Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1182: C1182: Chương 1182

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Giấy bùa là do cậu cả mua cho, phù văn trên bùa là do bé vẽ, cậu cả nói nó chỉ đáng giá năm mươi xu thôi, kêu bé đừng lo lắng.Mua năm mươi xu mà bán mười vạn đã vô lương tâm lắm rồi.Phải nói rằng Túc Bảo rất rõ ràng về tiền bạc…Bà Phạm không nói gì, sau khi lấy số tài khoản của Túc Bảo, bà ta chuyển ngay một triệu, sau đó dặn dò với bé rằng hai ngày nữa tiền sẽ đến, bé nên chú ý kiểm tra cẩn thận.Túc Bảo cầm điện thoại di động của trẻ con trong lòng vui mừng.Bé kiếm được tiền rồi, đủ mười vạn!Nhoáng một cái đã đủ tiền bồi thường năm cái cửa bị phá hủy rồi!“Nhân tiện, dì Phạm, dì đợi một chút! Cháu có một đơn thuốc cực kỳ tốt…” Túc Bảo nhìn thấy Mộc Quy Phàm liếc nhìn mình, lập tức nói khác đi: “Do bà ngoại cháu xin được đấy, rất là lợi hại! Có thể trị khỏi bách bệnh!”“Dì cũng thấy bây giờ bà ngoại cháu vẫn khỏe khoắn có thể đi quảng trường khiêu vũ đấy. Bây giờ cháu viết lại cho dì.”Bà Phạm bây giờ cũng đã biết danh tính của Túc Bảo cũng biết rằng đúng là chân của bà cụ Tô đã hoàn toàn lành lặn rồi.“Thật sao?” Bà ta ngạc nhiên, vừa vui mừng vừa lo sợ: “Cảm ơn cháu!”Vậy thì bà ta… vẫn còn cơ hội sinh con cho chồng phải không?Bà Phạm che miệng khóc thầm.Kỷ Trường đang lơ lửng bên cạnh, khoanh tay và bắt chéo chân.Đáng tiếc ở đời này, thiện và ác không thể bù trừ được.Đã làm chuyện xấu thì cuối cùng sẽ bị báo ứng dưới hình thức khác thôi.Bà ta đã yêu cầu Trần Thương Vũ đổi hồn cho mình.Có nhiều sinh mạng đã chết đi vì thí nghiệm đổi hồn… Cho dù thế nào bà ta cũng không tránh được có liên quan trong chuyện này.“Trên đời này… Làm chuyện tốt không thể bù trừ với chuyện xấu… Nếu đã làm chuyện xấu thì cho dù không chấp nhận thì cũng sẽ phải chịu quả báo…” Kỷ Trường lẩm bẩm.Lấy công chuộc tội, đó là điều do con người nghĩ ra.Nhưng đã làm việc ác thì cho dù tội nặng hay tội nhẹ thì khi đến âm phủ đều sẽ có Diêm vương và phán quan phân xử.Nhưng nếu làm việc thiện thì không cần lo lắng về tương lai. Câu nói này đương nhiên có lý, không có công thì không có lỗi, ít nhất cuộc sống của bạn sẽ được bình yên, tích lũy làm nhiều việc tốt sẽ không vô ích.Làm nhiều việc thiện hay ác cũng sẽ ảnh hưởng đến đời con cháu của mình.“Đi thôi.” Đến nhà họ Phạm là để xem bà Phạm là người tốt hay xấu, bây giờ nhiệm vụ đã hoàn thành, Mộc Quy Phàm không có ý định ở lại, anh dẫn Túc Bảo cùng rời đi.Một năm sau, sức khỏe bà Phạm đã khá hơn, hai năm sau, bà ta đạt được nguyện vọng và sinh được một cậu con trai.Nhưng bà ta đã không thể cầm cự được thêm vài năm nữa và đã qua đời khi đứa trẻ mới ba tuổi.Vì đứa con của mình, bà ta nhẫn tâm bán đi căn biệt thự chứa đầy ký ức, đi đến một nơi không ai biết, tìm một gia đình tốt bụng không có con để gửi họ đứa con của mình và cầu xin họ hãy nuôi đứa trẻ ít nhất cho đến khi nó trưởng thành.

