Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1206: C1206: Chương 1206

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Hân Hân và Tô Tử Du bị đẩy ra nhe răng trợn mắt.“Dượng, đưa hũ tro cốt cho con đi!” Tô Tử Du lấy được hũ tro cốt xong lập tức chạy.Hân Hân chạy ở phía sau: “Dì Ngô! Cuốc đâu! Xẻng đâu! Đưa cho con!”Tô Tử Chiến đi phía sau: “…”Ấu trĩ như vậy sao?Cố Tiểu Bát nghe thấy tiếng động vừa từ phòng đi ra: “…”Đến mức đó sao?Trong rừng cây phía sau vườn hoa nhà họ Tô.Tô Tử Du, Hân Hân, Cố Tiểu Bát và Tô Tử Chiến, mỗi người cầm một cái xẻng của riêng mình. . Truyện Trọng SinhTô Tử Du và Hân Hân đào rất nhanh.Cố Tiểu Bát cảm thấy cạn lời, cái này thì có gì hay mà tranh nhau?Nhưng sau khi cô bé gia nhập lại phát hiện, sao mình có thể thua được?Một người bắt ma giỏi như cô bé mà lại thua đào hố?Không thể nào!Thế là Cố Tiểu Bát cũng càng đào càng nhanh.Chỉ còn lại Tô Tử Chiến lạnh nhạt đứng một bên, loại chuyện không tao nhã này còn lâu cậu mới làm, nguyên tắc của cậu không thể lay động được!Bà cụ Tô không biết nói gì: “Sớm biết mấy đứa thích đào hố như vậy thì mấy luống rau phía sau của bà đã để cho mấy đứa đào rồi.”May mà không cho mấy đứa nhỏ dùng cuốc.Nếu không với sức lực này cũng đủ để trực tiếp đập nát đầu người đối diện rồi.Túc Bảo ôm hũ tro cốt của con chó, ngây người mà nhìn cảnh này.“Oa… Các anh các chị thật lợi hại!” Cô bé vui vẻ nói: “Cố lên! Cố lên!”Túc Bảo vội vàng lấy kẹo trong túi ra.Trong túi cô bé còn đúng bốn viên kẹo.Lát nữa anh Tử Du một viên, chị Hân Hân một viên, chị Tiểu Bát một viên, còn lại là của cô bé!Tô Tử Chiến nhìn viên kẹo trong tay Túc Bảo.Được rồi, nhìn mấy cái đứa ngốc này đào hố này, không có cái nào nên hồn cả, vẫn nên để cậu làm thì hơn.Tô Tử Chiến gia nhập đường đua.Mọi người: “…”Túc Bảo nhìn kẹo trong tay… Hu hu, được rồi, anh cả một viên, bé sẽ không ăn.Hố nhanh chóng được đào xong.Túc Bảo đặt hũ tro cốt chó vào hố, con chó lang thanh dường như biết trong hũ chính là bạn của mình, nó yên lặng đứng sát mép hố, cúi đầu nhìn hũ tro cốt trong đó.Dì Ngô làm theo yêu cầu của Túc Bảo, bà ấy mang một bát cơm trắng đến, trong tay còn cầm theo hương hỏa và tiền giấy gì đó.Hố bị lấp lại, vốn là phần đất bằng phẳng nay lại thành một đống đất nho nhỏ, Túc Bảo đặt chén cơm xuống trước đống đất, c*m v** đó ba nén hương thêm một ít tiền giấy.“Ngoan ngoãn đi đầu thai nha!”

Hân Hân và Tô Tử Du bị đẩy ra nhe răng trợn mắt.

“Dượng, đưa hũ tro cốt cho con đi!” Tô Tử Du lấy được hũ tro cốt xong lập tức chạy.

Hân Hân chạy ở phía sau: “Dì Ngô! Cuốc đâu! Xẻng đâu! Đưa cho con!”

Tô Tử Chiến đi phía sau: “…”

Ấu trĩ như vậy sao?

Cố Tiểu Bát nghe thấy tiếng động vừa từ phòng đi ra: “…”

Đến mức đó sao?

Trong rừng cây phía sau vườn hoa nhà họ Tô.

Tô Tử Du, Hân Hân, Cố Tiểu Bát và Tô Tử Chiến, mỗi người cầm một cái xẻng của riêng mình. . Truyện Trọng Sinh

Tô Tử Du và Hân Hân đào rất nhanh.

Cố Tiểu Bát cảm thấy cạn lời, cái này thì có gì hay mà tranh nhau?

Nhưng sau khi cô bé gia nhập lại phát hiện, sao mình có thể thua được?

Một người bắt ma giỏi như cô bé mà lại thua đào hố?

Không thể nào!

Thế là Cố Tiểu Bát cũng càng đào càng nhanh.

Chỉ còn lại Tô Tử Chiến lạnh nhạt đứng một bên, loại chuyện không tao nhã này còn lâu cậu mới làm, nguyên tắc của cậu không thể lay động được!

Bà cụ Tô không biết nói gì: “Sớm biết mấy đứa thích đào hố như vậy thì mấy luống rau phía sau của bà đã để cho mấy đứa đào rồi.”

May mà không cho mấy đứa nhỏ dùng cuốc.

