Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 1271: C1271: Chương 1271
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bà cụ hoàn toàn tin tưởng và ủng hộ Túc Bảo – nếu không chuyện hôm nay đã không trôi qua dễ dàng như thế này.Diêu Thi Duyệt trốn sau phòng tư vấn với vẻ mặt rất đáng sợ.Lại bị đứa trẻ đó phát hiện… Chết tiệt.Nhưng cũng không thể để bà cụ Tô có ấn tượng xấu với cô ta… Diêu Thi Duyệt lẩm bẩm điều gì đó, yêu cầu ‘tiên nhân’ tẩy não bà cụ Tô, khiến bà ấy quên đi chuyện hôm nay…Túc Bảo sẽ đến trường trong vài ngày tới, Phách Tổng đã ổn định cuộc sống ở nhà họ Tô..Điều kỳ lạ là Diêu Thi Duyệt lại không hề có bất kỳ động tĩnh nàoBà cụ Tô nghĩ rằng cô ta đã không còn cách nào khác rồi, dù sao thì nhà họ Tô cũng đã nhìn thấu cô ta rồi, không thể chịu được bộ dạng đó, dù có tốn bao nhiêu công sức thì cũng vô ít thôi.Chớp mắt một tuần trôi qua, bà cụ Tô nhận được lời mời – Muốn mời bà cụ Tô nổi tiếng trên mạng đến tham dự một buổi tụ họp khiêu vũ ở quảng trường.Ông cụ Tô ngước lên và ngạc nhiên hỏi: “Bà muốn đi à?”Một bà cụ giàu có…Bà cụ Tô tự hào nói: “Sao vậy? Lần này sẽ có rất nhiều ông già đến đó, nếu ông chọc làm tôi không vui thì tôi sẽ đi tìm một ông bạn già khác để khiêu vũ cùng.”Ông cụ Tô: “…”Bà già sói mắt trắng này, thời gian gần đây là ai quay video cho bà, ai là người xòe hoa cho bà, lại còn muốn đi kiếm ông già khác sao!Bà cụ Tô nhìn ông kinh ngạc, tâm trạng rất tốt.Bà bưng một bát cơm lớn ngồi ở cửa ra vào: “Phách Tổng đến đây! Mau lại đây ăn cơm đi!”Ông cụ Tô: “…”Mỗi lần nghe đến cái tên này ông đều có một loại cảm giác như đang gọi con trai mình.(Tô Nhất Trần ở công ty hắt hơi “?”)Chó săn đã đỡ hơn mấy ngày trước, đơn thuốc của Túc Bảo có tác dụng.Khi bà cụ Tô gọi nó ăn cơm, nó miễn cưỡng di chuyển tới, hình như nó cũng sợ ăn.Dạ dày của nó bị đốt cháy bởi thuốc diệt chuột, bây giờ việc ăn uống đối với nó không còn là niềm vui nữa.Bà cụ Tô đặt bát cơm xuống, tay trái giữ lấy con chó săn, tay phải cầm thìa múc cơm nhét vào miệng chó săn.“Ăn nhiều vào. Thuốc Túc Bảo kê cho mày ở đây. Tao thấy dạo này mày khỏe khoắn hơn nhiều rồi.”“Không ăn càng đau bụng. Ăn cho ngon đi, mấy ngày nữa dạ dày của mày nhất định sẽ hết đau.”“Túc Bảo đã cân đo cho mày rồi, với thân hình của mày, ăn hết thau cơm này nhất định sẽ không sao, nhất định phải ăn hết.”Mỗi một câu nói bà lại đút cho chú chó một muôi cơm.Bà ngoại cho chó ăn hết miếng này đến miếng khác.Chó săn: “…”Nó buộc phải nuốt xuống, hơn nửa thay thức ăn đã vào bụng, không thể ăn thêm được nữa.Bà Tô kiên trì nói: “Ăn no chưa? Không, mày chưa no đâu!”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bà cụ hoàn toàn tin tưởng và ủng hộ Túc Bảo – nếu không chuyện hôm nay đã không trôi qua dễ dàng như thế này.
