Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1240: C1240: Chương 1240

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Dùng lệ quỷ nhỏ đã bắt từ bệnh viện Đệ Tứ lần trước.Quỷ hồ đồ lắc đầu: “Nó chỉ là một đứa bé thì biết chơi cái gì, đừng dạy nó chơi mấy thứ này!”Trong hồ lô, lệ quỷ nhỏ ấm ức lén nhìn, lần nào cũng không cho nó chơi, nó muốn chơi lắm chứ.Nhưng nó nhớ lại lời cha mẹ và ông bà dặn dò trước khi nó đi: Hãy ngoan và đừng gây rắc rối cho người khác.Lệ quỷ nhỏ lại thêm vững lòng.Ba ác quỷ bàn bạc cách chơi nhưng dường như chỉ có thể chơi đấu địa chủ.Dì xấu xí đứng một bên trầm lặng.“Ta nói nè, các ngươi quên ta rồi à? Ta cũng có thể chơi mạt chược!”Đám quỷ: “…”À, chúng thực sự đã quên mất.Các ác quỷ sợ làm phiền Túc Bảo nên trốn trong phòng Tô Nhất Trần chơi mạt chược.Cậu cả về sớm hai ngày so với kế hoạch, khi về đến nhà đã là hai giờ đêm, quần áo anh chưa kịp thay, trên tay vẫn vắt một chiếc áo vest nhưng anh đã nóng lòng đến Phòng Túc Bảo.Chỉ thấy bé nằm sấp ngủ, mặt đỏ bừng.Tô Nhất Trần âu yếm hôn lên trán Túc Bảo, nhìn bé, lòng anh dịu lại.Anh cẩn thận lật bé lại…Trên ban công, Tiểu Vũ đột nhiên hét lên: “Phi tướng của Long Thành đang ở đây!!”Tay của Tô Nhất Trần run lên, suýt chút nữa làm rơi Túc Bảo.“…” . Harry Potter fanficCon vẹt này vẫn ồn ào quá!Túc Bảo bĩu môi, vô thức đưa tay ra, ôm lấy cánh tay cậu cả.“Cậu cả…”Cô bé vẫn nhắm mắt, giọng nói mềm mại như sáp có thể làm tan chảy trái tim người ta.Ánh mắt Tô Nhất Trần dịu dàng, anh đặt con thỏ nhỏ bên cạnh vào lòng Túc Bảo mà không để ý rằng mình đã vô tình chạm vào quả hồ lô.Thấy Túc Bảo ngủ ngon lành, anh lặng lẽ đi ra ngoài đóng cửa lại rồi đi về phòng.Ở nhà vẫn là tốt nhất!Tô Nhất Trần đẩy cửa và treo áo khoác lên kệ gần đó.Cậu cả một tay cởi cà vạt rồi đi vào phòng ngủ, anh xoa đôi lông mày mệt mỏi, vừa ngẩng đầu lên, cả người lập tức cứng đờ.Trong phòng, quỷ đào hoa, quỷ nhu nhược, quỷ hồ đồ và dì xấu xí đang ôm một đống mạt chược bằng xương. Nghe thấy tiếng động, đám ác quỷ đồng loạt quay lại nhìn.Bốn quỷ nhìn chằm chằm vào Tô Nhất Trần.“…”Bốn quỷ mắt to trừng mắt nhỏ, không khí đột nhiên trở nên im lặng.Tô Nhất Trần nghi ngờ mình vào nhầm cửa.Có bốn ‘người’ đang ngồi xếp bằng trên tấm thảm cạnh giường anh.

Dùng lệ quỷ nhỏ đã bắt từ bệnh viện Đệ Tứ lần trước.

Quỷ hồ đồ lắc đầu: “Nó chỉ là một đứa bé thì biết chơi cái gì, đừng dạy nó chơi mấy thứ này!”

Trong hồ lô, lệ quỷ nhỏ ấm ức lén nhìn, lần nào cũng không cho nó chơi, nó muốn chơi lắm chứ.

Nhưng nó nhớ lại lời cha mẹ và ông bà dặn dò trước khi nó đi: Hãy ngoan và đừng gây rắc rối cho người khác.

Lệ quỷ nhỏ lại thêm vững lòng.

Ba ác quỷ bàn bạc cách chơi nhưng dường như chỉ có thể chơi đấu địa chủ.

Dì xấu xí đứng một bên trầm lặng.

“Ta nói nè, các ngươi quên ta rồi à? Ta cũng có thể chơi mạt chược!”

Đám quỷ: “…”

À, chúng thực sự đã quên mất.

Các ác quỷ sợ làm phiền Túc Bảo nên trốn trong phòng Tô Nhất Trần chơi mạt chược.

Cậu cả về sớm hai ngày so với kế hoạch, khi về đến nhà đã là hai giờ đêm, quần áo anh chưa kịp thay, trên tay vẫn vắt một chiếc áo vest nhưng anh đã nóng lòng đến Phòng Túc Bảo.

Chỉ thấy bé nằm sấp ngủ, mặt đỏ bừng.

Tô Nhất Trần âu yếm hôn lên trán Túc Bảo, nhìn bé, lòng anh dịu lại.

Anh cẩn thận lật bé lại…

Trên ban công, Tiểu Vũ đột nhiên hét lên: “Phi tướng của Long Thành đang ở đây!!”

