Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1258: C1258: Chương 1258

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo gật đầu như gà mổ thóc: “Dạ! Hai bảo bối! Đúng rồi bà ngoại, tình một đêm là thế nào?”Bà ngoại: “……”“Con yêu, đi rửa tay rồi ăn nhanh đi. Hôm nay thời tiết trở lạnh rồi, chúng ta ăn lẩu nha.” Bà cụ Tô nhìn đi chỗ khác.“Tô Tử Tích nằm viện lâu như vậy, chắc hẳn nhạt miệng lắm đây… Bà đã làm mấy cái chân giò heo sốt cho con đấy.” Bà cụ Tô lại quay người, làm bộ càm ràm.Tô Tử Tích dạ một tiếng, ngoan ngoãn đi rửa tay.Cậu chưa bao giờ nghĩ cảm giác trở về nhà lại tốt như này.Tô Tử Tích vừa ăn vừa nghĩ tới chuyến ghé thăm điện Diêm Vương.Trong thời gian ở bệnh viện, cậu không hề nhàn rỗi.Cậu đã kiểm tra rất nhiều thông tin và tùy chỉnh bản đồ nâng cấp cho em gái cậu.Là một quỷ vương… cậu phải sống sao cho danh xứng với thực, bắt đầu truy bắt quỷ từ khi còn nhỏ!Tô Tử Tích mải mê suy nghĩ nên không nghe thấy bà cụ Tô đang nói chuyện với cậu.Bà cụ Tô nhìn Tô Tử Tích với vẻ mặt lo lắng.Bà đã nói chuyện với cậu rất lâu nhưng cậu vẫn vô cảm như trước, chỉ để tâm đến bữa ăn của mình.Bà cụ Tô thầm nghĩ: Đứa trẻ này, đã được phẫu thuật rồi mà.Cả bệnh viện công và tư đều cho biết thằng bé đang hồi phục tốt và không có khối máu tụ trong não.Nhưng tại sao đầu óc thằng bé vẫn phản ứng chậm như vậy?Lúc này, Tô Tử Tích mới ngẩng đầu nói: “Móng heo hầm bị nát ạ!”Đây là điều bà cụ Tô đã hỏi cậu năm phút trước.Bà cụ Tô: “…”Hỏng rồi hỏng rồi, thật sự chưa hồi phục!Cung phản xạ vẫn dài như vậy!Tô Tử Du kêu lên: “Tử Tích, cung phản xạ của em vẫn ở ngoài không gian, chưa trở lại!”Đại khái là… trước đây cung phản xạ của Tô Tử Tích ở trên sao Hỏa, bây giờ đã ở bên ngoài bầu khí quyển?Nếu trước đây cung phản xạ mất nửa giờ để phản ánh thông tin lên não thì bây giờ phải mất năm phút…Tô Tử Du lắc đầu: “Hết thuốc chữa, vốn dĩ trời sinh đã thế rồi.”Tô Tử Tích vẫn đang suy nghĩ về thân phận của Túc Bảo, cậu không chắc em gái mình có phải là Diêm vương hay không.Trong thần thoại truyền thống, Diêm Vương luôn là nam giới.Cũng không phải không có phụ nữ, Tô Tử Tích cất công kiểm tra thì phát hiện phụ nữ ngày xưa bị coi thường trong xã hội phong kiến, cho nên khi biên soạn câu chuyện, nếu phát hiện ra có một nữ Diêm Vương thì lập tức đổi nữ Diêm Vương thành nam Diêm Vương.Nếu đó là sự thật… thì em gái cậu thực sự là Diêm Vương hả…?Ăn xong nửa bát cơm, Tô Tử Tích không nghĩ ra được kết quả gì, chỉ đành đáp lại lời Tô Tử Du vừa hỏi: “Không có chuyện đó nha.”Mọi người: “…”Còn phủ nhận ư?

