Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1218: C1218: Chương 1218
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Nhân viên phụ trách bắt mèo hoảng sợ, nhanh chóng tiến tới đỡ Ngô Lương: “Ông chủ, anh không sao chứ.”Người trợ lý cầm dùi cui điện ngắn cũng lao tới, không ngờ Cái Chuông đột nhiên nhảy lên, anh ta lập tức ngã xuống, dùi cui điện đâm thẳng vào người Ngô Lương.Xẹt xẹt.“Á–”Bạch San San sửng sốt, đầu cô ta hơi choáng nên hồ nghi cảnh tượng trước mắt có phải ảo giác hay không, nếu không thì tại sao ông chủ, trợ lý và cao thủ bắt mèo có thể điện giật lẫn nhau như vậy?Nửa phút sau, cả ba người đều ngã xuống đất, co giật không nói được lời nào.Cái Chuông giẫm lên cỏ dại, từng bước một tới gần, lạnh lùng cúi đầu nhìn ba người đàn ông!Ngô Lương đột nhiên run lên, không biết vì sao, con mèo này khiến anh ta có dự cảm chẳng lành, dường như sắp xảy ra chuyện xấu…Quả nhiên, giây tiếp theo, Cái Chuông lao vào bọn họ, cào mặt và cơ thể bọn họ cho đến khi toàn thân họ chảy máu, sau đó nó bỏ chạy.Ngô Lương và hai người kia đều bị bầm tím, vết thương sâu nhất thậm chí còn bị xé toạc, bọn họ tức muốn chết, không rõ con mèo ban nãy lên cơn dại hay bị chập dây thần kinh gì!Nó có thù với họ hả?“Ông chủ, anh không sao chứ…” Trợ lý đỡ Ngô Lương dậy, ba người đàn ông nhăn mặt đau đớn.Nhân viên phụ trách bắt mèo đau đớn bò dậy, nhìn thấy người Ngô Lương đầy máu, anh ta nhanh chóng nói: “Ông chủ, tôi đưa anh đến bệnh viện trước nhé? Mẹ kiếp, con mèo này nhất định là mèo điên, chúng ta nhanh chóng đi tiêm vắc xin phòng dại thôi.”Lúc này mũi Bạch San San chảy ra một dòng máu, cô ta vô thức lau đi, hoảng sợ nói: “Ông chủ, đưa tôi đến bệnh viện trước. Tôi… chóng mặt quá…”Nói xong cô ta ngã rầm xuống đất.Mọi người nhốn nháo hỗn loạn.Ngô Lương đau muốn chết, lẽ ra không có thời gian quan tâm tới Bạch San San. Nhưng bây giờ cô ta đã hôn mê, mũi chảy máu, Ngô Lương nhìn mà giật thót.Ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì, Bạch San San là nhân viên của anh ta, nếu cô ta có mệnh hệ gì thì anh ta lại phải đền đến táng gia bại sản mất thôi!“Mau đưa cô ấy đến bệnh viện!”Đám người hoảng sợ bỏ chạy.Thấy vậy, Mộc Quy Phàm quay cổ và nói: “Chà, buổi phát sóng trực tiếp hôm nay đến đây thôi. Tạm biệt.”Túc Bảo lập tức hét lớn: “Nhấn đúp 666 nha các anh em!”Cư dân mạng trong phòng livestream đang xem rất hởi lòng hởi dạ.Còn gì thỏa mãn hơn khi chứng kiến kẻ xấu tự chuốc họa vào người?Ai ngờ cư dân mạng chưa kịp tặng quà gì thì Mộc Quy Phàm đã tắt luôn buổi livestream.Túc Bảo nói: “Ba, cứ vậy mà thả đám người kia đi ạ?”Mặc dù những kẻ ác này bị thương rất thảm, nhưng cũng tại họ tự chuốc khổ vào người thôi.Túc Bảo chỉ nghĩ nếu không bắt đám người đó lại thì sau này họ vẫn sẽ làm điều xấu.Mộc Quy Phàm xoa đầu Túc Bảo, thầm thở dài.