Nếu không với sức lực này cũng đủ để trực tiếp đập nát đầu người đối diện rồi.

Túc Bảo ôm hũ tro cốt của con chó, ngây người mà nhìn cảnh này.

“Oa… Các anh các chị thật lợi hại!” Cô bé vui vẻ nói: “Cố lên! Cố lên!”

Túc Bảo vội vàng lấy kẹo trong túi ra.

Trong túi cô bé còn đúng bốn viên kẹo.

Lát nữa anh Tử Du một viên, chị Hân Hân một viên, chị Tiểu Bát một viên, còn lại là của cô bé!

Tô Tử Chiến nhìn viên kẹo trong tay Túc Bảo.

Được rồi, nhìn mấy cái đứa ngốc này đào hố này, không có cái nào nên hồn cả, vẫn nên để cậu làm thì hơn.

Tô Tử Chiến gia nhập đường đua.

Mọi người: “…”

Túc Bảo nhìn kẹo trong tay… Hu hu, được rồi, anh cả một viên, bé sẽ không ăn.

Hố nhanh chóng được đào xong.

Túc Bảo đặt hũ tro cốt chó vào hố, con chó lang thanh dường như biết trong hũ chính là bạn của mình, nó yên lặng đứng sát mép hố, cúi đầu nhìn hũ tro cốt trong đó.

Dì Ngô làm theo yêu cầu của Túc Bảo, bà ấy mang một bát cơm trắng đến, trong tay còn cầm theo hương hỏa và tiền giấy gì đó.

Hố bị lấp lại, vốn là phần đất bằng phẳng nay lại thành một đống đất nho nhỏ, Túc Bảo đặt chén cơm xuống trước đống đất, c*m v** đó ba nén hương thêm một ít tiền giấy.

“Ngoan ngoãn đi đầu thai nha!”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Hân Hân và Tô Tử Du bị đẩy ra nhe răng trợn mắt.“Dượng, đưa hũ tro cốt cho con đi!” Tô Tử Du lấy được hũ tro cốt xong lập tức chạy.Hân Hân chạy ở phía sau: “Dì Ngô! Cuốc đâu! Xẻng đâu! Đưa cho con!”Tô Tử Chiến đi phía sau: “…”Ấu trĩ như vậy sao?Cố Tiểu Bát nghe thấy tiếng động vừa từ phòng đi ra: “…”Đến mức đó sao?Trong rừng cây phía sau vườn hoa nhà họ Tô.Tô Tử Du, Hân Hân, Cố Tiểu Bát và Tô Tử Chiến, mỗi người cầm một cái xẻng của riêng mình. . Truyện Trọng SinhTô Tử Du và Hân Hân đào rất nhanh.Cố Tiểu Bát cảm thấy cạn lời, cái này thì có gì hay mà tranh nhau?Nhưng sau khi cô bé gia nhập lại phát hiện, sao mình có thể thua được?Một người bắt ma giỏi như cô bé mà lại thua đào hố?Không thể nào!Thế là Cố Tiểu Bát cũng càng đào càng nhanh.Chỉ còn lại Tô Tử Chiến lạnh nhạt đứng một bên, loại chuyện không tao nhã này còn lâu cậu mới làm, nguyên tắc của cậu không thể lay động được!Bà cụ Tô không biết nói gì: “Sớm biết mấy đứa thích đào hố như vậy thì mấy luống rau phía sau của bà đã để cho mấy đứa đào rồi.”May mà không cho mấy đứa nhỏ dùng cuốc.Nếu không với sức lực này cũng đủ để trực tiếp đập nát đầu người đối diện rồi.Túc Bảo ôm hũ tro cốt của con chó, ngây người mà nhìn cảnh này.“Oa… Các anh các chị thật lợi hại!” Cô bé vui vẻ nói: “Cố lên! Cố lên!”Túc Bảo vội vàng lấy kẹo trong túi ra.Trong túi cô bé còn đúng bốn viên kẹo.Lát nữa anh Tử Du một viên, chị Hân Hân một viên, chị Tiểu Bát một viên, còn lại là của cô bé!Tô Tử Chiến nhìn viên kẹo trong tay Túc Bảo.Được rồi, nhìn mấy cái đứa ngốc này đào hố này, không có cái nào nên hồn cả, vẫn nên để cậu làm thì hơn.Tô Tử Chiến gia nhập đường đua.Mọi người: “…”Túc Bảo nhìn kẹo trong tay… Hu hu, được rồi, anh cả một viên, bé sẽ không ăn.Hố nhanh chóng được đào xong.Túc Bảo đặt hũ tro cốt chó vào hố, con chó lang thanh dường như biết trong hũ chính là bạn của mình, nó yên lặng đứng sát mép hố, cúi đầu nhìn hũ tro cốt trong đó.Dì Ngô làm theo yêu cầu của Túc Bảo, bà ấy mang một bát cơm trắng đến, trong tay còn cầm theo hương hỏa và tiền giấy gì đó.Hố bị lấp lại, vốn là phần đất bằng phẳng nay lại thành một đống đất nho nhỏ, Túc Bảo đặt chén cơm xuống trước đống đất, c*m v** đó ba nén hương thêm một ít tiền giấy.“Ngoan ngoãn đi đầu thai nha!”

Chương 1206: C1206: Chương 1206