Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1184: C1184: Chương 1184

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Nhân tiện, ở đây tôi có bánh bao nhân thịt, cho em đấy!”Vừa nói, anh ta vừa bế con chó trên mặt đất lên rồi cẩn thận bước đến ven đường.Sau đó, anh ta lắc máy quay…Túc Bảo hỏi: “Ba, sao anh ta lại lắc điện thoại như thế?”Mộc Quy Phàm nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng và nói: “Anh ta đang giả vờ đi bộ, sau này trong quá trình chỉnh sửa hậu kỳ sẽ cắt ghép biên tập thành một cảnh khác.”Quả nhiên, người đàn ông ước chừng mọi chuyện đã gần xong nên ném con chó đã bị đâm chết sang bên đường.Con chó vốn đã chết cứng đờ, tông vào lề đường và phát ra một tiếng uỵch nặng nề.Con chó còn sống cứ ngỡ đã gặp được một người đàn ông tốt, nhưng không ngờ người đàn ông đó lại vứt xác người bạn đồng hành của mình sang một bên một cách thờ ơ như vậy.Nhất thời nó choáng váng đến ngây ngẩn cả người, trong ánh mắt vô cùng hoang mang.Người đàn ông đứng đó xem lại những cảnh mình đã quay, cuối cùng cũng hài lòng, chụp thêm vài bức ảnh con chó đang bối rối trước khi chuẩn bị rời đi.Kỷ Trường nói: “Túc Bảo, đi thôi!”Túc Bảo có chút do dự, bé vẫn không hiểu tại sao mình lại phải do dự, chỉ là trực giác bé vô thức cảm thấy mình nên chờ đợi thêm một lúc.Mộc Quy Phàm nhìn ra vẻ bối rối của bé, nói: “Con muốn cứu một ngàn một trăm con chó hay chỉ cứu con trước mặt?”Túc Bảo thậm chí còn không cần nghĩ ngợi lâu: “Một ngàn một trăm con.”Mộc Quy Phàm cụp mắt nhìn bé, nói: “Vậy tạm thời đừng hành động, đợi lấy đủ bằng chứng rồi g**t ch*t chúng.”Nói trắng ra thì, có rất nhiều con quỷ đạo đức giả ăn thịt thú nuôi.Sự bùng nổ về lượng truy cập trên các nền tảng video ngắn đã làm nảy sinh một nhóm người đỏ mắt vì tiền, họ làm bất cứ điều gì để kiếm tiền.Thà là không làm, nếu đã làm thì phải làm cho đám người man rợ kiếm tiền trên xương máu thú nuôi này sợ, không dám lặp lại trắng trợn như vậy nữa.Nhưng vì hàng ngàn hàng vạn con chó mèo hoang khác, nhất định phải hy sinh thêm vài con chó mèo nữa.Nhưng Mộc Quy Phàm không nói điều này ra…Chỉ thấy cô bé vẫn giữ được sự thuần khiết như trước, ánh mắt sáng ngời gật đầu chắc nịch: “Được, giết bọn chúng đi!!”Kỷ Trường khóe miệng giật giật. . Xi𝒏 hã𝑦 đọc 𝐭гu𝑦ệ𝒏 𝐭ại [ Tг𝖴m𝐭гu𝑦ệ𝒏.𝙑𝒏 ]Dạy bé chuyện này có phải sớm quá rồi không, anh có chắc là làm vậy lúc trở về bà cụ Tô sẽ không dùng tay không bổ não anh ra sao?Cợt nhả thì cợt nhả nhưng Kỷ Trường vẫn nói: “Nếu chúng ta phải dùng biện pháp lâu dài để bắt được cá lớn, vậy thì trước hết hãy nhốt ác quỷ lại đã.”Kỷ Trường và Túc Bảo giờ đã cảnh giác khi để con quỷ bé con thích khóc chạy mất rồi, không cần sư phụ cũng phải nói Túc Bảo cũng muốn làm điều này.Kỷ Trường đang chuẩn bị dạy cho bé một phù chú mới – Đánh dấu.Bằng cách này, ngay cả khi ác quỷ bỏ chạy, họ vẫn có thể được tìm thấy nó dựa trên dấu hiệu được đánh dấu.

