Chương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu…
Chương 390
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 390Làm gì thế? Đây là cái gì?Ôn Hủ khó hiểu nhìn về phía người giúp việc này: “Dì Vương, đây là cái gì vậy?”“Thời gian biểu hằng ngày của các tiểu thiếu gia, cô xem, từ lúc bọn họ thức dậy đến khi ăn sáng, các giáo viên tới cửa, cô Ôn, mỗi ngày đều có rất nhiều việc phải làm.”Dì Vương thấy cô vẫn chưa hiểu, vì thế chỉ vào những thứ được liệt kê trong danh sách, nói cho cô nghe từng thứ một.Ban đầu Ôn Hủ Hủ nghe thấy chuyện của mấy đứa nhỏ, cô còn nghiêm túc xem, nhưng đến khi cô nhìn thấy trong danh sách này lại còn có sắp xếp quét dọn phòng và thời gian giao sữa cho bọn nhỏ.Đột nhiên, cô bừng tỉnh.Không, đây không phải là công việc mà người giúp việc mới làm sao? Sao lại giao nó cho cô chứ?Chẳng lẽ tên đàn ông thối tha kia… ?!!Cô chợt nhớ tới lời Hoắc Tư Tước nói tối hôm qua trước khi vào nhà, bỗng nhiên đôi mắt xinh đẹp của cô trợn tròn: “Chờ một chút, dì Vương, ai bảo dì đưa cái này cho tôi?”“Thiếu gia, cậu nói sau này chuyện của bọn nhỏ đều giao cho cô, cô không biết sao?”Dì Vương nhìn cô với vẻ kinh ngạc.Ôn Hủ Hủ: “…”Cô biết cái khỉ khô!Tên đàn ông thối tha kia tối hôm qua cũng chỉ thuận miệng nói mà thôi, hơn nữa lúc ấy cô còn từ chối, quỷ mới biết sáng ra hắn sẽ làm như vậy thật!Ôn Hủ Hủ nín thở ở ngực, sắp tức chết rồi, cô chạy ngay lên lầu lao vào phòng ngủ của mình cầm lấy điện thoại di động lập tức bấm số gọi.“Ong… ong…”“Alo?”Sau khi chuông reo lên hơn mười giây, bên kia điện thoại mới có người bắt máy, truyền đến giọng nói thấp giọng lười biếng mà lại tùy hứng.Ôn Hủ Hủ vừa nghe đã bùng nổ: “Hoắc Tư Tước, anh thật dám coi tôi là bảo mẫu nhà anh! Anh có bị bệnh không? Tôi có phải là bảo mẫu không? Tôi là mẹ của con anh!”Giọng nữ nổi giận lôi đình hét lên trong điện thoại, mặc dù không mở loa ngoài nhưng vẫn sẽ có chút âm thanh rò rỉ ra ngoài l.Vì vậy các quản lý cấp cao trong phòng hội nghị ngay lập tức im lặng.Đặc biệt mấy người ngồi gần bên tổng giám đốc, sau khi nghe thây chữ “mẹ con” lỗ tai dựng thẳng còn nhọn hơn cả chó.Mẹ con!Đó không phải là vợ cũ của tổng thống sao? Họ vẫn còn qua lại gần như thế từ khi nào vậy? Có thể ở trong điện thoại quát vị bạo quân này, nếu đổi thành cô Cố thì cô ta cũng không dám.Mọi người đột nhiên vô cùng phấn khích.Nhưng nhìn tổng giám đốc đại nhân của bọn họ, bình thường rõ ràng vui buồn thất thường, chỉ cần làm cho hắn không hài lòng một chút thôi thì hắn sẽ cho bạn không tìn vào cuộc sống từng phút một, nhưng lúc này, hắn nhận được cuộc điện thoại này lại không có chút phản ứng nào.
Chương 390
Làm gì thế? Đây là cái gì?
Ôn Hủ khó hiểu nhìn về phía người giúp việc này: “Dì Vương, đây là cái gì vậy?”
“Thời gian biểu hằng ngày của các tiểu thiếu gia, cô xem, từ lúc bọn họ thức dậy đến khi ăn sáng, các giáo viên tới cửa, cô Ôn, mỗi ngày đều có rất nhiều việc phải làm.”
