Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1191: C1191: Chương 1191
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ban nãy trên đường tới bệnh viện thú y sư phụ có nói, ác quỷ trên đầu ông chú kia tên là quỷ đạo đức giả.Bé hỏi đạo đức giả là gì, sau đó ba của bé giải thích – chính là giả vờ lương thiện tốt bụng.Vậy nên chị gái này cũng là kẻ đạo đức giả.Túc Bảo không chút khách khí vạch trần nói: “Chị gái à, chị biết nếu cứ lề mề thêm chút nữa thì sẽ muộn, vậy tại sao vẫn cứ lề mề vậy?Bé tiến lên sờ đầu con chó, nói: “Nó gầy như vậy, chị Tiểu Bát dùng một tay cũng có thể xách lên, đúng không chị Tiểu Bát!Cố Tiểu Bát: “…Em HD, em 1080, em có thể lên TV.Cô bé sẽ không hùa theo bé đâu!Cố Tiểu Bát hừ một tiếng, ôm cánh tay dừng một chút, sau đó ‘không tình không nguyện’ ừ một tiếng.Con chó bị Túc Bảo xoa đầu, hình như cảm thấy thoải mái hơn một chút, nó cố hết sức mở mắt ra…Nhìn thấy cô bé ở trước mắt, khóe mắt nó chảy ra một hàng nước mắt, thè lưỡi l**m l**m tay Túc Bảo.Túc Bảo thấp giọng an ủi: “Không sao, sẽ không sao đâu…Xung quanh bàn tán xôn xao.Ầy, một cô gái như người ta nâng không nổi là chuyện bình thường, dù sao cũng là chó săn mà.”“Sao có thể nói chuyện khó nghe như vậy chứ…Cô gái xinh đẹp rất đau lòng, ‘miễn cưỡng’ nặn ra một nụ cười, nói: “Không sao, sức lực của tôi vốn đã nhỏ… Hồi tết mẹ tôi giết gà bảo tôi giữ cánh gà, tôi cũng không giữ được nữa… Tôi thường bị người ta hiểu lầm, đã quen rồi…”Cô ta vừa nói xong một đoạn nhu nhược đáng thương khá dài.Chợt thấy Túc Bảo xách con chó lên bằng một tay, kẹp ở dưới nách, sau đó bước nhanh về phía trước.Đừng sợ, bệnh viện thú y ở rất gần, chị sẽ dẫn em đi tìm chú bác sĩ.” Túc Bảo vừa đi còn vừa nói.Nhẹ bẫng như không, thậm chí bé còn có thể rảnh tay nắm lấy tay của chị gái mình: “Chị Tiểu Bát, đi mau!Cô gái xinh đẹp: “…Mọi người: “…Ánh mắt mọi người nhất thời có chút quái dị.Một đứa bé ba bốn tuổi có thể nhẹ nhàng xách một con chó săn lớn như vậy.Cô gái này là một người lớn, mà lại không nâng nổi ư?“Như vậy xem ra, hình như con chó này rất nhẹ…“Đói đến da bọc xương, mặc dù là chó săn nhưng chắc là cũng nhẹ thôi…Quần chúng ăn dưa không dám xác định.Bởi vì chó săn thật sự rất to, đứng dậy có lẽ còn cao hơn cô bé này nhiều, theo lý thuyết thì không nhẹ mới đúng.Nhưng cô bé này lại có thể nhẹ nhàng ôm lấy nó như vậy, chắc là cũng không nặng đâu…“Nhưng dù có nói thế nào, sức lực có yếu đi chăng nữa, nhưng có thể yếu hơn một đứa bé ba tuổi được ư?
Ban nãy trên đường tới bệnh viện thú y sư phụ có nói, ác quỷ trên đầu ông chú kia tên là quỷ đạo đức giả.
Bé hỏi đạo đức giả là gì, sau đó ba của bé giải thích – chính là giả vờ lương thiện tốt bụng.
Vậy nên chị gái này cũng là kẻ đạo đức giả.
Túc Bảo không chút khách khí vạch trần nói: “Chị gái à, chị biết nếu cứ lề mề thêm chút nữa thì sẽ muộn, vậy tại sao vẫn cứ lề mề vậy?
Bé tiến lên sờ đầu con chó, nói: “Nó gầy như vậy, chị Tiểu Bát dùng một tay cũng có thể xách lên, đúng không chị Tiểu Bát!
Cố Tiểu Bát: “…
Em HD, em 1080, em có thể lên TV.
Cô bé sẽ không hùa theo bé đâu!
Cố Tiểu Bát hừ một tiếng, ôm cánh tay dừng một chút, sau đó ‘không tình không nguyện’ ừ một tiếng.
Con chó bị Túc Bảo xoa đầu, hình như cảm thấy thoải mái hơn một chút, nó cố hết sức mở mắt ra…
Nhìn thấy cô bé ở trước mắt, khóe mắt nó chảy ra một hàng nước mắt, thè lưỡi l**m l**m tay Túc Bảo.
Túc Bảo thấp giọng an ủi: “Không sao, sẽ không sao đâu…
Xung quanh bàn tán xôn xao.
Ầy, một cô gái như người ta nâng không nổi là chuyện bình thường, dù sao cũng là chó săn mà.”
