Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1167: C1167: Chương 1167

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Trần Thương Vũ nhìn chằm chằm vào Mộc Quy Phàm và nói một cách nham hiểm: “Sông có khúc, người có lúc, rồi chúng mày sẽ thấy!”Mộc Quy Phàm nói: “Ông cho rằng đã vào đây còn có cơ hội ra ngoài sao? Ở tù chung thân để suy nghĩ cho kỹ đi.”Trần Thương Vũ không nói gì, chỉ khịt mũi.Ra được hay không thì tùy vào khả năng của ông ta, người không ra được thì hồn ra?Ông ta đã biết từ lâu rằng sớm muộn gì ông ta cũng sẽ bị người khác nhắm tới, nên đương nhiên ông ta đã phải chuẩn bị sẵn đường lui cho mình rồi.Trần Thương Vũ nhếch mép cười khẩy, nhắm mắt lại cũng không nói gì nữa.Đúng lúc này một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Chú ơi, cháu bấm ngón tay tính được rằng cả đời này chú sẽ không phải lo cơm ăn áo mặc, được khoác hoàng bào, còn có vòng tay vòng chân sáng loáng! Rốt cuộc cũng không phải vất vả chạy tới chạy lui nữa rồi.”Mộc Quy Phàm hơi nhướng mày, quả nhiên, Trần Thương Vũ sẽ bị đưa đến nhà tù xx, tình cờ thì đồng phục tù nhân ở nơi đó có áo khoác ngoài màu vàng.Quả nhiên là khoác hoàng bào.Trần Thương Vũ hờ hững nhắm mắt lại, vẻ mặt ngông nghênh, kiêu hãnh không biết khuất phục là gì.Kỷ Trường khoanh tay, vẻ mặt không chút biểu cảm: “Dưới mí mắt Diêm vương mà dám trộm quỷ hồn, cũng to gan lớn mật đấy,”“Cặp sách nhỏ, cho ông ta thấy, chặn đứt đường lui của ông ta! Trước đây con hay dùng lưới trói hồn, vậy lần này sư phụ dạy con một món mới – Lời dạy của ba.Túc Bảo ngẩn người, cái gì… Cái gì cơ?Lời dạy của ba?Bé bối rối nhìn ba mình, ba đang gọi chú Vạn Đào và chú Bát Thập đến trói người đem về.Túc Bảo nhìn sang Kỷ Trường.Kỷ Trường nói: “Pháp thuật này có thể phong ấn đối phương, ngăn cản linh hồn của kẻ đó đi ra ngoài.”Không phải ông ta muốn đổi hồn sao?Cứ thẳng tay phong ấn ông ta lại, sau này đừng nói đến chuyện muốn đi đường ngang ngõ tắt, thiên phú dị bẩm hiếm có mà ông ta có cũng bị phong ấn lại. Từ nay về sau đừng hòng nghĩ đến chuyện làm xằng làm bậy nữa.Điều này tương đương với việc kết thúc sự nghiệp của ông ta trong ngành này, vậy nên bùa chú này còn có tên gọi là cắt kế sinh nhai.Nhưng Kỷ Trường cảm thấy cái tên này quá nghiêm túc, trẻ con sẽ không nhớ được.Cái tên hắn chọn hay hơn, dễ hiểu và dễ nhớ.Kỷ Trường nói: “Bùa này có nguyên lý giống như lưới trói buộc linh hồn, chỉ khác là lưới trói buộc quỷ hồn, còn lời dạy của ba trói buộc linh hồn con người. Niệm theo sư phụ…”Sắc mặt hắn rất nghiêm túc, giơ một tay lên.Túc Bảo nhanh chóng đứng thẳng lên và học theo hắn giơ tay lên.Kỷ Trường hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc bén, đột nhiên dùng lòng bàn tay tát Trần Thương Vũ một cái, hét lớn: “Gọi ba đi!”