Diêu Thi Duyệt trốn sau phòng tư vấn với vẻ mặt rất đáng sợ.
Lại bị đứa trẻ đó phát hiện… Chết tiệt.
Nhưng cũng không thể để bà cụ Tô có ấn tượng xấu với cô ta… Diêu Thi Duyệt lẩm bẩm điều gì đó, yêu cầu ‘tiên nhân’ tẩy não bà cụ Tô, khiến bà ấy quên đi chuyện hôm nay…
Túc Bảo sẽ đến trường trong vài ngày tới, Phách Tổng đã ổn định cuộc sống ở nhà họ Tô..
Điều kỳ lạ là Diêu Thi Duyệt lại không hề có bất kỳ động tĩnh nào
Bà cụ Tô nghĩ rằng cô ta đã không còn cách nào khác rồi, dù sao thì nhà họ Tô cũng đã nhìn thấu cô ta rồi, không thể chịu được bộ dạng đó, dù có tốn bao nhiêu công sức thì cũng vô ít thôi.
Chớp mắt một tuần trôi qua, bà cụ Tô nhận được lời mời – Muốn mời bà cụ Tô nổi tiếng trên mạng đến tham dự một buổi tụ họp khiêu vũ ở quảng trường.
Ông cụ Tô ngước lên và ngạc nhiên hỏi: “Bà muốn đi à?”
Một bà cụ giàu có…
Bà cụ Tô tự hào nói: “Sao vậy? Lần này sẽ có rất nhiều ông già đến đó, nếu ông chọc làm tôi không vui thì tôi sẽ đi tìm một ông bạn già khác để khiêu vũ cùng.”
Ông cụ Tô: “…”
Bà già sói mắt trắng này, thời gian gần đây là ai quay video cho bà, ai là người xòe hoa cho bà, lại còn muốn đi kiếm ông già khác sao!
Bà cụ Tô nhìn ông kinh ngạc, tâm trạng rất tốt.
Bà bưng một bát cơm lớn ngồi ở cửa ra vào: “Phách Tổng đến đây! Mau lại đây ăn cơm đi!”
Ông cụ Tô: “…”
Mỗi lần nghe đến cái tên này ông đều có một loại cảm giác như đang gọi con trai mình.
(Tô Nhất Trần ở công ty hắt hơi “?”)
Chó săn đã đỡ hơn mấy ngày trước, đơn thuốc của Túc Bảo có tác dụng.
Khi bà cụ Tô gọi nó ăn cơm, nó miễn cưỡng di chuyển tới, hình như nó cũng sợ ăn.
Dạ dày của nó bị đốt cháy bởi thuốc diệt chuột, bây giờ việc ăn uống đối với nó không còn là niềm vui nữa.
Bà cụ Tô đặt bát cơm xuống, tay trái giữ lấy con chó săn, tay phải cầm thìa múc cơm nhét vào miệng chó săn.
“Ăn nhiều vào. Thuốc Túc Bảo kê cho mày ở đây. Tao thấy dạo này mày khỏe khoắn hơn nhiều rồi.”
“Không ăn càng đau bụng. Ăn cho ngon đi, mấy ngày nữa dạ dày của mày nhất định sẽ hết đau.”
“Túc Bảo đã cân đo cho mày rồi, với thân hình của mày, ăn hết thau cơm này nhất định sẽ không sao, nhất định phải ăn hết.”
Mỗi một câu nói bà lại đút cho chú chó một muôi cơm.
Bà ngoại cho chó ăn hết miếng này đến miếng khác.
Chó săn: “…”
Nó buộc phải nuốt xuống, hơn nửa thay thức ăn đã vào bụng, không thể ăn thêm được nữa.
Bà Tô kiên trì nói: “Ăn no chưa? Không, mày chưa no đâu!”