Tay của Tô Nhất Trần run lên, suýt chút nữa làm rơi Túc Bảo.

“…” . Harry Potter fanfic

Con vẹt này vẫn ồn ào quá!

Túc Bảo bĩu môi, vô thức đưa tay ra, ôm lấy cánh tay cậu cả.

“Cậu cả…”

Cô bé vẫn nhắm mắt, giọng nói mềm mại như sáp có thể làm tan chảy trái tim người ta.

Ánh mắt Tô Nhất Trần dịu dàng, anh đặt con thỏ nhỏ bên cạnh vào lòng Túc Bảo mà không để ý rằng mình đã vô tình chạm vào quả hồ lô.

Thấy Túc Bảo ngủ ngon lành, anh lặng lẽ đi ra ngoài đóng cửa lại rồi đi về phòng.

Ở nhà vẫn là tốt nhất!

Tô Nhất Trần đẩy cửa và treo áo khoác lên kệ gần đó.

Cậu cả một tay cởi cà vạt rồi đi vào phòng ngủ, anh xoa đôi lông mày mệt mỏi, vừa ngẩng đầu lên, cả người lập tức cứng đờ.

Trong phòng, quỷ đào hoa, quỷ nhu nhược, quỷ hồ đồ và dì xấu xí đang ôm một đống mạt chược bằng xương. Nghe thấy tiếng động, đám ác quỷ đồng loạt quay lại nhìn.

Bốn quỷ nhìn chằm chằm vào Tô Nhất Trần.

“…”

Bốn quỷ mắt to trừng mắt nhỏ, không khí đột nhiên trở nên im lặng.

Tô Nhất Trần nghi ngờ mình vào nhầm cửa.

Có bốn ‘người’ đang ngồi xếp bằng trên tấm thảm cạnh giường anh.

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Dùng lệ quỷ nhỏ đã bắt từ bệnh viện Đệ Tứ lần trước.Quỷ hồ đồ lắc đầu: “Nó chỉ là một đứa bé thì biết chơi cái gì, đừng dạy nó chơi mấy thứ này!”Trong hồ lô, lệ quỷ nhỏ ấm ức lén nhìn, lần nào cũng không cho nó chơi, nó muốn chơi lắm chứ.Nhưng nó nhớ lại lời cha mẹ và ông bà dặn dò trước khi nó đi: Hãy ngoan và đừng gây rắc rối cho người khác.Lệ quỷ nhỏ lại thêm vững lòng.Ba ác quỷ bàn bạc cách chơi nhưng dường như chỉ có thể chơi đấu địa chủ.Dì xấu xí đứng một bên trầm lặng.“Ta nói nè, các ngươi quên ta rồi à? Ta cũng có thể chơi mạt chược!”Đám quỷ: “…”À, chúng thực sự đã quên mất.Các ác quỷ sợ làm phiền Túc Bảo nên trốn trong phòng Tô Nhất Trần chơi mạt chược.Cậu cả về sớm hai ngày so với kế hoạch, khi về đến nhà đã là hai giờ đêm, quần áo anh chưa kịp thay, trên tay vẫn vắt một chiếc áo vest nhưng anh đã nóng lòng đến Phòng Túc Bảo.Chỉ thấy bé nằm sấp ngủ, mặt đỏ bừng.Tô Nhất Trần âu yếm hôn lên trán Túc Bảo, nhìn bé, lòng anh dịu lại.Anh cẩn thận lật bé lại…Trên ban công, Tiểu Vũ đột nhiên hét lên: “Phi tướng của Long Thành đang ở đây!!”Tay của Tô Nhất Trần run lên, suýt chút nữa làm rơi Túc Bảo.“…” . Harry Potter fanficCon vẹt này vẫn ồn ào quá!Túc Bảo bĩu môi, vô thức đưa tay ra, ôm lấy cánh tay cậu cả.“Cậu cả…”Cô bé vẫn nhắm mắt, giọng nói mềm mại như sáp có thể làm tan chảy trái tim người ta.Ánh mắt Tô Nhất Trần dịu dàng, anh đặt con thỏ nhỏ bên cạnh vào lòng Túc Bảo mà không để ý rằng mình đã vô tình chạm vào quả hồ lô.Thấy Túc Bảo ngủ ngon lành, anh lặng lẽ đi ra ngoài đóng cửa lại rồi đi về phòng.Ở nhà vẫn là tốt nhất!Tô Nhất Trần đẩy cửa và treo áo khoác lên kệ gần đó.Cậu cả một tay cởi cà vạt rồi đi vào phòng ngủ, anh xoa đôi lông mày mệt mỏi, vừa ngẩng đầu lên, cả người lập tức cứng đờ.Trong phòng, quỷ đào hoa, quỷ nhu nhược, quỷ hồ đồ và dì xấu xí đang ôm một đống mạt chược bằng xương. Nghe thấy tiếng động, đám ác quỷ đồng loạt quay lại nhìn.Bốn quỷ nhìn chằm chằm vào Tô Nhất Trần.“…”Bốn quỷ mắt to trừng mắt nhỏ, không khí đột nhiên trở nên im lặng.Tô Nhất Trần nghi ngờ mình vào nhầm cửa.Có bốn ‘người’ đang ngồi xếp bằng trên tấm thảm cạnh giường anh.

Chương 1240: C1240: Chương 1240