Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1177: C1177: Chương 1177
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đôi mắt anh ta mở to.Bà Phạm cũng tròn mắt ngỡ ngàng, khuôn mặt vốn đã nhợt nhạt của bà ta càng thêm trắng bệch vì sợ hãi.Khóe miệng bà Phạm run rẩy, “Anh, anh… anh thật sự…”Anh thực sự đã giết chú ấy hả?Bà Phạm không sao thốt lên được chữ giết kia.Mộc Quy Phàm nhìn Phùng Bình đang co giật trên mặt đất, chậm rãi lấy khăn giấy ướt trên bàn ra, vừa lau tay vừa nói: “Yên tâm, tôi chỉ dỡ đầu anh ta chứ có g**t ch*t anh ta đâu.”Bắp chân của bà Phạm mềm nhũn, dỡ đầu với g**t ch*t có gì khác nhau không?Phùng Bình cố gắng đứng dậy nhưng không biết chuyện gì đang xảy ra, tay chân nhất thời tê dại, hoàn toàn không có chút sức lực nào!Giọng điệu của Mộc Quy Phàm lạnh lùng và vô tình như một tảng băng: “Chỉ có đốt sống cổ bị lệch, anh ta sẽ không chết, nhưng tôi không thể đảm bảo cái mạng của anh ta nếu anh ta tự vùng vẫy và động đậy.”Phùng Bình đang giãy giụa trên mặt đất bỗng cứng người vì sợ hãi!Đốt sống cổ bị lệch!Tháng trước, một người bạn của anh ta đã lái xe quá nhanh và tông vào trụ cầu, cổ anh bạn kia bị vẹo một góc kỳ lạ.Sau đó, bệnh nhân được cứu nhưng liệt suốt đời, không thể tự chăm sóc bản thân, thậm chí không thể nói rõ ràng, chỉ có thể kêu u u ú ú.Phùng Bình muốn khóc, anh ta không muốn bị liệt và tàn phế!Anh ta bực bội nhìn chằm chằm vào Mộc Quy Phàm.Mộc Quy Phàm cười mỉa mai nhưng đáy mắt lại chẳng vương chút ý cười, anh lạnh lùng nói: “Nhớ kỹ, nếu để tôi nghe thêm một lời không hay về con gái tôi, lần sau sẽ vặn 180 độ.”Phùng Bình toát mồ hôi lạnh, hắn chỉ cảm thấy lạnh buốt khi gió điều hòa thổi tới người.Lúc này Túc Bảo mới hoàn hồn, trời ơi, ba bé tàn nhẫn quá ~Nhưng bé không hề lo lắng hay sợ hãi, vì linh hồn của Phùng Bình không bay ra ngoài, điều đó có nghĩa là ba bé không g**t ch*t ai cả.Đúng như lời bà ngoại nói, ba bé tuyệt đối là người tốt, dù làm gì thì ba cũng có cái lý của ba.Bé chỉ cần tin tưởng ba mình thôi!Túc Bảo ngồi trên sô pha, thậm chí còn lấy một hộp sữa từ trong túi ra, vung chân uống một cách nhàn nhã.Nhìn vẻ mặt vô cảm của Tiểu Bát, bé lấy thêm một hộp khác: “Này, chị Tiểu Bát, cho chị sữa Vượng Tử nè!”Tiểu Ngũ lập tức nói: “Uống hộp sữa này và quên thằng nhỏ đang vẹo cổ kia đi!”Cố Tiểu Bát: “…”Con vẹt khó chịu vẫn không dừng lại, tiếp tục vươn cổ nói: “Học sinh lớp 3-6, bạn học Cố Tiểu Bát. Mẹ chị đang bưng hai bình sữa Vượng Tử cho chị! Ôi, mẹ yêu chị quá! Con yêu, đây là sữa Vượng Tử yêu thích của con! Mẹ ơi, con yêu mẹ ~~~”Tiểu Ngũ đổi giọng Tiểu Bát và mẹ cô bé một cách hoàn hảo.
