Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1201: C1201: Chương 1201

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Không ngờ bà cụ Tô lại phớt lờ anh, bảo anh giữ im lặng rồi nhìn Cố Tiểu Bát.“Tiểu Tuyết, con nói cho bà biết!”Cố Tiểu Bát: “…”Cô bé là người sẽ nói đỡ cho Túc Bảo ư?Cố Tiểu Bát nói: “… Trong túi đựng thi thể có một con chó, nhặt được trên đường đó ạ.”Bà cụ Tô vỡ lẽ, sau đó nhìn con chó mà Túc Bảo đang ôm.“Thì ra là vậy… nhưng chó đã chết lâu sao ăn được nữa. Vậy sao cậu lại mang nó về?”Con chó hoang được Túc Bảo dắt đột nhiên trợn tròn mắt.Túc Bảo nhanh chóng bịt mắt con chó lại, ngẫm nghĩ vậy không ổn nên bé lại bịt tai nó lại.Tiểu Ngũ kêu rít một tiếng bay vào, hét lớn: “Thật tàn nhẫn!”Cái Chuông ngồi xổm ở hành lang lầu hai, thò đầu ra ngoài cửa nhìn chằm chằm thành viên mới.Nó vẫy đuôi, không biết nó đang muốn làm gì…**Bên kia, Bạch San San quay về phòng làm việc.Người đàn ông bị ác quỷ bám thân đang xem đoạn video Bạch San San mới quay.“Không tệ, rất có sức cảm hóa! Nhưng sao không có phần sau? Chẳng phải cô đi theo đám người kia đến bệnh viện hả?”Bạch San San bỗng thấy chột dạ.Cô ta bám theo Mộc Quy Phàm đến bệnh viện và chỉ lo ngắm anh.Hoàn toàn quên béng việc quay cảnh theo dõi ở bệnh viện…Lẽ ra cô ta phải quay cảnh con chó sắp chết và hóa đơn từ bác sĩ, sau đó là màn đấu tranh tâm lý cùng sự do dự của cô ta, cuối cùng cô ta sẽ dùng tiền ăn trong tháng để chữa trị cho con chó.Dòng chữ được thêm vào cuối video sẽ là: Sau khi giải cứu được con chó này, tôi chẳng có một xu dính túi, tháng này tôi lại phải ăn mì gói rồi…nhưng tôi vẫn rất vui! Tôi hy vọng chú chó này khổ trước sướng sau, tương lai chú chó sẽ không gặp bất cứ tai họa nào nữa….Nhưng, sự thật là cô ta chẳng quay thêm được gì.Bạch San San cúi đầu nói: “Ông chủ, người đàn ông đó hung dữ lắm, tôi chỉ hỏi anh ấy một câu mà anh ấy dọa sẽ chặt tay tôi… nên tôi không dám quay phim chụp ảnh trong bệnh viện.”Dù có đánh chết cô ta cũng không chịu thừa nhận, cô ta mãi ngắm trai đẹp mà quên việc quay video…Người đàn ông cau mày nói: “Không sao đâu. Cô và trợ lý ra ngoài và tìm một con chó tương tự như con này.”“Đừng nôn nóng sau khi nó chết. Hãy đợi cho đến khi nó cứng lại rồi quay cảnh cô đang khóc lóc và buồn bã vì bất lực, sau đó đào hố cho con chó đó một cách khó khăn…”“Hãy nhớ quay cận cảnh con chó chết co cứng để k*ch th*ch cảm xúc của khán giả.”Những khán giả chạnh lòng thương xót sẽ dễ dàng gửi quà và tiền cho chủ video.Bạch San San gật đầu: “Tôi hiểu rồi thưa ông chủ, tôi lập tức ra ngoài tìm con chó khác.”Người đàn ông gật đầu: “Làm tốt lắm! Cô đã thu hút được rất nhiều người theo dõi trong tháng này. Nếu cứ duy trì đà này, chắc chắn tháng sau cô sẽ nhận được tiền thưởng!”

