Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1160: C1160: Chương 1160
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Con vào lớp, chú tám mươi cũng đòi đứng sau lưng con, thầy cũng không làm gì được chú ấy!”“Thật ra nhiêu đây cũng chẳng vấn đề gì lắm, nhưng lúc con đi vệ sinh, chú tám mươi bám theo con tới tận cửa, dọa cho mấy bạn nhỏ khác bỏ chạy!”Cảnh tượng đó hệt như gà bay chó chạy!Các bạn lần lượt đi khiếu nại với giáo viên, nói rằng có người đàn ông lạ đứng trước cửa nhà vệ sinh và các bạn ngại đi vệ sinh.Ngoài ra còn có 2 bạn tè ra quần vì không kìm được và bật khóc ngay tại chỗ.Giáo viên bất lực và hỏi Vạn Bát Thực liệu anh có thể đợi ở cửa không, nhưng anh ấy đáp không thể!Hiệu trưởng cũng đến và cố gắng hết sức để thuyết phục người nhà nên về trước, trẻ con ở trường rất an toàn…Vạn Bát Thực chỉ đáp: Không!Hiệu trưởng và giáo viên đều chết lặng. . Truyện Đô Thị“Bà ngoại muốn dùng tay không chém chú tám mươi, nhưng chú tám mươi liên tục né, bà ngoại tức giận đến mức ngất đi.”Cuối cùng, Túc Bảo đành phải nghỉ hai ngày, ngày đầu tiên đi học chỉ đến trường một buổi sáng rồi không còn cách nào khác là phải về nhà.Mộc Quy Phàm: “…”Túc Bảo đáng thương hỏi: “Ba, ba không về chắc con sẽ điên mất! Bà ngoại nói ba có nhiệm vụ rất quan trọng, trừ khi ba chủ động liên lạc với bọn con còn không thì bọn con không được gọi điện làm phiền bà.”Mộc Quy Phàm cảm thấy vừa đau lòng vừa buồn cười, liếc nhìn Vạn Bát Thực và hỏi: “Có chuyện gì vậy?”Vạn Bát Thực nói: “Báo cáo gia chủ! Gia chủ bảo phải ở sát cạnh một tấc không rời!”Anh ta không những không cảm thấy có vấn đề gì mà thậm chí còn muốn tự hỏi liệu mình có làm tốt hay không, có nên được khen không.Mộc Quy Phàm nhếch khóe miệng nói: “Vạn Bát Thực, nhiệm vụ kết thúc! Từ giờ trở đi, hãy chú ý tới nghi phạm phía sau, đừng để ông ta rời khỏi tầm mắt của cậu.”Vạn Bát Thực: “Vâng!”Mộc Quy Phàm ôm Túc Bảo đi ra ngoài, đột nhiên dừng lại, bổ sung thêm: “Nếu ông ta dám động đậy thì cứ cho hắn nghỉ ngơi một chút.”Vạn Bát Thực nhanh chóng muốn chạm vào súng.Mộc Quy Phàm dừng lại: “Trước mặt dân thường đừng dùng hỏa lực, còn lại thì cứ tự do.”Vạn Bát Thực: “Vâng!”Nhìn xem, gia chủ thật sự công nhận anh ta, nếu không thì sao lại tin tưởng giao cho anh ta nhiệm vụ như vậy.Vạn Bát Thực đến trước mặt Trần Thương Vũ và nhìn thẳng vào mắt ông ta.Trần Thương Vũ: “…”Chỉ phái mỗi một người đến để canh chừng ông ta sao?Trần Thương Vũ cười lạnh, đang định nói chuyện.
“Con vào lớp, chú tám mươi cũng đòi đứng sau lưng con, thầy cũng không làm gì được chú ấy!”
“Thật ra nhiêu đây cũng chẳng vấn đề gì lắm, nhưng lúc con đi vệ sinh, chú tám mươi bám theo con tới tận cửa, dọa cho mấy bạn nhỏ khác bỏ chạy!”
Cảnh tượng đó hệt như gà bay chó chạy!
Các bạn lần lượt đi khiếu nại với giáo viên, nói rằng có người đàn ông lạ đứng trước cửa nhà vệ sinh và các bạn ngại đi vệ sinh.
Ngoài ra còn có 2 bạn tè ra quần vì không kìm được và bật khóc ngay tại chỗ.
Giáo viên bất lực và hỏi Vạn Bát Thực liệu anh có thể đợi ở cửa không, nhưng anh ấy đáp không thể!
Hiệu trưởng cũng đến và cố gắng hết sức để thuyết phục người nhà nên về trước, trẻ con ở trường rất an toàn…
Vạn Bát Thực chỉ đáp: Không!
Hiệu trưởng và giáo viên đều chết lặng. . Truyện Đô Thị
“Bà ngoại muốn dùng tay không chém chú tám mươi, nhưng chú tám mươi liên tục né, bà ngoại tức giận đến mức ngất đi.”
Cuối cùng, Túc Bảo đành phải nghỉ hai ngày, ngày đầu tiên đi học chỉ đến trường một buổi sáng rồi không còn cách nào khác là phải về nhà.
Mộc Quy Phàm: “…”
Túc Bảo đáng thương hỏi: “Ba, ba không về chắc con sẽ điên mất! Bà ngoại nói ba có nhiệm vụ rất quan trọng, trừ khi ba chủ động liên lạc với bọn con còn không thì bọn con không được gọi điện làm phiền bà.”