Đôi mắt anh ta mở to.
Bà Phạm cũng tròn mắt ngỡ ngàng, khuôn mặt vốn đã nhợt nhạt của bà ta càng thêm trắng bệch vì sợ hãi.
Khóe miệng bà Phạm run rẩy, “Anh, anh… anh thật sự…”
Anh thực sự đã giết chú ấy hả?
Bà Phạm không sao thốt lên được chữ giết kia.
Mộc Quy Phàm nhìn Phùng Bình đang co giật trên mặt đất, chậm rãi lấy khăn giấy ướt trên bàn ra, vừa lau tay vừa nói: “Yên tâm, tôi chỉ dỡ đầu anh ta chứ có g**t ch*t anh ta đâu.”
Bắp chân của bà Phạm mềm nhũn, dỡ đầu với g**t ch*t có gì khác nhau không?
Phùng Bình cố gắng đứng dậy nhưng không biết chuyện gì đang xảy ra, tay chân nhất thời tê dại, hoàn toàn không có chút sức lực nào!
Giọng điệu của Mộc Quy Phàm lạnh lùng và vô tình như một tảng băng: “Chỉ có đốt sống cổ bị lệch, anh ta sẽ không chết, nhưng tôi không thể đảm bảo cái mạng của anh ta nếu anh ta tự vùng vẫy và động đậy.”
Phùng Bình đang giãy giụa trên mặt đất bỗng cứng người vì sợ hãi!
Đốt sống cổ bị lệch!
Tháng trước, một người bạn của anh ta đã lái xe quá nhanh và tông vào trụ cầu, cổ anh bạn kia bị vẹo một góc kỳ lạ.
Sau đó, bệnh nhân được cứu nhưng liệt suốt đời, không thể tự chăm sóc bản thân, thậm chí không thể nói rõ ràng, chỉ có thể kêu u u ú ú.
Phùng Bình muốn khóc, anh ta không muốn bị liệt và tàn phế!
Anh ta bực bội nhìn chằm chằm vào Mộc Quy Phàm.
Mộc Quy Phàm cười mỉa mai nhưng đáy mắt lại chẳng vương chút ý cười, anh lạnh lùng nói: “Nhớ kỹ, nếu để tôi nghe thêm một lời không hay về con gái tôi, lần sau sẽ vặn 180 độ.”
Phùng Bình toát mồ hôi lạnh, hắn chỉ cảm thấy lạnh buốt khi gió điều hòa thổi tới người.
Lúc này Túc Bảo mới hoàn hồn, trời ơi, ba bé tàn nhẫn quá ~
Nhưng bé không hề lo lắng hay sợ hãi, vì linh hồn của Phùng Bình không bay ra ngoài, điều đó có nghĩa là ba bé không g**t ch*t ai cả.
Đúng như lời bà ngoại nói, ba bé tuyệt đối là người tốt, dù làm gì thì ba cũng có cái lý của ba.
Bé chỉ cần tin tưởng ba mình thôi!
Túc Bảo ngồi trên sô pha, thậm chí còn lấy một hộp sữa từ trong túi ra, vung chân uống một cách nhàn nhã.
Nhìn vẻ mặt vô cảm của Tiểu Bát, bé lấy thêm một hộp khác: “Này, chị Tiểu Bát, cho chị sữa Vượng Tử nè!”
Tiểu Ngũ lập tức nói: “Uống hộp sữa này và quên thằng nhỏ đang vẹo cổ kia đi!”