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bà cụ hoàn toàn tin tưởng và ủng hộ Túc Bảo – nếu không chuyện hôm nay đã không trôi qua dễ dàng như thế này.Diêu Thi Duyệt trốn sau phòng tư vấn với vẻ mặt rất đáng sợ.Lại bị đứa trẻ đó phát hiện… Chết tiệt.Nhưng cũng không thể để bà cụ Tô có ấn tượng xấu với cô ta… Diêu Thi Duyệt lẩm bẩm điều gì đó, yêu cầu ‘tiên nhân’ tẩy não bà cụ Tô, khiến bà ấy quên đi chuyện hôm nay…Túc Bảo sẽ đến trường trong vài ngày tới, Phách Tổng đã ổn định cuộc sống ở nhà họ Tô..Điều kỳ lạ là Diêu Thi Duyệt lại không hề có bất kỳ động tĩnh nàoBà cụ Tô nghĩ rằng cô ta đã không còn cách nào khác rồi, dù sao thì nhà họ Tô cũng đã nhìn thấu cô ta rồi, không thể chịu được bộ dạng đó, dù có tốn bao nhiêu công sức thì cũng vô ít thôi.Chớp mắt một tuần trôi qua, bà cụ Tô nhận được lời mời – Muốn mời bà cụ Tô nổi tiếng trên mạng đến tham dự một buổi tụ họp khiêu vũ ở quảng trường.Ông cụ Tô ngước lên và ngạc nhiên hỏi: “Bà muốn đi à?”Một bà cụ giàu có…Bà cụ Tô tự hào nói: “Sao vậy? Lần này sẽ có rất nhiều ông già đến đó, nếu ông chọc làm tôi không vui thì tôi sẽ đi tìm một ông bạn già khác để khiêu vũ cùng.”Ông cụ Tô: “…”Bà già sói mắt trắng này, thời gian gần đây là ai quay video cho bà, ai là người xòe hoa cho bà, lại còn muốn đi kiếm ông già khác sao!Bà cụ Tô nhìn ông kinh ngạc, tâm trạng rất tốt.Bà bưng một bát cơm lớn ngồi ở cửa ra vào: “Phách Tổng đến đây! Mau lại đây ăn cơm đi!”Ông cụ Tô: “…”Mỗi lần nghe đến cái tên này ông đều có một loại cảm giác như đang gọi con trai mình.(Tô Nhất Trần ở công ty hắt hơi “?”)Chó săn đã đỡ hơn mấy ngày trước, đơn thuốc của Túc Bảo có tác dụng.Khi bà cụ Tô gọi nó ăn cơm, nó miễn cưỡng di chuyển tới, hình như nó cũng sợ ăn.Dạ dày của nó bị đốt cháy bởi thuốc diệt chuột, bây giờ việc ăn uống đối với nó không còn là niềm vui nữa.Bà cụ Tô đặt bát cơm xuống, tay trái giữ lấy con chó săn, tay phải cầm thìa múc cơm nhét vào miệng chó săn.“Ăn nhiều vào. Thuốc Túc Bảo kê cho mày ở đây. Tao thấy dạo này mày khỏe khoắn hơn nhiều rồi.”“Không ăn càng đau bụng. Ăn cho ngon đi, mấy ngày nữa dạ dày của mày nhất định sẽ hết đau.”“Túc Bảo đã cân đo cho mày rồi, với thân hình của mày, ăn hết thau cơm này nhất định sẽ không sao, nhất định phải ăn hết.”Mỗi một câu nói bà lại đút cho chú chó một muôi cơm.Bà ngoại cho chó ăn hết miếng này đến miếng khác.Chó săn: “…”Nó buộc phải nuốt xuống, hơn nửa thay thức ăn đã vào bụng, không thể ăn thêm được nữa.Bà Tô kiên trì nói: “Ăn no chưa? Không, mày chưa no đâu!”