Giấy bùa là do cậu cả mua cho, phù văn trên bùa là do bé vẽ, cậu cả nói nó chỉ đáng giá năm mươi xu thôi, kêu bé đừng lo lắng.

Mua năm mươi xu mà bán mười vạn đã vô lương tâm lắm rồi.

Phải nói rằng Túc Bảo rất rõ ràng về tiền bạc…

Bà Phạm không nói gì, sau khi lấy số tài khoản của Túc Bảo, bà ta chuyển ngay một triệu, sau đó dặn dò với bé rằng hai ngày nữa tiền sẽ đến, bé nên chú ý kiểm tra cẩn thận.

Túc Bảo cầm điện thoại di động của trẻ con trong lòng vui mừng.

Bé kiếm được tiền rồi, đủ mười vạn!

Nhoáng một cái đã đủ tiền bồi thường năm cái cửa bị phá hủy rồi!

“Nhân tiện, dì Phạm, dì đợi một chút! Cháu có một đơn thuốc cực kỳ tốt…” Túc Bảo nhìn thấy Mộc Quy Phàm liếc nhìn mình, lập tức nói khác đi: “Do bà ngoại cháu xin được đấy, rất là lợi hại! Có thể trị khỏi bách bệnh!”

“Dì cũng thấy bây giờ bà ngoại cháu vẫn khỏe khoắn có thể đi quảng trường khiêu vũ đấy. Bây giờ cháu viết lại cho dì.”

Bà Phạm bây giờ cũng đã biết danh tính của Túc Bảo cũng biết rằng đúng là chân của bà cụ Tô đã hoàn toàn lành lặn rồi.

“Thật sao?” Bà ta ngạc nhiên, vừa vui mừng vừa lo sợ: “Cảm ơn cháu!”

Vậy thì bà ta… vẫn còn cơ hội sinh con cho chồng phải không?

Bà Phạm che miệng khóc thầm.

Kỷ Trường đang lơ lửng bên cạnh, khoanh tay và bắt chéo chân.

Đáng tiếc ở đời này, thiện và ác không thể bù trừ được.

Đã làm chuyện xấu thì cuối cùng sẽ bị báo ứng dưới hình thức khác thôi.

Bà ta đã yêu cầu Trần Thương Vũ đổi hồn cho mình.

Có nhiều sinh mạng đã chết đi vì thí nghiệm đổi hồn… Cho dù thế nào bà ta cũng không tránh được có liên quan trong chuyện này.

“Trên đời này… Làm chuyện tốt không thể bù trừ với chuyện xấu… Nếu đã làm chuyện xấu thì cho dù không chấp nhận thì cũng sẽ phải chịu quả báo…” Kỷ Trường lẩm bẩm.

Lấy công chuộc tội, đó là điều do con người nghĩ ra.

Nhưng đã làm việc ác thì cho dù tội nặng hay tội nhẹ thì khi đến âm phủ đều sẽ có Diêm vương và phán quan phân xử.

Nhưng nếu làm việc thiện thì không cần lo lắng về tương lai. Câu nói này đương nhiên có lý, không có công thì không có lỗi, ít nhất cuộc sống của bạn sẽ được bình yên, tích lũy làm nhiều việc tốt sẽ không vô ích.

Làm nhiều việc thiện hay ác cũng sẽ ảnh hưởng đến đời con cháu của mình.

“Đi thôi.” Đến nhà họ Phạm là để xem bà Phạm là người tốt hay xấu, bây giờ nhiệm vụ đã hoàn thành, Mộc Quy Phàm không có ý định ở lại, anh dẫn Túc Bảo cùng rời đi.

Một năm sau, sức khỏe bà Phạm đã khá hơn, hai năm sau, bà ta đạt được nguyện vọng và sinh được một cậu con trai.

Nhưng bà ta đã không thể cầm cự được thêm vài năm nữa và đã qua đời khi đứa trẻ mới ba tuổi.

