Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 383
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 383Cũng chỉ còn lại đôi mắt thâm thúy như mực kia nheo lại một cách nguy hiểm trong bàn tay nhỏ bé của cô, lông mi rậm rạp hơi cong xinh đẹp giống như hai hàng quạt nhỏ vậy.Người phụ nữ này, to gan thật!Ôn Hủ Hủ còn chưa phát hiện ra sự liều lĩnh của bản thân.Cô đang để ý đến động tĩnh trong đại sảnh, cô thật sự không nghĩ tới người này lại nói thẳng như vậy, đó là ba hắn, hắn không sợ làm ông ấy tức chết sao?Nhìn thấy tình hình vừa xảy ra bên trong, mọi người bên ngoài đều kéo tới, ông Hoắc nhìn cảnh đó tức giận muốn chửi nữa, cô vội sắp chết rồi.“Nhanh lên, anh còn ở đây làm gì nữa? Còn muốn đánh nhau à?”Cô hơi tức giận quay đầu lại.Lại không ngờ, vừa mới xoay người thì tầm mắt của cô dừng ngay ở đôi mắt đang bị cô che lộ ra bên ngoài.Đôi mắt kia từ trước đến nay vẫn luôn rất đẹp, nhưng vào lúc này, sau khi nhìn thấy cô cuối cùng cũng phát hiện ra kiệt tác của mình, trong con ngươi sâu thẳm hiện lên một tia vui đùa, gợi lên một chút uể oải lười biếng, Ôn Hủ Hủ nhìn thấy trong lòng lập tức đập loạn một nhịp!Trời ơi!Cô đang làm cái quái gì vậy?!!Ôn Hủ Hủ sựt tỉnh, trong chốc lát cô giống như bị điện giật thu tay lại, khuôn mặt nhỏ nhắn to bằng bàn tay trong nháy mắt đỏ bừng đến mức có thể chảy máu.“Xin lỗi, tôi… Tôi không có ý đó.”Cô chưa bao giờ cảm thấy bối rối như vậy.Bởi vì cô chưa từng chạm vào hắn ở cự ly gần như vậy, chứ đừng nói đến hành động thân mật quá mức như này.Ôn Hủ Hủ ước gì mình có thể biến mất khỏi đây ngay lập tức.Hoắc Tư Tước thu hết dáng vẻ hoảng loạn của cô vào đáy mắt, hắn không lên tiếng mà chỉ dùng ngón tay thon dài sờ vào cánh môi mình trước, một lát sau tầm mắt lạnh lẽo như nước của anh chợt nhấc lên.Ôn Hủ Hủ: “…”Gần như trong nháy mắt cô không thể thở nổi!Cho rằng hắn sắp chửi cô, sỉ nhục cô, dù sao hắn vẫn rất chán ghét cô.Nhưng làm cho người khác cảm thấy lạ là tên này lại không có phát điên như cô nghĩ, hắn chỉ chăm chú nhìn cô một lúc, rồi đột nhiên từ trong ghế đứng lên.“Cô chắc muốn tôi đi sao?”“Cái gì?”Ôn Hủ Hủ lập tức ngẩng đầu.Hoắc Tư Tước có chút thiếu kiên nhẫn.Hắn sửa sang lại áo khoác trên người một chút, mang theo vẻ lạnh lùng vẫn chưa tản đi, ánh mắt nham hiểm nhìn lướt qua mớ lộn xộn trong sảnh, hắn nhịn không được nửa mỉa mai nửa nhắc nhở: “Đi rồi, chị không thể làm gì với cô ấy được nữa!”Hắn lại có thể chỉ thẳng vào bà chị Hoắc Tư Tinh của hắn nói ra những lời này!
Chương 383
Cũng chỉ còn lại đôi mắt thâm thúy như mực kia nheo lại một cách nguy hiểm trong bàn tay nhỏ bé của cô, lông mi rậm rạp hơi cong xinh đẹp giống như hai hàng quạt nhỏ vậy.
Người phụ nữ này, to gan thật!
Ôn Hủ Hủ còn chưa phát hiện ra sự liều lĩnh của bản thân.
Cô đang để ý đến động tĩnh trong đại sảnh, cô thật sự không nghĩ tới người này lại nói thẳng như vậy, đó là ba hắn, hắn không sợ làm ông ấy tức chết sao?
Nhìn thấy tình hình vừa xảy ra bên trong, mọi người bên ngoài đều kéo tới, ông Hoắc nhìn cảnh đó tức giận muốn chửi nữa, cô vội sắp chết rồi.
“Nhanh lên, anh còn ở đây làm gì nữa? Còn muốn đánh nhau à?”
Cô hơi tức giận quay đầu lại.
Lại không ngờ, vừa mới xoay người thì tầm mắt của cô dừng ngay ở đôi mắt đang bị cô che lộ ra bên ngoài.
Đôi mắt kia từ trước đến nay vẫn luôn rất đẹp, nhưng vào lúc này, sau khi nhìn thấy cô cuối cùng cũng phát hiện ra kiệt tác của mình, trong con ngươi sâu thẳm hiện lên một tia vui đùa, gợi lên một chút uể oải lười biếng, Ôn Hủ Hủ nhìn thấy trong lòng lập tức đập loạn một nhịp!
Trời ơi!
Cô đang làm cái quái gì vậy?!!
Ôn Hủ Hủ sựt tỉnh, trong chốc lát cô giống như bị điện giật thu tay lại, khuôn mặt nhỏ nhắn to bằng bàn tay trong nháy mắt đỏ bừng đến mức có thể chảy máu.