Mộc Quy Phàm cảm thấy vừa đau lòng vừa buồn cười, liếc nhìn Vạn Bát Thực và hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Vạn Bát Thực nói: “Báo cáo gia chủ! Gia chủ bảo phải ở sát cạnh một tấc không rời!”
Anh ta không những không cảm thấy có vấn đề gì mà thậm chí còn muốn tự hỏi liệu mình có làm tốt hay không, có nên được khen không.
Mộc Quy Phàm nhếch khóe miệng nói: “Vạn Bát Thực, nhiệm vụ kết thúc! Từ giờ trở đi, hãy chú ý tới nghi phạm phía sau, đừng để ông ta rời khỏi tầm mắt của cậu.”
Vạn Bát Thực: “Vâng!”
Mộc Quy Phàm ôm Túc Bảo đi ra ngoài, đột nhiên dừng lại, bổ sung thêm: “Nếu ông ta dám động đậy thì cứ cho hắn nghỉ ngơi một chút.”
Vạn Bát Thực nhanh chóng muốn chạm vào súng.
Mộc Quy Phàm dừng lại: “Trước mặt dân thường đừng dùng hỏa lực, còn lại thì cứ tự do.”
Vạn Bát Thực: “Vâng!”
Nhìn xem, gia chủ thật sự công nhận anh ta, nếu không thì sao lại tin tưởng giao cho anh ta nhiệm vụ như vậy.
Vạn Bát Thực đến trước mặt Trần Thương Vũ và nhìn thẳng vào mắt ông ta.
Trần Thương Vũ: “…”
Chỉ phái mỗi một người đến để canh chừng ông ta sao?
Trần Thương Vũ cười lạnh, đang định nói chuyện.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Con vào lớp, chú tám mươi cũng đòi đứng sau lưng con, thầy cũng không làm gì được chú ấy!”“Thật ra nhiêu đây cũng chẳng vấn đề gì lắm, nhưng lúc con đi vệ sinh, chú tám mươi bám theo con tới tận cửa, dọa cho mấy bạn nhỏ khác bỏ chạy!”Cảnh tượng đó hệt như gà bay chó chạy!Các bạn lần lượt đi khiếu nại với giáo viên, nói rằng có người đàn ông lạ đứng trước cửa nhà vệ sinh và các bạn ngại đi vệ sinh.Ngoài ra còn có 2 bạn tè ra quần vì không kìm được và bật khóc ngay tại chỗ.Giáo viên bất lực và hỏi Vạn Bát Thực liệu anh có thể đợi ở cửa không, nhưng anh ấy đáp không thể!Hiệu trưởng cũng đến và cố gắng hết sức để thuyết phục người nhà nên về trước, trẻ con ở trường rất an toàn…Vạn Bát Thực chỉ đáp: Không!Hiệu trưởng và giáo viên đều chết lặng. . Truyện Đô Thị“Bà ngoại muốn dùng tay không chém chú tám mươi, nhưng chú tám mươi liên tục né, bà ngoại tức giận đến mức ngất đi.”Cuối cùng, Túc Bảo đành phải nghỉ hai ngày, ngày đầu tiên đi học chỉ đến trường một buổi sáng rồi không còn cách nào khác là phải về nhà.Mộc Quy Phàm: “…”Túc Bảo đáng thương hỏi: “Ba, ba không về chắc con sẽ điên mất! Bà ngoại nói ba có nhiệm vụ rất quan trọng, trừ khi ba chủ động liên lạc với bọn con còn không thì bọn con không được gọi điện làm phiền bà.”Mộc Quy Phàm cảm thấy vừa đau lòng vừa buồn cười, liếc nhìn Vạn Bát Thực và hỏi: “Có chuyện gì vậy?”Vạn Bát Thực nói: “Báo cáo gia chủ! Gia chủ bảo phải ở sát cạnh một tấc không rời!”Anh ta không những không cảm thấy có vấn đề gì mà thậm chí còn muốn tự hỏi liệu mình có làm tốt hay không, có nên được khen không.Mộc Quy Phàm nhếch khóe miệng nói: “Vạn Bát Thực, nhiệm vụ kết thúc! Từ giờ trở đi, hãy chú ý tới nghi phạm phía sau, đừng để ông ta rời khỏi tầm mắt của cậu.”Vạn Bát Thực: “Vâng!”Mộc Quy Phàm ôm Túc Bảo đi ra ngoài, đột nhiên dừng lại, bổ sung thêm: “Nếu ông ta dám động đậy thì cứ cho hắn nghỉ ngơi một chút.”Vạn Bát Thực nhanh chóng muốn chạm vào súng.Mộc Quy Phàm dừng lại: “Trước mặt dân thường đừng dùng hỏa lực, còn lại thì cứ tự do.”Vạn Bát Thực: “Vâng!”Nhìn xem, gia chủ thật sự công nhận anh ta, nếu không thì sao lại tin tưởng giao cho anh ta nhiệm vụ như vậy.Vạn Bát Thực đến trước mặt Trần Thương Vũ và nhìn thẳng vào mắt ông ta.Trần Thương Vũ: “…”Chỉ phái mỗi một người đến để canh chừng ông ta sao?Trần Thương Vũ cười lạnh, đang định nói chuyện.