Dì Vương thấy cô vẫn chưa hiểu, vì thế chỉ vào những thứ được liệt kê trong danh sách, nói cho cô nghe từng thứ một.
Ban đầu Ôn Hủ Hủ nghe thấy chuyện của mấy đứa nhỏ, cô còn nghiêm túc xem, nhưng đến khi cô nhìn thấy trong danh sách này lại còn có sắp xếp quét dọn phòng và thời gian giao sữa cho bọn nhỏ.
Đột nhiên, cô bừng tỉnh.
Không, đây không phải là công việc mà người giúp việc mới làm sao? Sao lại giao nó cho cô chứ?
Chẳng lẽ tên đàn ông thối tha kia… ?!!
Cô chợt nhớ tới lời Hoắc Tư Tước nói tối hôm qua trước khi vào nhà, bỗng nhiên đôi mắt xinh đẹp của cô trợn tròn: “Chờ một chút, dì Vương, ai bảo dì đưa cái này cho tôi?”
“Thiếu gia, cậu nói sau này chuyện của bọn nhỏ đều giao cho cô, cô không biết sao?”
Dì Vương nhìn cô với vẻ kinh ngạc.
Ôn Hủ Hủ: “…”
Cô biết cái khỉ khô!
Tên đàn ông thối tha kia tối hôm qua cũng chỉ thuận miệng nói mà thôi, hơn nữa lúc ấy cô còn từ chối, quỷ mới biết sáng ra hắn sẽ làm như vậy thật!
Ôn Hủ Hủ nín thở ở ngực, sắp tức chết rồi, cô chạy ngay lên lầu lao vào phòng ngủ của mình cầm lấy điện thoại di động lập tức bấm số gọi.
“Ong… ong…”
“Alo?”
Sau khi chuông reo lên hơn mười giây, bên kia điện thoại mới có người bắt máy, truyền đến giọng nói thấp giọng lười biếng mà lại tùy hứng.
Ôn Hủ Hủ vừa nghe đã bùng nổ: “Hoắc Tư Tước, anh thật dám coi tôi là bảo mẫu nhà anh! Anh có bị bệnh không? Tôi có phải là bảo mẫu không? Tôi là mẹ của con anh!”
Giọng nữ nổi giận lôi đình hét lên trong điện thoại, mặc dù không mở loa ngoài nhưng vẫn sẽ có chút âm thanh rò rỉ ra ngoài l.
Vì vậy các quản lý cấp cao trong phòng hội nghị ngay lập tức im lặng.
Đặc biệt mấy người ngồi gần bên tổng giám đốc, sau khi nghe thây chữ “mẹ con” lỗ tai dựng thẳng còn nhọn hơn cả chó.
Mẹ con!
Đó không phải là vợ cũ của tổng thống sao? Họ vẫn còn qua lại gần như thế từ khi nào vậy? Có thể ở trong điện thoại quát vị bạo quân này, nếu đổi thành cô Cố thì cô ta cũng không dám.
Mọi người đột nhiên vô cùng phấn khích.
Nhưng nhìn tổng giám đốc đại nhân của bọn họ, bình thường rõ ràng vui buồn thất thường, chỉ cần làm cho hắn không hài lòng một chút thôi thì hắn sẽ cho bạn không tìn vào cuộc sống từng phút một, nhưng lúc này, hắn nhận được cuộc điện thoại này lại không có chút phản ứng nào.