Không ngờ bà cụ Tô lại phớt lờ anh, bảo anh giữ im lặng rồi nhìn Cố Tiểu Bát.

“Tiểu Tuyết, con nói cho bà biết!”

Cố Tiểu Bát: “…”

Cô bé là người sẽ nói đỡ cho Túc Bảo ư?

Cố Tiểu Bát nói: “… Trong túi đựng thi thể có một con chó, nhặt được trên đường đó ạ.”

Bà cụ Tô vỡ lẽ, sau đó nhìn con chó mà Túc Bảo đang ôm.

“Thì ra là vậy… nhưng chó đã chết lâu sao ăn được nữa. Vậy sao cậu lại mang nó về?”

Con chó hoang được Túc Bảo dắt đột nhiên trợn tròn mắt.

Túc Bảo nhanh chóng bịt mắt con chó lại, ngẫm nghĩ vậy không ổn nên bé lại bịt tai nó lại.

Tiểu Ngũ kêu rít một tiếng bay vào, hét lớn: “Thật tàn nhẫn!”

Cái Chuông ngồi xổm ở hành lang lầu hai, thò đầu ra ngoài cửa nhìn chằm chằm thành viên mới.

Nó vẫy đuôi, không biết nó đang muốn làm gì…

**

Bên kia, Bạch San San quay về phòng làm việc.

Người đàn ông bị ác quỷ bám thân đang xem đoạn video Bạch San San mới quay.

“Không tệ, rất có sức cảm hóa! Nhưng sao không có phần sau? Chẳng phải cô đi theo đám người kia đến bệnh viện hả?”

Bạch San San bỗng thấy chột dạ.

Cô ta bám theo Mộc Quy Phàm đến bệnh viện và chỉ lo ngắm anh.

Hoàn toàn quên béng việc quay cảnh theo dõi ở bệnh viện…

Lẽ ra cô ta phải quay cảnh con chó sắp chết và hóa đơn từ bác sĩ, sau đó là màn đấu tranh tâm lý cùng sự do dự của cô ta, cuối cùng cô ta sẽ dùng tiền ăn trong tháng để chữa trị cho con chó.

Dòng chữ được thêm vào cuối video sẽ là: Sau khi giải cứu được con chó này, tôi chẳng có một xu dính túi, tháng này tôi lại phải ăn mì gói rồi…nhưng tôi vẫn rất vui! Tôi hy vọng chú chó này khổ trước sướng sau, tương lai chú chó sẽ không gặp bất cứ tai họa nào nữa….

Nhưng, sự thật là cô ta chẳng quay thêm được gì.

Bạch San San cúi đầu nói: “Ông chủ, người đàn ông đó hung dữ lắm, tôi chỉ hỏi anh ấy một câu mà anh ấy dọa sẽ chặt tay tôi… nên tôi không dám quay phim chụp ảnh trong bệnh viện.”

Dù có đánh chết cô ta cũng không chịu thừa nhận, cô ta mãi ngắm trai đẹp mà quên việc quay video…

Người đàn ông cau mày nói: “Không sao đâu. Cô và trợ lý ra ngoài và tìm một con chó tương tự như con này.”

“Đừng nôn nóng sau khi nó chết. Hãy đợi cho đến khi nó cứng lại rồi quay cảnh cô đang khóc lóc và buồn bã vì bất lực, sau đó đào hố cho con chó đó một cách khó khăn…”

“Hãy nhớ quay cận cảnh con chó chết co cứng để k*ch th*ch cảm xúc của khán giả.”

Những khán giả chạnh lòng thương xót sẽ dễ dàng gửi quà và tiền cho chủ video.

Bạch San San gật đầu: “Tôi hiểu rồi thưa ông chủ, tôi lập tức ra ngoài tìm con chó khác.”