“Nhân tiện, ở đây tôi có bánh bao nhân thịt, cho em đấy!”

Vừa nói, anh ta vừa bế con chó trên mặt đất lên rồi cẩn thận bước đến ven đường.

Sau đó, anh ta lắc máy quay…

Túc Bảo hỏi: “Ba, sao anh ta lại lắc điện thoại như thế?”

Mộc Quy Phàm nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng và nói: “Anh ta đang giả vờ đi bộ, sau này trong quá trình chỉnh sửa hậu kỳ sẽ cắt ghép biên tập thành một cảnh khác.”

Quả nhiên, người đàn ông ước chừng mọi chuyện đã gần xong nên ném con chó đã bị đâm chết sang bên đường.

Con chó vốn đã chết cứng đờ, tông vào lề đường và phát ra một tiếng uỵch nặng nề.

Con chó còn sống cứ ngỡ đã gặp được một người đàn ông tốt, nhưng không ngờ người đàn ông đó lại vứt xác người bạn đồng hành của mình sang một bên một cách thờ ơ như vậy.

Nhất thời nó choáng váng đến ngây ngẩn cả người, trong ánh mắt vô cùng hoang mang.

Người đàn ông đứng đó xem lại những cảnh mình đã quay, cuối cùng cũng hài lòng, chụp thêm vài bức ảnh con chó đang bối rối trước khi chuẩn bị rời đi.

Kỷ Trường nói: “Túc Bảo, đi thôi!”

Túc Bảo có chút do dự, bé vẫn không hiểu tại sao mình lại phải do dự, chỉ là trực giác bé vô thức cảm thấy mình nên chờ đợi thêm một lúc.

Mộc Quy Phàm nhìn ra vẻ bối rối của bé, nói: “Con muốn cứu một ngàn một trăm con chó hay chỉ cứu con trước mặt?”

Túc Bảo thậm chí còn không cần nghĩ ngợi lâu: “Một ngàn một trăm con.”

Mộc Quy Phàm cụp mắt nhìn bé, nói: “Vậy tạm thời đừng hành động, đợi lấy đủ bằng chứng rồi g**t ch*t chúng.”

Nói trắng ra thì, có rất nhiều con quỷ đạo đức giả ăn thịt thú nuôi.

Sự bùng nổ về lượng truy cập trên các nền tảng video ngắn đã làm nảy sinh một nhóm người đỏ mắt vì tiền, họ làm bất cứ điều gì để kiếm tiền.

Thà là không làm, nếu đã làm thì phải làm cho đám người man rợ kiếm tiền trên xương máu thú nuôi này sợ, không dám lặp lại trắng trợn như vậy nữa.

Nhưng vì hàng ngàn hàng vạn con chó mèo hoang khác, nhất định phải hy sinh thêm vài con chó mèo nữa.

Nhưng Mộc Quy Phàm không nói điều này ra…

Chỉ thấy cô bé vẫn giữ được sự thuần khiết như trước, ánh mắt sáng ngời gật đầu chắc nịch: “Được, giết bọn chúng đi!!”

Kỷ Trường khóe miệng giật giật. . Xi𝒏 hã𝑦 đọc 𝐭гu𝑦ệ𝒏 𝐭ại [ Tг𝖴m𝐭гu𝑦ệ𝒏.𝙑𝒏 ]

Dạy bé chuyện này có phải sớm quá rồi không, anh có chắc là làm vậy lúc trở về bà cụ Tô sẽ không dùng tay không bổ não anh ra sao?

Cợt nhả thì cợt nhả nhưng Kỷ Trường vẫn nói: “Nếu chúng ta phải dùng biện pháp lâu dài để bắt được cá lớn, vậy thì trước hết hãy nhốt ác quỷ lại đã.”

Kỷ Trường và Túc Bảo giờ đã cảnh giác khi để con quỷ bé con thích khóc chạy mất rồi, không cần sư phụ cũng phải nói Túc Bảo cũng muốn làm điều này.

Kỷ Trường đang chuẩn bị dạy cho bé một phù chú mới – Đánh dấu.