“Sao có thể nói chuyện khó nghe như vậy chứ…
Cô gái xinh đẹp rất đau lòng, ‘miễn cưỡng’ nặn ra một nụ cười, nói: “Không sao, sức lực của tôi vốn đã nhỏ… Hồi tết mẹ tôi giết gà bảo tôi giữ cánh gà, tôi cũng không giữ được nữa… Tôi thường bị người ta hiểu lầm, đã quen rồi…”
Cô ta vừa nói xong một đoạn nhu nhược đáng thương khá dài.
Chợt thấy Túc Bảo xách con chó lên bằng một tay, kẹp ở dưới nách, sau đó bước nhanh về phía trước.
Đừng sợ, bệnh viện thú y ở rất gần, chị sẽ dẫn em đi tìm chú bác sĩ.” Túc Bảo vừa đi còn vừa nói.
Nhẹ bẫng như không, thậm chí bé còn có thể rảnh tay nắm lấy tay của chị gái mình: “Chị Tiểu Bát, đi mau!
Cô gái xinh đẹp: “…
Mọi người: “…
Ánh mắt mọi người nhất thời có chút quái dị.
Một đứa bé ba bốn tuổi có thể nhẹ nhàng xách một con chó săn lớn như vậy.
Cô gái này là một người lớn, mà lại không nâng nổi ư?
“Như vậy xem ra, hình như con chó này rất nhẹ…
“Đói đến da bọc xương, mặc dù là chó săn nhưng chắc là cũng nhẹ thôi…
Quần chúng ăn dưa không dám xác định.
Bởi vì chó săn thật sự rất to, đứng dậy có lẽ còn cao hơn cô bé này nhiều, theo lý thuyết thì không nhẹ mới đúng.
Nhưng cô bé này lại có thể nhẹ nhàng ôm lấy nó như vậy, chắc là cũng không nặng đâu…
“Nhưng dù có nói thế nào, sức lực có yếu đi chăng nữa, nhưng có thể yếu hơn một đứa bé ba tuổi được ư?
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Ban nãy trên đường tới bệnh viện thú y sư phụ có nói, ác quỷ trên đầu ông chú kia tên là quỷ đạo đức giả.Bé hỏi đạo đức giả là gì, sau đó ba của bé giải thích – chính là giả vờ lương thiện tốt bụng.Vậy nên chị gái này cũng là kẻ đạo đức giả.Túc Bảo không chút khách khí vạch trần nói: “Chị gái à, chị biết nếu cứ lề mề thêm chút nữa thì sẽ muộn, vậy tại sao vẫn cứ lề mề vậy?Bé tiến lên sờ đầu con chó, nói: “Nó gầy như vậy, chị Tiểu Bát dùng một tay cũng có thể xách lên, đúng không chị Tiểu Bát!Cố Tiểu Bát: “…Em HD, em 1080, em có thể lên TV.Cô bé sẽ không hùa theo bé đâu!Cố Tiểu Bát hừ một tiếng, ôm cánh tay dừng một chút, sau đó ‘không tình không nguyện’ ừ một tiếng.Con chó bị Túc Bảo xoa đầu, hình như cảm thấy thoải mái hơn một chút, nó cố hết sức mở mắt ra…Nhìn thấy cô bé ở trước mắt, khóe mắt nó chảy ra một hàng nước mắt, thè lưỡi l**m l**m tay Túc Bảo.Túc Bảo thấp giọng an ủi: “Không sao, sẽ không sao đâu…Xung quanh bàn tán xôn xao.Ầy, một cô gái như người ta nâng không nổi là chuyện bình thường, dù sao cũng là chó săn mà.”“Sao có thể nói chuyện khó nghe như vậy chứ…Cô gái xinh đẹp rất đau lòng, ‘miễn cưỡng’ nặn ra một nụ cười, nói: “Không sao, sức lực của tôi vốn đã nhỏ… Hồi tết mẹ tôi giết gà bảo tôi giữ cánh gà, tôi cũng không giữ được nữa… Tôi thường bị người ta hiểu lầm, đã quen rồi…”Cô ta vừa nói xong một đoạn nhu nhược đáng thương khá dài.Chợt thấy Túc Bảo xách con chó lên bằng một tay, kẹp ở dưới nách, sau đó bước nhanh về phía trước.Đừng sợ, bệnh viện thú y ở rất gần, chị sẽ dẫn em đi tìm chú bác sĩ.” Túc Bảo vừa đi còn vừa nói.Nhẹ bẫng như không, thậm chí bé còn có thể rảnh tay nắm lấy tay của chị gái mình: “Chị Tiểu Bát, đi mau!Cô gái xinh đẹp: “…Mọi người: “…Ánh mắt mọi người nhất thời có chút quái dị.Một đứa bé ba bốn tuổi có thể nhẹ nhàng xách một con chó săn lớn như vậy.Cô gái này là một người lớn, mà lại không nâng nổi ư?“Như vậy xem ra, hình như con chó này rất nhẹ…“Đói đến da bọc xương, mặc dù là chó săn nhưng chắc là cũng nhẹ thôi…Quần chúng ăn dưa không dám xác định.Bởi vì chó săn thật sự rất to, đứng dậy có lẽ còn cao hơn cô bé này nhiều, theo lý thuyết thì không nhẹ mới đúng.Nhưng cô bé này lại có thể nhẹ nhàng ôm lấy nó như vậy, chắc là cũng không nặng đâu…“Nhưng dù có nói thế nào, sức lực có yếu đi chăng nữa, nhưng có thể yếu hơn một đứa bé ba tuổi được ư?