Người đàn ông gật đầu: “Làm tốt lắm! Cô đã thu hút được rất nhiều người theo dõi trong tháng này. Nếu cứ duy trì đà này, chắc chắn tháng sau cô sẽ nhận được tiền thưởng!”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Không ngờ bà cụ Tô lại phớt lờ anh, bảo anh giữ im lặng rồi nhìn Cố Tiểu Bát.“Tiểu Tuyết, con nói cho bà biết!”Cố Tiểu Bát: “…”Cô bé là người sẽ nói đỡ cho Túc Bảo ư?Cố Tiểu Bát nói: “… Trong túi đựng thi thể có một con chó, nhặt được trên đường đó ạ.”Bà cụ Tô vỡ lẽ, sau đó nhìn con chó mà Túc Bảo đang ôm.“Thì ra là vậy… nhưng chó đã chết lâu sao ăn được nữa. Vậy sao cậu lại mang nó về?”Con chó hoang được Túc Bảo dắt đột nhiên trợn tròn mắt.Túc Bảo nhanh chóng bịt mắt con chó lại, ngẫm nghĩ vậy không ổn nên bé lại bịt tai nó lại.Tiểu Ngũ kêu rít một tiếng bay vào, hét lớn: “Thật tàn nhẫn!”Cái Chuông ngồi xổm ở hành lang lầu hai, thò đầu ra ngoài cửa nhìn chằm chằm thành viên mới.Nó vẫy đuôi, không biết nó đang muốn làm gì…**Bên kia, Bạch San San quay về phòng làm việc.Người đàn ông bị ác quỷ bám thân đang xem đoạn video Bạch San San mới quay.“Không tệ, rất có sức cảm hóa! Nhưng sao không có phần sau? Chẳng phải cô đi theo đám người kia đến bệnh viện hả?”Bạch San San bỗng thấy chột dạ.Cô ta bám theo Mộc Quy Phàm đến bệnh viện và chỉ lo ngắm anh.Hoàn toàn quên béng việc quay cảnh theo dõi ở bệnh viện…Lẽ ra cô ta phải quay cảnh con chó sắp chết và hóa đơn từ bác sĩ, sau đó là màn đấu tranh tâm lý cùng sự do dự của cô ta, cuối cùng cô ta sẽ dùng tiền ăn trong tháng để chữa trị cho con chó.Dòng chữ được thêm vào cuối video sẽ là: Sau khi giải cứu được con chó này, tôi chẳng có một xu dính túi, tháng này tôi lại phải ăn mì gói rồi…nhưng tôi vẫn rất vui! Tôi hy vọng chú chó này khổ trước sướng sau, tương lai chú chó sẽ không gặp bất cứ tai họa nào nữa….Nhưng, sự thật là cô ta chẳng quay thêm được gì.Bạch San San cúi đầu nói: “Ông chủ, người đàn ông đó hung dữ lắm, tôi chỉ hỏi anh ấy một câu mà anh ấy dọa sẽ chặt tay tôi… nên tôi không dám quay phim chụp ảnh trong bệnh viện.”Dù có đánh chết cô ta cũng không chịu thừa nhận, cô ta mãi ngắm trai đẹp mà quên việc quay video…Người đàn ông cau mày nói: “Không sao đâu. Cô và trợ lý ra ngoài và tìm một con chó tương tự như con này.”“Đừng nôn nóng sau khi nó chết. Hãy đợi cho đến khi nó cứng lại rồi quay cảnh cô đang khóc lóc và buồn bã vì bất lực, sau đó đào hố cho con chó đó một cách khó khăn…”“Hãy nhớ quay cận cảnh con chó chết co cứng để k*ch th*ch cảm xúc của khán giả.”Những khán giả chạnh lòng thương xót sẽ dễ dàng gửi quà và tiền cho chủ video.Bạch San San gật đầu: “Tôi hiểu rồi thưa ông chủ, tôi lập tức ra ngoài tìm con chó khác.”Người đàn ông gật đầu: “Làm tốt lắm! Cô đã thu hút được rất nhiều người theo dõi trong tháng này. Nếu cứ duy trì đà này, chắc chắn tháng sau cô sẽ nhận được tiền thưởng!”

Chương 1201: C1201: Chương 1201