Nhân viên phụ trách bắt mèo hoảng sợ, nhanh chóng tiến tới đỡ Ngô Lương: “Ông chủ, anh không sao chứ.”
Người trợ lý cầm dùi cui điện ngắn cũng lao tới, không ngờ Cái Chuông đột nhiên nhảy lên, anh ta lập tức ngã xuống, dùi cui điện đâm thẳng vào người Ngô Lương.
Xẹt xẹt.
“Á–”
Bạch San San sửng sốt, đầu cô ta hơi choáng nên hồ nghi cảnh tượng trước mắt có phải ảo giác hay không, nếu không thì tại sao ông chủ, trợ lý và cao thủ bắt mèo có thể điện giật lẫn nhau như vậy?
Nửa phút sau, cả ba người đều ngã xuống đất, co giật không nói được lời nào.
Cái Chuông giẫm lên cỏ dại, từng bước một tới gần, lạnh lùng cúi đầu nhìn ba người đàn ông!
Ngô Lương đột nhiên run lên, không biết vì sao, con mèo này khiến anh ta có dự cảm chẳng lành, dường như sắp xảy ra chuyện xấu…
Quả nhiên, giây tiếp theo, Cái Chuông lao vào bọn họ, cào mặt và cơ thể bọn họ cho đến khi toàn thân họ chảy máu, sau đó nó bỏ chạy.
Ngô Lương và hai người kia đều bị bầm tím, vết thương sâu nhất thậm chí còn bị xé toạc, bọn họ tức muốn chết, không rõ con mèo ban nãy lên cơn dại hay bị chập dây thần kinh gì!
Nó có thù với họ hả?
“Ông chủ, anh không sao chứ…” Trợ lý đỡ Ngô Lương dậy, ba người đàn ông nhăn mặt đau đớn.
Nhân viên phụ trách bắt mèo đau đớn bò dậy, nhìn thấy người Ngô Lương đầy máu, anh ta nhanh chóng nói: “Ông chủ, tôi đưa anh đến bệnh viện trước nhé? Mẹ kiếp, con mèo này nhất định là mèo điên, chúng ta nhanh chóng đi tiêm vắc xin phòng dại thôi.”
Lúc này mũi Bạch San San chảy ra một dòng máu, cô ta vô thức lau đi, hoảng sợ nói: “Ông chủ, đưa tôi đến bệnh viện trước. Tôi… chóng mặt quá…”
Nói xong cô ta ngã rầm xuống đất.
Mọi người nhốn nháo hỗn loạn.
Ngô Lương đau muốn chết, lẽ ra không có thời gian quan tâm tới Bạch San San. Nhưng bây giờ cô ta đã hôn mê, mũi chảy máu, Ngô Lương nhìn mà giật thót.
Ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì, Bạch San San là nhân viên của anh ta, nếu cô ta có mệnh hệ gì thì anh ta lại phải đền đến táng gia bại sản mất thôi!
“Mau đưa cô ấy đến bệnh viện!”
Đám người hoảng sợ bỏ chạy.
Thấy vậy, Mộc Quy Phàm quay cổ và nói: “Chà, buổi phát sóng trực tiếp hôm nay đến đây thôi. Tạm biệt.”
Túc Bảo lập tức hét lớn: “Nhấn đúp 666 nha các anh em!”
Cư dân mạng trong phòng livestream đang xem rất hởi lòng hởi dạ.
Còn gì thỏa mãn hơn khi chứng kiến kẻ xấu tự chuốc họa vào người?
Ai ngờ cư dân mạng chưa kịp tặng quà gì thì Mộc Quy Phàm đã tắt luôn buổi livestream.
Túc Bảo nói: “Ba, cứ vậy mà thả đám người kia đi ạ?”
Mặc dù những kẻ ác này bị thương rất thảm, nhưng cũng tại họ tự chuốc khổ vào người thôi.
Túc Bảo chỉ nghĩ nếu không bắt đám người đó lại thì sau này họ vẫn sẽ làm điều xấu.