Vợ Trước Đừng Kiêu NgạoTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Hoắc Tư Tước sắp trở về? Ôn Hủ Hủ đã mang thai hơn tám tháng, đang gấp quần áo mới mua trong phòng trẻ em, cô bỗng nhiên nghe được người giúp việc trong nhà đang bàn tán. “Anh ấy sắp trở về?” Là bởi vì cô sắp sinh sao? Trong lòng cô có chút vui mừng, thoáng chốc, ngay cả tay cũng run lên nhè nhẹ. Hoắc Tư Tước là cha của đứa bé trong bụng cô. Nhưng mà từ ngày kết hôn đến bây giờ, cô chỉ gặp qua hắn vẻn vẹn chỉ có một lần, chính là vào đêm hai bọn họ kết hôn, sau hôm đó hắn liền rời đi đến nay cũng chưa gặp lại lần nào. “Bảo bối, mẹ biết, ba không thích mẹ, nhưng không sao, chỉ cần ba có thể tới nhìn con chào đời, mẹ đã rất vui rồi.” Khóe mắt Ôn Hủ Hủ hiện lên vẻ phấn khích đưa tay vuốt v e phần bụng nhô lên cao của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ niềm hạnh phú khó kiềm chế được. Hai ngày sau, quả nhiên, Hoắc đại thiếu gia biến mất hơn tám tháng đã trở về. Ôn Hủ Hủ nghe được, nhất thời kích động ôm bụng lớn chạy xuống nhà. Chỉ là khi cô đang vui mừng bước đến đầu… Chương 390Làm gì thế? Đây là cái gì?Ôn Hủ khó hiểu nhìn về phía người giúp việc này: “Dì Vương, đây là cái gì vậy?”“Thời gian biểu hằng ngày của các tiểu thiếu gia, cô xem, từ lúc bọn họ thức dậy đến khi ăn sáng, các giáo viên tới cửa, cô Ôn, mỗi ngày đều có rất nhiều việc phải làm.”Dì Vương thấy cô vẫn chưa hiểu, vì thế chỉ vào những thứ được liệt kê trong danh sách, nói cho cô nghe từng thứ một.Ban đầu Ôn Hủ Hủ nghe thấy chuyện của mấy đứa nhỏ, cô còn nghiêm túc xem, nhưng đến khi cô nhìn thấy trong danh sách này lại còn có sắp xếp quét dọn phòng và thời gian giao sữa cho bọn nhỏ.Đột nhiên, cô bừng tỉnh.Không, đây không phải là công việc mà người giúp việc mới làm sao? Sao lại giao nó cho cô chứ?Chẳng lẽ tên đàn ông thối tha kia… ?!!Cô chợt nhớ tới lời Hoắc Tư Tước nói tối hôm qua trước khi vào nhà, bỗng nhiên đôi mắt xinh đẹp của cô trợn tròn: “Chờ một chút, dì Vương, ai bảo dì đưa cái này cho tôi?”“Thiếu gia, cậu nói sau này chuyện của bọn nhỏ đều giao cho cô, cô không biết sao?”Dì Vương nhìn cô với vẻ kinh ngạc.Ôn Hủ Hủ: “…”Cô biết cái khỉ khô!Tên đàn ông thối tha kia tối hôm qua cũng chỉ thuận miệng nói mà thôi, hơn nữa lúc ấy cô còn từ chối, quỷ mới biết sáng ra hắn sẽ làm như vậy thật!Ôn Hủ Hủ nín thở ở ngực, sắp tức chết rồi, cô chạy ngay lên lầu lao vào phòng ngủ của mình cầm lấy điện thoại di động lập tức bấm số gọi.“Ong… ong…”“Alo?”Sau khi chuông reo lên hơn mười giây, bên kia điện thoại mới có người bắt máy, truyền đến giọng nói thấp giọng lười biếng mà lại tùy hứng.Ôn Hủ Hủ vừa nghe đã bùng nổ: “Hoắc Tư Tước, anh thật dám coi tôi là bảo mẫu nhà anh! Anh có bị bệnh không? Tôi có phải là bảo mẫu không? Tôi là mẹ của con anh!”Giọng nữ nổi giận lôi đình hét lên trong điện thoại, mặc dù không mở loa ngoài nhưng vẫn sẽ có chút âm thanh rò rỉ ra ngoài l.Vì vậy các quản lý cấp cao trong phòng hội nghị ngay lập tức im lặng.Đặc biệt mấy người ngồi gần bên tổng giám đốc, sau khi nghe thây chữ “mẹ con” lỗ tai dựng thẳng còn nhọn hơn cả chó.Mẹ con!Đó không phải là vợ cũ của tổng thống sao? Họ vẫn còn qua lại gần như thế từ khi nào vậy? Có thể ở trong điện thoại quát vị bạo quân này, nếu đổi thành cô Cố thì cô ta cũng không dám.Mọi người đột nhiên vô cùng phấn khích.Nhưng nhìn tổng giám đốc đại nhân của bọn họ, bình thường rõ ràng vui buồn thất thường, chỉ cần làm cho hắn không hài lòng một chút thôi thì hắn sẽ cho bạn không tìn vào cuộc sống từng phút một, nhưng lúc này, hắn nhận được cuộc điện thoại này lại không có chút phản ứng nào.