Túc Bảo gật đầu như gà mổ thóc: “Dạ! Hai bảo bối! Đúng rồi bà ngoại, tình một đêm là thế nào?”

Bà ngoại: “……”

“Con yêu, đi rửa tay rồi ăn nhanh đi. Hôm nay thời tiết trở lạnh rồi, chúng ta ăn lẩu nha.” Bà cụ Tô nhìn đi chỗ khác.

“Tô Tử Tích nằm viện lâu như vậy, chắc hẳn nhạt miệng lắm đây… Bà đã làm mấy cái chân giò heo sốt cho con đấy.” Bà cụ Tô lại quay người, làm bộ càm ràm.

Tô Tử Tích dạ một tiếng, ngoan ngoãn đi rửa tay.

Cậu chưa bao giờ nghĩ cảm giác trở về nhà lại tốt như này.

Tô Tử Tích vừa ăn vừa nghĩ tới chuyến ghé thăm điện Diêm Vương.

Trong thời gian ở bệnh viện, cậu không hề nhàn rỗi.

Cậu đã kiểm tra rất nhiều thông tin và tùy chỉnh bản đồ nâng cấp cho em gái cậu.

Là một quỷ vương… cậu phải sống sao cho danh xứng với thực, bắt đầu truy bắt quỷ từ khi còn nhỏ!

Tô Tử Tích mải mê suy nghĩ nên không nghe thấy bà cụ Tô đang nói chuyện với cậu.

Bà cụ Tô nhìn Tô Tử Tích với vẻ mặt lo lắng.

Bà đã nói chuyện với cậu rất lâu nhưng cậu vẫn vô cảm như trước, chỉ để tâm đến bữa ăn của mình.

Bà cụ Tô thầm nghĩ: Đứa trẻ này, đã được phẫu thuật rồi mà.

Cả bệnh viện công và tư đều cho biết thằng bé đang hồi phục tốt và không có khối máu tụ trong não.

Nhưng tại sao đầu óc thằng bé vẫn phản ứng chậm như vậy?

Lúc này, Tô Tử Tích mới ngẩng đầu nói: “Móng heo hầm bị nát ạ!”

Đây là điều bà cụ Tô đã hỏi cậu năm phút trước.

Bà cụ Tô: “…”

Hỏng rồi hỏng rồi, thật sự chưa hồi phục!

Cung phản xạ vẫn dài như vậy!

Tô Tử Du kêu lên: “Tử Tích, cung phản xạ của em vẫn ở ngoài không gian, chưa trở lại!”

Đại khái là… trước đây cung phản xạ của Tô Tử Tích ở trên sao Hỏa, bây giờ đã ở bên ngoài bầu khí quyển?

Nếu trước đây cung phản xạ mất nửa giờ để phản ánh thông tin lên não thì bây giờ phải mất năm phút…

Tô Tử Du lắc đầu: “Hết thuốc chữa, vốn dĩ trời sinh đã thế rồi.”

Tô Tử Tích vẫn đang suy nghĩ về thân phận của Túc Bảo, cậu không chắc em gái mình có phải là Diêm vương hay không.

Trong thần thoại truyền thống, Diêm Vương luôn là nam giới.

Cũng không phải không có phụ nữ, Tô Tử Tích cất công kiểm tra thì phát hiện phụ nữ ngày xưa bị coi thường trong xã hội phong kiến, cho nên khi biên soạn câu chuyện, nếu phát hiện ra có một nữ Diêm Vương thì lập tức đổi nữ Diêm Vương thành nam Diêm Vương.

Nếu đó là sự thật… thì em gái cậu thực sự là Diêm Vương hả…?

Ăn xong nửa bát cơm, Tô Tử Tích không nghĩ ra được kết quả gì, chỉ đành đáp lại lời Tô Tử Du vừa hỏi: “Không có chuyện đó nha.”

Mọi người: “…”

Còn phủ nhận ư?