Bằng cách này, ngay cả khi ác quỷ bỏ chạy, họ vẫn có thể được tìm thấy nó dựa trên dấu hiệu được đánh dấu.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… “Nhân tiện, ở đây tôi có bánh bao nhân thịt, cho em đấy!”Vừa nói, anh ta vừa bế con chó trên mặt đất lên rồi cẩn thận bước đến ven đường.Sau đó, anh ta lắc máy quay…Túc Bảo hỏi: “Ba, sao anh ta lại lắc điện thoại như thế?”Mộc Quy Phàm nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng và nói: “Anh ta đang giả vờ đi bộ, sau này trong quá trình chỉnh sửa hậu kỳ sẽ cắt ghép biên tập thành một cảnh khác.”Quả nhiên, người đàn ông ước chừng mọi chuyện đã gần xong nên ném con chó đã bị đâm chết sang bên đường.Con chó vốn đã chết cứng đờ, tông vào lề đường và phát ra một tiếng uỵch nặng nề.Con chó còn sống cứ ngỡ đã gặp được một người đàn ông tốt, nhưng không ngờ người đàn ông đó lại vứt xác người bạn đồng hành của mình sang một bên một cách thờ ơ như vậy.Nhất thời nó choáng váng đến ngây ngẩn cả người, trong ánh mắt vô cùng hoang mang.Người đàn ông đứng đó xem lại những cảnh mình đã quay, cuối cùng cũng hài lòng, chụp thêm vài bức ảnh con chó đang bối rối trước khi chuẩn bị rời đi.Kỷ Trường nói: “Túc Bảo, đi thôi!”Túc Bảo có chút do dự, bé vẫn không hiểu tại sao mình lại phải do dự, chỉ là trực giác bé vô thức cảm thấy mình nên chờ đợi thêm một lúc.Mộc Quy Phàm nhìn ra vẻ bối rối của bé, nói: “Con muốn cứu một ngàn một trăm con chó hay chỉ cứu con trước mặt?”Túc Bảo thậm chí còn không cần nghĩ ngợi lâu: “Một ngàn một trăm con.”Mộc Quy Phàm cụp mắt nhìn bé, nói: “Vậy tạm thời đừng hành động, đợi lấy đủ bằng chứng rồi g**t ch*t chúng.”Nói trắng ra thì, có rất nhiều con quỷ đạo đức giả ăn thịt thú nuôi.Sự bùng nổ về lượng truy cập trên các nền tảng video ngắn đã làm nảy sinh một nhóm người đỏ mắt vì tiền, họ làm bất cứ điều gì để kiếm tiền.Thà là không làm, nếu đã làm thì phải làm cho đám người man rợ kiếm tiền trên xương máu thú nuôi này sợ, không dám lặp lại trắng trợn như vậy nữa.Nhưng vì hàng ngàn hàng vạn con chó mèo hoang khác, nhất định phải hy sinh thêm vài con chó mèo nữa.Nhưng Mộc Quy Phàm không nói điều này ra…Chỉ thấy cô bé vẫn giữ được sự thuần khiết như trước, ánh mắt sáng ngời gật đầu chắc nịch: “Được, giết bọn chúng đi!!”Kỷ Trường khóe miệng giật giật. . Xi𝒏 hã𝑦 đọc 𝐭гu𝑦ệ𝒏 𝐭ại [ Tг𝖴m𝐭гu𝑦ệ𝒏.𝙑𝒏 ]Dạy bé chuyện này có phải sớm quá rồi không, anh có chắc là làm vậy lúc trở về bà cụ Tô sẽ không dùng tay không bổ não anh ra sao?Cợt nhả thì cợt nhả nhưng Kỷ Trường vẫn nói: “Nếu chúng ta phải dùng biện pháp lâu dài để bắt được cá lớn, vậy thì trước hết hãy nhốt ác quỷ lại đã.”Kỷ Trường và Túc Bảo giờ đã cảnh giác khi để con quỷ bé con thích khóc chạy mất rồi, không cần sư phụ cũng phải nói Túc Bảo cũng muốn làm điều này.Kỷ Trường đang chuẩn bị dạy cho bé một phù chú mới – Đánh dấu.Bằng cách này, ngay cả khi ác quỷ bỏ chạy, họ vẫn có thể được tìm thấy nó dựa trên dấu hiệu được đánh dấu.

Chương 1184: C1184: Chương 1184