Tác giả:

Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…

Chương 1262: C1262: Chương 1262

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Mà bởi vì, bất cứ đứa trẻ nào cũng khát khao có mẹ… Cậu mới bảy tuổi, chưa từng có mẹ.Cậu không biết tại sao mẹ cậu lại bỏ cậu và anh trai trước cửa nhà họ Tô, mẹ cậu không thể bước vào nhà rồi nói rõ lý do ư?Tô Tử Du nghĩ hoài không ra.Mộc Quy Phàm nói: “Điều tra chút sẽ biết thôi.”Anh lấy từ trong túi một chiếc túi nhựa bình thường có đựng vài sợi tóc.“Hãy tự nhổ hai sợi tóc của con để làm xét nghiệm quan hệ mẹ con.”Tô Tử Du ngạc nhiên quá đỗi, cậu mở túi nhựa ra và nhìn thấy dòng chữ ‘café gì đó’ trên túi nhựa…Hóa ra thực sự có một vài sợi tóc bên trong.Cậu bối rối hỏi: “Tóc này là của ai?”Mộc Quy Phàm “Con mẹ mày.” [1].[1]: Ở trung, ‘của mẹ cậu’ còn hiểu là ‘con mẹ mày’.Tô Tử Du: “…”Sao dượng lại chửi thề?Tô Tử Du nói: “Dượng thiếu văn minh, sao lại nói bậy, con đi nói với bà nội đây”.Mộc Chiến Thần: “…”Bao tuổi rồi mà còn chơi trò mách ông bà bố mẹ thế hả?Anh cụp mi liếc Tô Tử Du một cái, nghẹn họng: “Dượng nói đây là tóc của người phụ nữ tên Diêu Thi Duyệt.”Khi anh làm gãy cổ tay cô ta, nhân lúc cô ta đau đớn nhất, anh đã nhổ vài sợi tóc trên đầu cô ta.Có lẽ Diêu Thi Duyệt không nhận ra rằng hai sợi tóc của mình đã bị nhổ.Tô Tử Du mở to mắt: “Wow, dượng của con thật tuyệt vời! Đến cái này mà cũng lấy được?”Mộc Quy Phàm: “Ừm.”Anh là ai chứ, có gì mà anh không lấy được không hả?Tô Tử Du bỗng nhìn Mộc Quy Phàm một cách kỳ quái: “Chờ một chút, dượng biết dì ấy à? Tại sao dì ấy lại cho dượng tóc?”Mộc Quy Phàm: “…”Túc Bảo nhào người tới, khen ngợi: “Ba lợi hại nhất trên đời!”Mộc Quy Phàm ôm Túc Bảo, con gái của anh là tốt nhất!“Túc Bảo, trên đời này ngoại trừ ma quỷ ra, còn có thứ gì có thể giúp người làm việc không?” Mộc Quy Phàm kể lại chuyện vừa gặp Diêu Thi Duyệt – đương nhiên, bỏ qua chuyện vặn gãy cổ tay cô ta.Túc Bảo suy nghĩ một chút, nhìn sang bên cạnh: “Sư phụ, trên đời này ngoại trừ quỷ ra, còn có thứ gì khác có thể giúp người làm việc không?”Kỷ Trường nghĩ thầm, ta nghe thấy rồi đệ tử ngoan, không cần nhắc lại đâu, người khác sẽ nghi ngờ đó.Kỷ Trường nói: “Đúng vậy, họ là Tiên Gia, bà cốt bà đồng…mà chúng ta đã đề cập trước đây. Đây không được coi là ma quỷ, nhưng có một số là âm linh. Sư phụ cũng không biết chắc lắm.”Kỷ Trường cho rằng bên Diêu Thi Duyệt có thứ gì đó luôn đi theo.Bản thân cô ta nói rằng cô ta có thể đoán được vận mệnh…Đầu óc Túc Bảo hoạt động rất nhanh, bé nhớ lại tất cả những gì sư phụ đã dạy trước đây rồi tự động tóm tắt lại. Sau đó bé hỏi: “Dì ấy đang nuôi một tiểu quỷ ạ?”

