Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1196: C1196: Chương 1196

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tiểu Ngũ sửng sốt: “Kinh hoàng thật, đây là màn biểu diễn gì thế này! Tàn nhẫn đến độ vả mặt chửi mắng chính bản thân mình ư!”Bạch San San ngẩn người.Điều mà Tiểu Ngũ học được là những câu thoại phổ biến từ một số đoạn video ngắn, Bạch San San không chắc liệu con vẹt có đang mắng cô ta hay không, nhưng cảm xúc của cô ta bị con vẹt phá ngang nên cảm thấy hơi khó chịu.Bác sĩ nói tiếp: “Nếu muốn cứu con chó, chúng tôi đang xem xét đến phương pháp giải phẫu ngoài cơ thể, lọc màng bụng, truyền máu…”Bạch San San lại lo lắng nói: “Truyền máu ư, dùng máu của tôi nè!”Mọi người: “…”Cô gái này bị thần kinh hả?Các bác sĩ không khỏi giật khóe miệng.Bạch San San lập tức ý thức được mình vừa nói điều ngu ngốc, vội vàng sửa lời: “A… Không, tại tôi quá lo lắng… Ý tôi là, chỉ cần có thể cứu con chó thì làm gì cũng được, chỉ mong các bác sĩ nhất định cứu nó bằng mọi giá!”Bác sĩ gật đầu: “Được, vậy chúng tôi sẽ sắp xếp giải phẫu tách màng bụng và truyền máu.”Bạch San San: “Đúng vậy! Nhất định phải sắp xếp giải phẫu! Chỉ cần có thể cứu được con chó, muốn tôi làm gì cũng được…”Bạch San San một lòng một dạ lo diễn kịch nên không chú ý tới Mộc Quy Phàm và Túc Bảo đã ngừng nói chuyện rất lâu, chỉ lặng lẽ nhìn cô ta.Sau đó……Bác sĩ đưa hóa đơn trong tay cho Bạch San San: “Được rồi, cô ký vào đây rồi thanh toán phí. Bao gồm cả tiền cấp cứu, tổng cộng là hai mươi ngàn tệ.”Bạch San San: “…”Đáy mắt cô ta thoáng vụt qua sự kinh ngạc.Hai mươi ngàn tệ!Đắt thế hả??Trước đây, chó và mèo cũng được đưa đi cấp cứu vì mục đích quay video, nhưng ai lại thực sự bỏ ra hai mươi ngàn tệ để cứu một con chó?Bạch San San nói: “Tôi…”Cô ta nhìn Mộc Quy Phàm cầu cứu.Mộc Quy Phàm khoanh tay trước ngực, vẻ mặt mỉa mai và hoàn toàn không có ý định lên tiếng.Chẳng phải cô ta thích cướp lời người khác để diễn kịch sao?Bây giờ đến lượt cô ta thể hiện rồi đấy.Bạch San San nước mắt lưng tròng, nói với Mộc Quy Phàm: “Đại ca ơi, em không có tiền… Em chỉ hận không thể dùng máu của chính mình cứu con chó, nhưng em không có tiền… Hu hu, đại ca ơi, làm sao bây giờ?”Túc Bảo chịu hết nỗi rồi!Bé lớn tiếng nói: “Dì, đây là ba con, dì có thể đừng gọi ba con là đại ca nữa được không, dì đâu phải trẻ con!”

Tiểu Ngũ sửng sốt: “Kinh hoàng thật, đây là màn biểu diễn gì thế này! Tàn nhẫn đến độ vả mặt chửi mắng chính bản thân mình ư!”

Bạch San San ngẩn người.

Điều mà Tiểu Ngũ học được là những câu thoại phổ biến từ một số đoạn video ngắn, Bạch San San không chắc liệu con vẹt có đang mắng cô ta hay không, nhưng cảm xúc của cô ta bị con vẹt phá ngang nên cảm thấy hơi khó chịu.

Bác sĩ nói tiếp: “Nếu muốn cứu con chó, chúng tôi đang xem xét đến phương pháp giải phẫu ngoài cơ thể, lọc màng bụng, truyền máu…”

Bạch San San lại lo lắng nói: “Truyền máu ư, dùng máu của tôi nè!”

Mọi người: “…”

Cô gái này bị thần kinh hả?

Các bác sĩ không khỏi giật khóe miệng.

Bạch San San lập tức ý thức được mình vừa nói điều ngu ngốc, vội vàng sửa lời: “A… Không, tại tôi quá lo lắng… Ý tôi là, chỉ cần có thể cứu con chó thì làm gì cũng được, chỉ mong các bác sĩ nhất định cứu nó bằng mọi giá!”

Bác sĩ gật đầu: “Được, vậy chúng tôi sẽ sắp xếp giải phẫu tách màng bụng và truyền máu.”

Bạch San San: “Đúng vậy! Nhất định phải sắp xếp giải phẫu! Chỉ cần có thể cứu được con chó, muốn tôi làm gì cũng được…”

Bạch San San một lòng một dạ lo diễn kịch nên không chú ý tới Mộc Quy Phàm và Túc Bảo đã ngừng nói chuyện rất lâu, chỉ lặng lẽ nhìn cô ta.

