bảo kéo Cố Tiểu Bát, “Chị Tiểu Bát, chúng ta đi chọn quần áo đi!”

Cố Tiểu Bát cười lạnh nói: “Con nít, không đi!”

Túc Bảo: “Đi thôi, đi thôi! Nếu không đi, ở đây một mình sẽ chán lắm đó!”

Cố Tiểu Bát: “Chị chỉ thích ở một mình.”

Ngoài miệng thì nói vậy nhưng đôi chân Cố Tiểu Bát vẫn ‘miễn cưỡng’ đi theo Túc Bảo.

Hân Hân và Tô Tử Du chạy tới, đến Tô Tử Chiến vốn không thích nói chuyện cũng chậm rãi đi xuống lầu.

—Quần áo của cậu quá ngắn rồi, cậu không còn sự lựa chọn nào khác, nếu không thì ai lại chọn quần áo như con gái thế này.

Bà cụ Tô nở nụ cười: “Dì Ngô, kêu bọn họ treo quần áo lên đi. Hai cái túi này hẳn là dành cho con trai, ba túi này chắc là dành cho con gái…”

Các thương hiệu lớn luôn có sự khác biệt khi đóng gói, nhìn vào màu sắc của túi là có thể nhận ra giới tính trang phục.

Kết quả là, khi quần áo xuất hiện, tất cả đều có màu hồng ngọt ngào…

Một biển hồng làm chói mắt Tô Tử Du, cậu kinh ngạc hỏi: “Đều là quần áo con gái sao?”

Vạn Bát Thực nói từng chữ: “Có cả con trai nữa!”

Anh ấy chỉ tay vào túi đồ.

Tô Tử Du nhìn theo hướng đó, áo sơ mi, quần dài của con trai đều màu hồng, đến đồ lót cũng màu hồng…

Khóe miệng cậu khẽ giật.

Túc Bảo sửng sốt: “Sao toàn màu hồng thế ạ!”

Vạn Bát Thực: “Báo cáo tiểu tiểu thư! Gia chủ nói mua một lô quần áo trẻ em đáng yêu màu hồng ngọt ngào gửi đến nhà họ Tô!”

Tất cả đều hồng và ngọt ngào, không sai!

Túc Bảo: “…”

Mọi người: “…”

Bà cụ Tô hỏi: “Cậu tên gì?”

Vạn Bát Thực “Báo cáo lão phu nhân, tôi là Vạn Bát Thực!”

Túc Bảo vểnh tai lên: “Tám mươi?”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Bé ị rất hôi, chú này vẫn đứng ở cửa phòng tắm, quay lưng về phía bé mà không ngại mùi hôi thối.Túc Bảo chỉ cảm thấy hơi kỳ….Lúc này, bà cụ Tô kêu người mang mấy túi quần áo ra phía sau, sau đó bảo Hân Hân và Tô Tử Du xuống chuẩn bị thử quần áo.Bà cụ Tô: “Người ba không đáng tin cậy của Túc Bảo vậy mà cũng được ra phết nha, hôm nay bà còn định dẫn bọn nhỏ đi mua sắm, không ngờ cậu ta lại nhờ người giao quần áo đến tận nhà.”Bà cụ Tô nhìn logo của một số thương hiệu in trên chiếc túi lớn và gật đầu hài lòng.Canh chừng đám nhóc khi đi mua sắm là việc rất khó khăn, nhất là để mắt tới Hân Hân.Nếu nhờ người giao hàng, sẽ luôn có mấy cô gái khiến người ta phiền lòng như ‘Hạt gạo Mã Lâm’ và tiểu Anh Đào năm xưa, vậy thà tự mình đi ra ngoài còn hơn.Người mà Mộc Quy Phàm gọi là người của anh nên bà cụ không lo lắng chút nào.Túc Bảo kéo Cố Tiểu Bát, “Chị Tiểu Bát, chúng ta đi chọn quần áo đi!”Cố Tiểu Bát cười lạnh nói: “Con nít, không đi!”Túc Bảo: “Đi thôi, đi thôi! Nếu không đi, ở đây một mình sẽ chán lắm đó!”Cố Tiểu Bát: “Chị chỉ thích ở một mình.”Ngoài miệng thì nói vậy nhưng đôi chân Cố Tiểu Bát vẫn ‘miễn cưỡng’ đi theo Túc Bảo.Hân Hân và Tô Tử Du chạy tới, đến Tô Tử Chiến vốn không thích nói chuyện cũng chậm rãi đi xuống lầu.—Quần áo của cậu quá ngắn rồi, cậu không còn sự lựa chọn nào khác, nếu không thì ai lại chọn quần áo như con gái thế này.Bà cụ Tô nở nụ cười: “Dì Ngô, kêu bọn họ treo quần áo lên đi. Hai cái túi này hẳn là dành cho con trai, ba túi này chắc là dành cho con gái…”Các thương hiệu lớn luôn có sự khác biệt khi đóng gói, nhìn vào màu sắc của túi là có thể nhận ra giới tính trang phục.Kết quả là, khi quần áo xuất hiện, tất cả đều có màu hồng ngọt ngào…Một biển hồng làm chói mắt Tô Tử Du, cậu kinh ngạc hỏi: “Đều là quần áo con gái sao?”Vạn Bát Thực nói từng chữ: “Có cả con trai nữa!”Anh ấy chỉ tay vào túi đồ.Tô Tử Du nhìn theo hướng đó, áo sơ mi, quần dài của con trai đều màu hồng, đến đồ lót cũng màu hồng…Khóe miệng cậu khẽ giật.Túc Bảo sửng sốt: “Sao toàn màu hồng thế ạ!”Vạn Bát Thực: “Báo cáo tiểu tiểu thư! Gia chủ nói mua một lô quần áo trẻ em đáng yêu màu hồng ngọt ngào gửi đến nhà họ Tô!”Tất cả đều hồng và ngọt ngào, không sai!Túc Bảo: “…”Mọi người: “…”Bà cụ Tô hỏi: “Cậu tên gì?”Vạn Bát Thực “Báo cáo lão phu nhân, tôi là Vạn Bát Thực!”Túc Bảo vểnh tai lên: “Tám mươi?”

Chương 1152: C1152: Chương 1152