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Túc Bảo gật đầu như gà mổ thóc: “Dạ! Hai bảo bối! Đúng rồi bà ngoại, tình một đêm là thế nào?”Bà ngoại: “……”“Con yêu, đi rửa tay rồi ăn nhanh đi. Hôm nay thời tiết trở lạnh rồi, chúng ta ăn lẩu nha.” Bà cụ Tô nhìn đi chỗ khác.“Tô Tử Tích nằm viện lâu như vậy, chắc hẳn nhạt miệng lắm đây… Bà đã làm mấy cái chân giò heo sốt cho con đấy.” Bà cụ Tô lại quay người, làm bộ càm ràm.Tô Tử Tích dạ một tiếng, ngoan ngoãn đi rửa tay.Cậu chưa bao giờ nghĩ cảm giác trở về nhà lại tốt như này.Tô Tử Tích vừa ăn vừa nghĩ tới chuyến ghé thăm điện Diêm Vương.Trong thời gian ở bệnh viện, cậu không hề nhàn rỗi.Cậu đã kiểm tra rất nhiều thông tin và tùy chỉnh bản đồ nâng cấp cho em gái cậu.Là một quỷ vương… cậu phải sống sao cho danh xứng với thực, bắt đầu truy bắt quỷ từ khi còn nhỏ!Tô Tử Tích mải mê suy nghĩ nên không nghe thấy bà cụ Tô đang nói chuyện với cậu.Bà cụ Tô nhìn Tô Tử Tích với vẻ mặt lo lắng.Bà đã nói chuyện với cậu rất lâu nhưng cậu vẫn vô cảm như trước, chỉ để tâm đến bữa ăn của mình.Bà cụ Tô thầm nghĩ: Đứa trẻ này, đã được phẫu thuật rồi mà.Cả bệnh viện công và tư đều cho biết thằng bé đang hồi phục tốt và không có khối máu tụ trong não.Nhưng tại sao đầu óc thằng bé vẫn phản ứng chậm như vậy?Lúc này, Tô Tử Tích mới ngẩng đầu nói: “Móng heo hầm bị nát ạ!”Đây là điều bà cụ Tô đã hỏi cậu năm phút trước.Bà cụ Tô: “…”Hỏng rồi hỏng rồi, thật sự chưa hồi phục!Cung phản xạ vẫn dài như vậy!Tô Tử Du kêu lên: “Tử Tích, cung phản xạ của em vẫn ở ngoài không gian, chưa trở lại!”Đại khái là… trước đây cung phản xạ của Tô Tử Tích ở trên sao Hỏa, bây giờ đã ở bên ngoài bầu khí quyển?Nếu trước đây cung phản xạ mất nửa giờ để phản ánh thông tin lên não thì bây giờ phải mất năm phút…Tô Tử Du lắc đầu: “Hết thuốc chữa, vốn dĩ trời sinh đã thế rồi.”Tô Tử Tích vẫn đang suy nghĩ về thân phận của Túc Bảo, cậu không chắc em gái mình có phải là Diêm vương hay không.Trong thần thoại truyền thống, Diêm Vương luôn là nam giới.Cũng không phải không có phụ nữ, Tô Tử Tích cất công kiểm tra thì phát hiện phụ nữ ngày xưa bị coi thường trong xã hội phong kiến, cho nên khi biên soạn câu chuyện, nếu phát hiện ra có một nữ Diêm Vương thì lập tức đổi nữ Diêm Vương thành nam Diêm Vương.Nếu đó là sự thật… thì em gái cậu thực sự là Diêm Vương hả…?Ăn xong nửa bát cơm, Tô Tử Tích không nghĩ ra được kết quả gì, chỉ đành đáp lại lời Tô Tử Du vừa hỏi: “Không có chuyện đó nha.”Mọi người: “…”Còn phủ nhận ư?

Chương 1258: C1258: Chương 1258