Sau đó……

Bác sĩ đưa hóa đơn trong tay cho Bạch San San: “Được rồi, cô ký vào đây rồi thanh toán phí. Bao gồm cả tiền cấp cứu, tổng cộng là hai mươi ngàn tệ.”

Bạch San San: “…”

Đáy mắt cô ta thoáng vụt qua sự kinh ngạc.

Hai mươi ngàn tệ!

Đắt thế hả??

Trước đây, chó và mèo cũng được đưa đi cấp cứu vì mục đích quay video, nhưng ai lại thực sự bỏ ra hai mươi ngàn tệ để cứu một con chó?

Bạch San San nói: “Tôi…”

Cô ta nhìn Mộc Quy Phàm cầu cứu.

Mộc Quy Phàm khoanh tay trước ngực, vẻ mặt mỉa mai và hoàn toàn không có ý định lên tiếng.

Chẳng phải cô ta thích cướp lời người khác để diễn kịch sao?

Bây giờ đến lượt cô ta thể hiện rồi đấy.

Bạch San San nước mắt lưng tròng, nói với Mộc Quy Phàm: “Đại ca ơi, em không có tiền… Em chỉ hận không thể dùng máu của chính mình cứu con chó, nhưng em không có tiền… Hu hu, đại ca ơi, làm sao bây giờ?”

Túc Bảo chịu hết nỗi rồi!

Bé lớn tiếng nói: “Dì, đây là ba con, dì có thể đừng gọi ba con là đại ca nữa được không, dì đâu phải trẻ con!”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Tiểu Ngũ sửng sốt: “Kinh hoàng thật, đây là màn biểu diễn gì thế này! Tàn nhẫn đến độ vả mặt chửi mắng chính bản thân mình ư!”Bạch San San ngẩn người.Điều mà Tiểu Ngũ học được là những câu thoại phổ biến từ một số đoạn video ngắn, Bạch San San không chắc liệu con vẹt có đang mắng cô ta hay không, nhưng cảm xúc của cô ta bị con vẹt phá ngang nên cảm thấy hơi khó chịu.Bác sĩ nói tiếp: “Nếu muốn cứu con chó, chúng tôi đang xem xét đến phương pháp giải phẫu ngoài cơ thể, lọc màng bụng, truyền máu…”Bạch San San lại lo lắng nói: “Truyền máu ư, dùng máu của tôi nè!”Mọi người: “…”Cô gái này bị thần kinh hả?Các bác sĩ không khỏi giật khóe miệng.Bạch San San lập tức ý thức được mình vừa nói điều ngu ngốc, vội vàng sửa lời: “A… Không, tại tôi quá lo lắng… Ý tôi là, chỉ cần có thể cứu con chó thì làm gì cũng được, chỉ mong các bác sĩ nhất định cứu nó bằng mọi giá!”Bác sĩ gật đầu: “Được, vậy chúng tôi sẽ sắp xếp giải phẫu tách màng bụng và truyền máu.”Bạch San San: “Đúng vậy! Nhất định phải sắp xếp giải phẫu! Chỉ cần có thể cứu được con chó, muốn tôi làm gì cũng được…”Bạch San San một lòng một dạ lo diễn kịch nên không chú ý tới Mộc Quy Phàm và Túc Bảo đã ngừng nói chuyện rất lâu, chỉ lặng lẽ nhìn cô ta.Sau đó……Bác sĩ đưa hóa đơn trong tay cho Bạch San San: “Được rồi, cô ký vào đây rồi thanh toán phí. Bao gồm cả tiền cấp cứu, tổng cộng là hai mươi ngàn tệ.”Bạch San San: “…”Đáy mắt cô ta thoáng vụt qua sự kinh ngạc.Hai mươi ngàn tệ!Đắt thế hả??Trước đây, chó và mèo cũng được đưa đi cấp cứu vì mục đích quay video, nhưng ai lại thực sự bỏ ra hai mươi ngàn tệ để cứu một con chó?Bạch San San nói: “Tôi…”Cô ta nhìn Mộc Quy Phàm cầu cứu.Mộc Quy Phàm khoanh tay trước ngực, vẻ mặt mỉa mai và hoàn toàn không có ý định lên tiếng.Chẳng phải cô ta thích cướp lời người khác để diễn kịch sao?Bây giờ đến lượt cô ta thể hiện rồi đấy.Bạch San San nước mắt lưng tròng, nói với Mộc Quy Phàm: “Đại ca ơi, em không có tiền… Em chỉ hận không thể dùng máu của chính mình cứu con chó, nhưng em không có tiền… Hu hu, đại ca ơi, làm sao bây giờ?”Túc Bảo chịu hết nỗi rồi!Bé lớn tiếng nói: “Dì, đây là ba con, dì có thể đừng gọi ba con là đại ca nữa được không, dì đâu phải trẻ con!”

Chương 1196: C1196: Chương 1196