“Xin lỗi, tôi… Tôi không có ý đó.”
Cô chưa bao giờ cảm thấy bối rối như vậy.
Bởi vì cô chưa từng chạm vào hắn ở cự ly gần như vậy, chứ đừng nói đến hành động thân mật quá mức như này.
Ôn Hủ Hủ ước gì mình có thể biến mất khỏi đây ngay lập tức.
Hoắc Tư Tước thu hết dáng vẻ hoảng loạn của cô vào đáy mắt, hắn không lên tiếng mà chỉ dùng ngón tay thon dài sờ vào cánh môi mình trước, một lát sau tầm mắt lạnh lẽo như nước của anh chợt nhấc lên.
Ôn Hủ Hủ: “…”
Gần như trong nháy mắt cô không thể thở nổi!
Cho rằng hắn sắp chửi cô, sỉ nhục cô, dù sao hắn vẫn rất chán ghét cô.
Nhưng làm cho người khác cảm thấy lạ là tên này lại không có phát điên như cô nghĩ, hắn chỉ chăm chú nhìn cô một lúc, rồi đột nhiên từ trong ghế đứng lên.
“Cô chắc muốn tôi đi sao?”
“Cái gì?”
Ôn Hủ Hủ lập tức ngẩng đầu.
Hoắc Tư Tước có chút thiếu kiên nhẫn.
Hắn sửa sang lại áo khoác trên người một chút, mang theo vẻ lạnh lùng vẫn chưa tản đi, ánh mắt nham hiểm nhìn lướt qua mớ lộn xộn trong sảnh, hắn nhịn không được nửa mỉa mai nửa nhắc nhở: “Đi rồi, chị không thể làm gì với cô ấy được nữa!”
Hắn lại có thể chỉ thẳng vào bà chị Hoắc Tư Tinh của hắn nói ra những lời này!
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 383Cũng chỉ còn lại đôi mắt thâm thúy như mực kia nheo lại một cách nguy hiểm trong bàn tay nhỏ bé của cô, lông mi rậm rạp hơi cong xinh đẹp giống như hai hàng quạt nhỏ vậy.Người phụ nữ này, to gan thật!Ôn Hủ Hủ còn chưa phát hiện ra sự liều lĩnh của bản thân.Cô đang để ý đến động tĩnh trong đại sảnh, cô thật sự không nghĩ tới người này lại nói thẳng như vậy, đó là ba hắn, hắn không sợ làm ông ấy tức chết sao?Nhìn thấy tình hình vừa xảy ra bên trong, mọi người bên ngoài đều kéo tới, ông Hoắc nhìn cảnh đó tức giận muốn chửi nữa, cô vội sắp chết rồi.“Nhanh lên, anh còn ở đây làm gì nữa? Còn muốn đánh nhau à?”Cô hơi tức giận quay đầu lại.Lại không ngờ, vừa mới xoay người thì tầm mắt của cô dừng ngay ở đôi mắt đang bị cô che lộ ra bên ngoài.Đôi mắt kia từ trước đến nay vẫn luôn rất đẹp, nhưng vào lúc này, sau khi nhìn thấy cô cuối cùng cũng phát hiện ra kiệt tác của mình, trong con ngươi sâu thẳm hiện lên một tia vui đùa, gợi lên một chút uể oải lười biếng, Ôn Hủ Hủ nhìn thấy trong lòng lập tức đập loạn một nhịp!Trời ơi!Cô đang làm cái quái gì vậy?!!Ôn Hủ Hủ sựt tỉnh, trong chốc lát cô giống như bị điện giật thu tay lại, khuôn mặt nhỏ nhắn to bằng bàn tay trong nháy mắt đỏ bừng đến mức có thể chảy máu.“Xin lỗi, tôi… Tôi không có ý đó.”Cô chưa bao giờ cảm thấy bối rối như vậy.Bởi vì cô chưa từng chạm vào hắn ở cự ly gần như vậy, chứ đừng nói đến hành động thân mật quá mức như này.Ôn Hủ Hủ ước gì mình có thể biến mất khỏi đây ngay lập tức.Hoắc Tư Tước thu hết dáng vẻ hoảng loạn của cô vào đáy mắt, hắn không lên tiếng mà chỉ dùng ngón tay thon dài sờ vào cánh môi mình trước, một lát sau tầm mắt lạnh lẽo như nước của anh chợt nhấc lên.Ôn Hủ Hủ: “…”Gần như trong nháy mắt cô không thể thở nổi!Cho rằng hắn sắp chửi cô, sỉ nhục cô, dù sao hắn vẫn rất chán ghét cô.Nhưng làm cho người khác cảm thấy lạ là tên này lại không có phát điên như cô nghĩ, hắn chỉ chăm chú nhìn cô một lúc, rồi đột nhiên từ trong ghế đứng lên.“Cô chắc muốn tôi đi sao?”“Cái gì?”Ôn Hủ Hủ lập tức ngẩng đầu.Hoắc Tư Tước có chút thiếu kiên nhẫn.Hắn sửa sang lại áo khoác trên người một chút, mang theo vẻ lạnh lùng vẫn chưa tản đi, ánh mắt nham hiểm nhìn lướt qua mớ lộn xộn trong sảnh, hắn nhịn không được nửa mỉa mai nửa nhắc nhở: “Đi rồi, chị không thể làm gì với cô ấy được nữa!”Hắn lại có thể chỉ thẳng vào bà chị Hoắc Tư Tinh của hắn nói ra những lời này!