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mà bởi vì, bất cứ đứa trẻ nào cũng khát khao có mẹ… Cậu mới bảy tuổi, chưa từng có mẹ.

Cậu không biết tại sao mẹ cậu lại bỏ cậu và anh trai trước cửa nhà họ Tô, mẹ cậu không thể bước vào nhà rồi nói rõ lý do ư?

Tô Tử Du nghĩ hoài không ra.

Mộc Quy Phàm nói: “Điều tra chút sẽ biết thôi.”

Anh lấy từ trong túi một chiếc túi nhựa bình thường có đựng vài sợi tóc.

“Hãy tự nhổ hai sợi tóc của con để làm xét nghiệm quan hệ mẹ con.”

Tô Tử Du ngạc nhiên quá đỗi, cậu mở túi nhựa ra và nhìn thấy dòng chữ ‘café gì đó’ trên túi nhựa…

Hóa ra thực sự có một vài sợi tóc bên trong.

Cậu bối rối hỏi: “Tóc này là của ai?”

Mộc Quy Phàm “Con mẹ mày.” [1].

[1]: Ở trung, ‘của mẹ cậu’ còn hiểu là ‘con mẹ mày’.

Tô Tử Du: “…”

Sao dượng lại chửi thề?

Tô Tử Du nói: “Dượng thiếu văn minh, sao lại nói bậy, con đi nói với bà nội đây”.

Mộc Chiến Thần: “…”

Bao tuổi rồi mà còn chơi trò mách ông bà bố mẹ thế hả?

Anh cụp mi liếc Tô Tử Du một cái, nghẹn họng: “Dượng nói đây là tóc của người phụ nữ tên Diêu Thi Duyệt.”

Khi anh làm gãy cổ tay cô ta, nhân lúc cô ta đau đớn nhất, anh đã nhổ vài sợi tóc trên đầu cô ta.

Có lẽ Diêu Thi Duyệt không nhận ra rằng hai sợi tóc của mình đã bị nhổ.

Tô Tử Du mở to mắt: “Wow, dượng của con thật tuyệt vời! Đến cái này mà cũng lấy được?”

Mộc Quy Phàm: “Ừm.”

Anh là ai chứ, có gì mà anh không lấy được không hả?

Tô Tử Du bỗng nhìn Mộc Quy Phàm một cách kỳ quái: “Chờ một chút, dượng biết dì ấy à? Tại sao dì ấy lại cho dượng tóc?”

Mộc Quy Phàm: “…”

Túc Bảo nhào người tới, khen ngợi: “Ba lợi hại nhất trên đời!”

Mộc Quy Phàm ôm Túc Bảo, con gái của anh là tốt nhất!

“Túc Bảo, trên đời này ngoại trừ ma quỷ ra, còn có thứ gì có thể giúp người làm việc không?” Mộc Quy Phàm kể lại chuyện vừa gặp Diêu Thi Duyệt – đương nhiên, bỏ qua chuyện vặn gãy cổ tay cô ta.

Túc Bảo suy nghĩ một chút, nhìn sang bên cạnh: “Sư phụ, trên đời này ngoại trừ quỷ ra, còn có thứ gì khác có thể giúp người làm việc không?”

Kỷ Trường nghĩ thầm, ta nghe thấy rồi đệ tử ngoan, không cần nhắc lại đâu, người khác sẽ nghi ngờ đó.

Kỷ Trường nói: “Đúng vậy, họ là Tiên Gia, bà cốt bà đồng…mà chúng ta đã đề cập trước đây. Đây không được coi là ma quỷ, nhưng có một số là âm linh. Sư phụ cũng không biết chắc lắm.”

Kỷ Trường cho rằng bên Diêu Thi Duyệt có thứ gì đó luôn đi theo.

Bản thân cô ta nói rằng cô ta có thể đoán được vận mệnh…

Đầu óc Túc Bảo hoạt động rất nhanh, bé nhớ lại tất cả những gì sư phụ đã dạy trước đây rồi tự động tóm tắt lại. Sau đó bé hỏi: “Dì ấy đang nuôi một tiểu quỷ ạ?”

Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Mà bởi vì, bất cứ đứa trẻ nào cũng khát khao có mẹ… Cậu mới bảy tuổi, chưa từng có mẹ.Cậu không biết tại sao mẹ cậu lại bỏ cậu và anh trai trước cửa nhà họ Tô, mẹ cậu không thể bước vào nhà rồi nói rõ lý do ư?Tô Tử Du nghĩ hoài không ra.Mộc Quy Phàm nói: “Điều tra chút sẽ biết thôi.”Anh lấy từ trong túi một chiếc túi nhựa bình thường có đựng vài sợi tóc.“Hãy tự nhổ hai sợi tóc của con để làm xét nghiệm quan hệ mẹ con.”Tô Tử Du ngạc nhiên quá đỗi, cậu mở túi nhựa ra và nhìn thấy dòng chữ ‘café gì đó’ trên túi nhựa…Hóa ra thực sự có một vài sợi tóc bên trong.Cậu bối rối hỏi: “Tóc này là của ai?”Mộc Quy Phàm “Con mẹ mày.” [1].[1]: Ở trung, ‘của mẹ cậu’ còn hiểu là ‘con mẹ mày’.Tô Tử Du: “…”Sao dượng lại chửi thề?Tô Tử Du nói: “Dượng thiếu văn minh, sao lại nói bậy, con đi nói với bà nội đây”.Mộc Chiến Thần: “…”Bao tuổi rồi mà còn chơi trò mách ông bà bố mẹ thế hả?Anh cụp mi liếc Tô Tử Du một cái, nghẹn họng: “Dượng nói đây là tóc của người phụ nữ tên Diêu Thi Duyệt.”Khi anh làm gãy cổ tay cô ta, nhân lúc cô ta đau đớn nhất, anh đã nhổ vài sợi tóc trên đầu cô ta.Có lẽ Diêu Thi Duyệt không nhận ra rằng hai sợi tóc của mình đã bị nhổ.Tô Tử Du mở to mắt: “Wow, dượng của con thật tuyệt vời! Đến cái này mà cũng lấy được?”Mộc Quy Phàm: “Ừm.”Anh là ai chứ, có gì mà anh không lấy được không hả?Tô Tử Du bỗng nhìn Mộc Quy Phàm một cách kỳ quái: “Chờ một chút, dượng biết dì ấy à? Tại sao dì ấy lại cho dượng tóc?”Mộc Quy Phàm: “…”Túc Bảo nhào người tới, khen ngợi: “Ba lợi hại nhất trên đời!”Mộc Quy Phàm ôm Túc Bảo, con gái của anh là tốt nhất!“Túc Bảo, trên đời này ngoại trừ ma quỷ ra, còn có thứ gì có thể giúp người làm việc không?” Mộc Quy Phàm kể lại chuyện vừa gặp Diêu Thi Duyệt – đương nhiên, bỏ qua chuyện vặn gãy cổ tay cô ta.Túc Bảo suy nghĩ một chút, nhìn sang bên cạnh: “Sư phụ, trên đời này ngoại trừ quỷ ra, còn có thứ gì khác có thể giúp người làm việc không?”Kỷ Trường nghĩ thầm, ta nghe thấy rồi đệ tử ngoan, không cần nhắc lại đâu, người khác sẽ nghi ngờ đó.Kỷ Trường nói: “Đúng vậy, họ là Tiên Gia, bà cốt bà đồng…mà chúng ta đã đề cập trước đây. Đây không được coi là ma quỷ, nhưng có một số là âm linh. Sư phụ cũng không biết chắc lắm.”Kỷ Trường cho rằng bên Diêu Thi Duyệt có thứ gì đó luôn đi theo.Bản thân cô ta nói rằng cô ta có thể đoán được vận mệnh…Đầu óc Túc Bảo hoạt động rất nhanh, bé nhớ lại tất cả những gì sư phụ đã dạy trước đây rồi tự động tóm tắt lại. Sau đó bé hỏi: “Dì ấy đang nuôi một tiểu quỷ ạ?”

Chương 1262: C1262: Chương 1262