Cố Tiểu Bát: “…”
Con vẹt khó chịu vẫn không dừng lại, tiếp tục vươn cổ nói: “Học sinh lớp 3-6, bạn học Cố Tiểu Bát. Mẹ chị đang bưng hai bình sữa Vượng Tử cho chị! Ôi, mẹ yêu chị quá! Con yêu, đây là sữa Vượng Tử yêu thích của con! Mẹ ơi, con yêu mẹ ~~~”
Tiểu Ngũ đổi giọng Tiểu Bát và mẹ cô bé một cách hoàn hảo.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Đôi mắt anh ta mở to.Bà Phạm cũng tròn mắt ngỡ ngàng, khuôn mặt vốn đã nhợt nhạt của bà ta càng thêm trắng bệch vì sợ hãi.Khóe miệng bà Phạm run rẩy, “Anh, anh… anh thật sự…”Anh thực sự đã giết chú ấy hả?Bà Phạm không sao thốt lên được chữ giết kia.Mộc Quy Phàm nhìn Phùng Bình đang co giật trên mặt đất, chậm rãi lấy khăn giấy ướt trên bàn ra, vừa lau tay vừa nói: “Yên tâm, tôi chỉ dỡ đầu anh ta chứ có g**t ch*t anh ta đâu.”Bắp chân của bà Phạm mềm nhũn, dỡ đầu với g**t ch*t có gì khác nhau không?Phùng Bình cố gắng đứng dậy nhưng không biết chuyện gì đang xảy ra, tay chân nhất thời tê dại, hoàn toàn không có chút sức lực nào!Giọng điệu của Mộc Quy Phàm lạnh lùng và vô tình như một tảng băng: “Chỉ có đốt sống cổ bị lệch, anh ta sẽ không chết, nhưng tôi không thể đảm bảo cái mạng của anh ta nếu anh ta tự vùng vẫy và động đậy.”Phùng Bình đang giãy giụa trên mặt đất bỗng cứng người vì sợ hãi!Đốt sống cổ bị lệch!Tháng trước, một người bạn của anh ta đã lái xe quá nhanh và tông vào trụ cầu, cổ anh bạn kia bị vẹo một góc kỳ lạ.Sau đó, bệnh nhân được cứu nhưng liệt suốt đời, không thể tự chăm sóc bản thân, thậm chí không thể nói rõ ràng, chỉ có thể kêu u u ú ú.Phùng Bình muốn khóc, anh ta không muốn bị liệt và tàn phế!Anh ta bực bội nhìn chằm chằm vào Mộc Quy Phàm.Mộc Quy Phàm cười mỉa mai nhưng đáy mắt lại chẳng vương chút ý cười, anh lạnh lùng nói: “Nhớ kỹ, nếu để tôi nghe thêm một lời không hay về con gái tôi, lần sau sẽ vặn 180 độ.”Phùng Bình toát mồ hôi lạnh, hắn chỉ cảm thấy lạnh buốt khi gió điều hòa thổi tới người.Lúc này Túc Bảo mới hoàn hồn, trời ơi, ba bé tàn nhẫn quá ~Nhưng bé không hề lo lắng hay sợ hãi, vì linh hồn của Phùng Bình không bay ra ngoài, điều đó có nghĩa là ba bé không g**t ch*t ai cả.Đúng như lời bà ngoại nói, ba bé tuyệt đối là người tốt, dù làm gì thì ba cũng có cái lý của ba.Bé chỉ cần tin tưởng ba mình thôi!Túc Bảo ngồi trên sô pha, thậm chí còn lấy một hộp sữa từ trong túi ra, vung chân uống một cách nhàn nhã.Nhìn vẻ mặt vô cảm của Tiểu Bát, bé lấy thêm một hộp khác: “Này, chị Tiểu Bát, cho chị sữa Vượng Tử nè!”Tiểu Ngũ lập tức nói: “Uống hộp sữa này và quên thằng nhỏ đang vẹo cổ kia đi!”Cố Tiểu Bát: “…”Con vẹt khó chịu vẫn không dừng lại, tiếp tục vươn cổ nói: “Học sinh lớp 3-6, bạn học Cố Tiểu Bát. Mẹ chị đang bưng hai bình sữa Vượng Tử cho chị! Ôi, mẹ yêu chị quá! Con yêu, đây là sữa Vượng Tử yêu thích của con! Mẹ ơi, con yêu mẹ ~~~”Tiểu Ngũ đổi giọng Tiểu Bát và mẹ cô bé một cách hoàn hảo.