Trần Thương Vũ nhìn chằm chằm vào Mộc Quy Phàm và nói một cách nham hiểm: “Sông có khúc, người có lúc, rồi chúng mày sẽ thấy!”

Mộc Quy Phàm nói: “Ông cho rằng đã vào đây còn có cơ hội ra ngoài sao? Ở tù chung thân để suy nghĩ cho kỹ đi.”

Trần Thương Vũ không nói gì, chỉ khịt mũi.

Ra được hay không thì tùy vào khả năng của ông ta, người không ra được thì hồn ra?

Ông ta đã biết từ lâu rằng sớm muộn gì ông ta cũng sẽ bị người khác nhắm tới, nên đương nhiên ông ta đã phải chuẩn bị sẵn đường lui cho mình rồi.

Trần Thương Vũ nhếch mép cười khẩy, nhắm mắt lại cũng không nói gì nữa.

Đúng lúc này một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Chú ơi, cháu bấm ngón tay tính được rằng cả đời này chú sẽ không phải lo cơm ăn áo mặc, được khoác hoàng bào, còn có vòng tay vòng chân sáng loáng! Rốt cuộc cũng không phải vất vả chạy tới chạy lui nữa rồi.”

Mộc Quy Phàm hơi nhướng mày, quả nhiên, Trần Thương Vũ sẽ bị đưa đến nhà tù xx, tình cờ thì đồng phục tù nhân ở nơi đó có áo khoác ngoài màu vàng.

Quả nhiên là khoác hoàng bào.

Trần Thương Vũ hờ hững nhắm mắt lại, vẻ mặt ngông nghênh, kiêu hãnh không biết khuất phục là gì.

Kỷ Trường khoanh tay, vẻ mặt không chút biểu cảm: “Dưới mí mắt Diêm vương mà dám trộm quỷ hồn, cũng to gan lớn mật đấy,”

“Cặp sách nhỏ, cho ông ta thấy, chặn đứt đường lui của ông ta! Trước đây con hay dùng lưới trói hồn, vậy lần này sư phụ dạy con một món mới – Lời dạy của ba.

Túc Bảo ngẩn người, cái gì… Cái gì cơ?

Lời dạy của ba?

Bé bối rối nhìn ba mình, ba đang gọi chú Vạn Đào và chú Bát Thập đến trói người đem về.

Túc Bảo nhìn sang Kỷ Trường.

Kỷ Trường nói: “Pháp thuật này có thể phong ấn đối phương, ngăn cản linh hồn của kẻ đó đi ra ngoài.”

Không phải ông ta muốn đổi hồn sao?

Cứ thẳng tay phong ấn ông ta lại, sau này đừng nói đến chuyện muốn đi đường ngang ngõ tắt, thiên phú dị bẩm hiếm có mà ông ta có cũng bị phong ấn lại. Từ nay về sau đừng hòng nghĩ đến chuyện làm xằng làm bậy nữa.

Điều này tương đương với việc kết thúc sự nghiệp của ông ta trong ngành này, vậy nên bùa chú này còn có tên gọi là cắt kế sinh nhai.

Nhưng Kỷ Trường cảm thấy cái tên này quá nghiêm túc, trẻ con sẽ không nhớ được.

Cái tên hắn chọn hay hơn, dễ hiểu và dễ nhớ.

Kỷ Trường nói: “Bùa này có nguyên lý giống như lưới trói buộc linh hồn, chỉ khác là lưới trói buộc quỷ hồn, còn lời dạy của ba trói buộc linh hồn con người. Niệm theo sư phụ…”

Sắc mặt hắn rất nghiêm túc, giơ một tay lên.

Túc Bảo nhanh chóng đứng thẳng lên và học theo hắn giơ tay lên.