Mộc Quy Phàm xoa đầu Túc Bảo, thầm thở dài.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Nhân viên phụ trách bắt mèo hoảng sợ, nhanh chóng tiến tới đỡ Ngô Lương: “Ông chủ, anh không sao chứ.”Người trợ lý cầm dùi cui điện ngắn cũng lao tới, không ngờ Cái Chuông đột nhiên nhảy lên, anh ta lập tức ngã xuống, dùi cui điện đâm thẳng vào người Ngô Lương.Xẹt xẹt.“Á–”Bạch San San sửng sốt, đầu cô ta hơi choáng nên hồ nghi cảnh tượng trước mắt có phải ảo giác hay không, nếu không thì tại sao ông chủ, trợ lý và cao thủ bắt mèo có thể điện giật lẫn nhau như vậy?Nửa phút sau, cả ba người đều ngã xuống đất, co giật không nói được lời nào.Cái Chuông giẫm lên cỏ dại, từng bước một tới gần, lạnh lùng cúi đầu nhìn ba người đàn ông!Ngô Lương đột nhiên run lên, không biết vì sao, con mèo này khiến anh ta có dự cảm chẳng lành, dường như sắp xảy ra chuyện xấu…Quả nhiên, giây tiếp theo, Cái Chuông lao vào bọn họ, cào mặt và cơ thể bọn họ cho đến khi toàn thân họ chảy máu, sau đó nó bỏ chạy.Ngô Lương và hai người kia đều bị bầm tím, vết thương sâu nhất thậm chí còn bị xé toạc, bọn họ tức muốn chết, không rõ con mèo ban nãy lên cơn dại hay bị chập dây thần kinh gì!Nó có thù với họ hả?“Ông chủ, anh không sao chứ…” Trợ lý đỡ Ngô Lương dậy, ba người đàn ông nhăn mặt đau đớn.Nhân viên phụ trách bắt mèo đau đớn bò dậy, nhìn thấy người Ngô Lương đầy máu, anh ta nhanh chóng nói: “Ông chủ, tôi đưa anh đến bệnh viện trước nhé? Mẹ kiếp, con mèo này nhất định là mèo điên, chúng ta nhanh chóng đi tiêm vắc xin phòng dại thôi.”Lúc này mũi Bạch San San chảy ra một dòng máu, cô ta vô thức lau đi, hoảng sợ nói: “Ông chủ, đưa tôi đến bệnh viện trước. Tôi… chóng mặt quá…”Nói xong cô ta ngã rầm xuống đất.Mọi người nhốn nháo hỗn loạn.Ngô Lương đau muốn chết, lẽ ra không có thời gian quan tâm tới Bạch San San. Nhưng bây giờ cô ta đã hôn mê, mũi chảy máu, Ngô Lương nhìn mà giật thót.Ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì, Bạch San San là nhân viên của anh ta, nếu cô ta có mệnh hệ gì thì anh ta lại phải đền đến táng gia bại sản mất thôi!“Mau đưa cô ấy đến bệnh viện!”Đám người hoảng sợ bỏ chạy.Thấy vậy, Mộc Quy Phàm quay cổ và nói: “Chà, buổi phát sóng trực tiếp hôm nay đến đây thôi. Tạm biệt.”Túc Bảo lập tức hét lớn: “Nhấn đúp 666 nha các anh em!”Cư dân mạng trong phòng livestream đang xem rất hởi lòng hởi dạ.Còn gì thỏa mãn hơn khi chứng kiến kẻ xấu tự chuốc họa vào người?Ai ngờ cư dân mạng chưa kịp tặng quà gì thì Mộc Quy Phàm đã tắt luôn buổi livestream.Túc Bảo nói: “Ba, cứ vậy mà thả đám người kia đi ạ?”Mặc dù những kẻ ác này bị thương rất thảm, nhưng cũng tại họ tự chuốc khổ vào người thôi.Túc Bảo chỉ nghĩ nếu không bắt đám người đó lại thì sau này họ vẫn sẽ làm điều xấu.Mộc Quy Phàm xoa đầu Túc Bảo, thầm thở dài.