Vì đứa con của mình, bà ta nhẫn tâm bán đi căn biệt thự chứa đầy ký ức, đi đến một nơi không ai biết, tìm một gia đình tốt bụng không có con để gửi họ đứa con của mình và cầu xin họ hãy nuôi đứa trẻ ít nhất cho đến khi nó trưởng thành.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Giấy bùa là do cậu cả mua cho, phù văn trên bùa là do bé vẽ, cậu cả nói nó chỉ đáng giá năm mươi xu thôi, kêu bé đừng lo lắng.Mua năm mươi xu mà bán mười vạn đã vô lương tâm lắm rồi.Phải nói rằng Túc Bảo rất rõ ràng về tiền bạc…Bà Phạm không nói gì, sau khi lấy số tài khoản của Túc Bảo, bà ta chuyển ngay một triệu, sau đó dặn dò với bé rằng hai ngày nữa tiền sẽ đến, bé nên chú ý kiểm tra cẩn thận.Túc Bảo cầm điện thoại di động của trẻ con trong lòng vui mừng.Bé kiếm được tiền rồi, đủ mười vạn!Nhoáng một cái đã đủ tiền bồi thường năm cái cửa bị phá hủy rồi!“Nhân tiện, dì Phạm, dì đợi một chút! Cháu có một đơn thuốc cực kỳ tốt…” Túc Bảo nhìn thấy Mộc Quy Phàm liếc nhìn mình, lập tức nói khác đi: “Do bà ngoại cháu xin được đấy, rất là lợi hại! Có thể trị khỏi bách bệnh!”“Dì cũng thấy bây giờ bà ngoại cháu vẫn khỏe khoắn có thể đi quảng trường khiêu vũ đấy. Bây giờ cháu viết lại cho dì.”Bà Phạm bây giờ cũng đã biết danh tính của Túc Bảo cũng biết rằng đúng là chân của bà cụ Tô đã hoàn toàn lành lặn rồi.“Thật sao?” Bà ta ngạc nhiên, vừa vui mừng vừa lo sợ: “Cảm ơn cháu!”Vậy thì bà ta… vẫn còn cơ hội sinh con cho chồng phải không?Bà Phạm che miệng khóc thầm.Kỷ Trường đang lơ lửng bên cạnh, khoanh tay và bắt chéo chân.Đáng tiếc ở đời này, thiện và ác không thể bù trừ được.Đã làm chuyện xấu thì cuối cùng sẽ bị báo ứng dưới hình thức khác thôi.Bà ta đã yêu cầu Trần Thương Vũ đổi hồn cho mình.Có nhiều sinh mạng đã chết đi vì thí nghiệm đổi hồn… Cho dù thế nào bà ta cũng không tránh được có liên quan trong chuyện này.“Trên đời này… Làm chuyện tốt không thể bù trừ với chuyện xấu… Nếu đã làm chuyện xấu thì cho dù không chấp nhận thì cũng sẽ phải chịu quả báo…” Kỷ Trường lẩm bẩm.Lấy công chuộc tội, đó là điều do con người nghĩ ra.Nhưng đã làm việc ác thì cho dù tội nặng hay tội nhẹ thì khi đến âm phủ đều sẽ có Diêm vương và phán quan phân xử.Nhưng nếu làm việc thiện thì không cần lo lắng về tương lai. Câu nói này đương nhiên có lý, không có công thì không có lỗi, ít nhất cuộc sống của bạn sẽ được bình yên, tích lũy làm nhiều việc tốt sẽ không vô ích.Làm nhiều việc thiện hay ác cũng sẽ ảnh hưởng đến đời con cháu của mình.“Đi thôi.” Đến nhà họ Phạm là để xem bà Phạm là người tốt hay xấu, bây giờ nhiệm vụ đã hoàn thành, Mộc Quy Phàm không có ý định ở lại, anh dẫn Túc Bảo cùng rời đi.Một năm sau, sức khỏe bà Phạm đã khá hơn, hai năm sau, bà ta đạt được nguyện vọng và sinh được một cậu con trai.Nhưng bà ta đã không thể cầm cự được thêm vài năm nữa và đã qua đời khi đứa trẻ mới ba tuổi.Vì đứa con của mình, bà ta nhẫn tâm bán đi căn biệt thự chứa đầy ký ức, đi đến một nơi không ai biết, tìm một gia đình tốt bụng không có con để gửi họ đứa con của mình và cầu xin họ hãy nuôi đứa trẻ ít nhất cho đến khi nó trưởng thành.

Chương 1182: C1182: Chương 1182