Kỷ Trường hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc bén, đột nhiên dùng lòng bàn tay tát Trần Thương Vũ một cái, hét lớn: “Gọi ba đi!”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Trần Thương Vũ nhìn chằm chằm vào Mộc Quy Phàm và nói một cách nham hiểm: “Sông có khúc, người có lúc, rồi chúng mày sẽ thấy!”Mộc Quy Phàm nói: “Ông cho rằng đã vào đây còn có cơ hội ra ngoài sao? Ở tù chung thân để suy nghĩ cho kỹ đi.”Trần Thương Vũ không nói gì, chỉ khịt mũi.Ra được hay không thì tùy vào khả năng của ông ta, người không ra được thì hồn ra?Ông ta đã biết từ lâu rằng sớm muộn gì ông ta cũng sẽ bị người khác nhắm tới, nên đương nhiên ông ta đã phải chuẩn bị sẵn đường lui cho mình rồi.Trần Thương Vũ nhếch mép cười khẩy, nhắm mắt lại cũng không nói gì nữa.Đúng lúc này một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Chú ơi, cháu bấm ngón tay tính được rằng cả đời này chú sẽ không phải lo cơm ăn áo mặc, được khoác hoàng bào, còn có vòng tay vòng chân sáng loáng! Rốt cuộc cũng không phải vất vả chạy tới chạy lui nữa rồi.”Mộc Quy Phàm hơi nhướng mày, quả nhiên, Trần Thương Vũ sẽ bị đưa đến nhà tù xx, tình cờ thì đồng phục tù nhân ở nơi đó có áo khoác ngoài màu vàng.Quả nhiên là khoác hoàng bào.Trần Thương Vũ hờ hững nhắm mắt lại, vẻ mặt ngông nghênh, kiêu hãnh không biết khuất phục là gì.Kỷ Trường khoanh tay, vẻ mặt không chút biểu cảm: “Dưới mí mắt Diêm vương mà dám trộm quỷ hồn, cũng to gan lớn mật đấy,”“Cặp sách nhỏ, cho ông ta thấy, chặn đứt đường lui của ông ta! Trước đây con hay dùng lưới trói hồn, vậy lần này sư phụ dạy con một món mới – Lời dạy của ba.Túc Bảo ngẩn người, cái gì… Cái gì cơ?Lời dạy của ba?Bé bối rối nhìn ba mình, ba đang gọi chú Vạn Đào và chú Bát Thập đến trói người đem về.Túc Bảo nhìn sang Kỷ Trường.Kỷ Trường nói: “Pháp thuật này có thể phong ấn đối phương, ngăn cản linh hồn của kẻ đó đi ra ngoài.”Không phải ông ta muốn đổi hồn sao?Cứ thẳng tay phong ấn ông ta lại, sau này đừng nói đến chuyện muốn đi đường ngang ngõ tắt, thiên phú dị bẩm hiếm có mà ông ta có cũng bị phong ấn lại. Từ nay về sau đừng hòng nghĩ đến chuyện làm xằng làm bậy nữa.Điều này tương đương với việc kết thúc sự nghiệp của ông ta trong ngành này, vậy nên bùa chú này còn có tên gọi là cắt kế sinh nhai.Nhưng Kỷ Trường cảm thấy cái tên này quá nghiêm túc, trẻ con sẽ không nhớ được.Cái tên hắn chọn hay hơn, dễ hiểu và dễ nhớ.Kỷ Trường nói: “Bùa này có nguyên lý giống như lưới trói buộc linh hồn, chỉ khác là lưới trói buộc quỷ hồn, còn lời dạy của ba trói buộc linh hồn con người. Niệm theo sư phụ…”Sắc mặt hắn rất nghiêm túc, giơ một tay lên.Túc Bảo nhanh chóng đứng thẳng lên và học theo hắn giơ tay lên.Kỷ Trường hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc bén, đột nhiên dùng lòng bàn tay tát Trần Thương Vũ một cái, hét lớn: “Gọi ba đi!”

Chương 1167: C1167: Chương 1167